Khóe môi Ngô Tích Nguyên cong lên, thần sắc cũng trở nên nhu hòa.
Hắn cất bước tới bên mép giường. Châu Châu nhi mặc một đỏ ch.ót, đôi mắt đen láy chớp chớp , thấy đến, đôi mắt liền cong lên rạng rỡ.
Ngô Tích Nguyên chỉ cảm thấy mệt mỏi đều tan biến hết. Hắn chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé, thấy từ bên ngoài , sợ tay lạnh, liền rụt tay về.
Tô Cửu Nguyệt thấy động tác nhỏ của , liền liếc Lan Thảo: "Lan Thảo, bưng chậu nước nóng đây, cho đại nhân rửa tay."
Hắn mím môi, đột nhiên mở miệng hỏi: "Cửu Nguyệt, tiểu Châu Châu nhi đều y phục mới, ?"
Tô Cửu Nguyệt cũng sửng sốt. Ngô Tích Nguyên nay từng để tâm đến chuyện ăn mặc, bình thường ngoài cũng , nàng lấy cho y phục gì thì mặc y phục đó, căn bản hề kén chọn.
Sao hôm nay chủ động hỏi đến y phục mới ?
đợi đến khi nàng ngẩng đầu thấy thần sắc của Ngô Tích Nguyên, nàng chợt hiểu .
Nàng nhịn bật , trong mắt lưu quang dập dờn, rực rỡ sinh động.
Môi Ngô Tích Nguyên mím c.h.ặ.t hơn, liền Tô Cửu Nguyệt : "Tự nhiên là , chúng lớn, thể so đo với trẻ con ? Y phục mới vẫn nên để cho trẻ con mặc ."
lúc , Lưu Thúy Hoa cũng tới. Bà bước cửa, bên ngoài truyền đến giọng của bà: "Cửu Nha! Mẹ nhé?"
Tầm mắt Tô Cửu Nguyệt lúc mới dời khỏi Ngô Tích Nguyên, dậy tới, vén rèm lên.
Lưu Thúy Hoa cửa vui vẻ : "Ô, Tích Nguyên về ?"
Tích Nguyên liếc mắt một cái liền thấy y phục , cố tình còn tiếp tục hỏi : "Tích Nguyên, con xem y phục thế nào?"
Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Vô cùng mắt."
Lưu Thúy Hoa lập tức càng vui vẻ hơn: "Là Cửu Nha may cho đấy! Đứa trẻ thật sự là một tỉ mỉ, con bé chắc chắn cho nó việc kim chỉ trong tháng cữ, liền may xong từ , thật sự ! Cửu Nha nhà kim chỉ thật khéo, ngày mai sẽ mặc bộ ngoài dạo chơi."
Mẹ ở Kinh thành lâu, cũng quen vài bà lão, ăn xong bữa trưa cùng tán gẫu, vô cùng nhàn nhã.
"Tay nghề của Cửu Nguyệt nay luôn cực kỳ ." Ngô Tích Nguyên lời , u oán đầu sang Tô Cửu Nguyệt một cái.
Tô Cửu Nguyệt như hề , khen ngợi Lưu Thúy Hoa một trận. Ba con cùng vui vẻ ăn xong bữa trưa, mới tiễn Lưu Thúy Hoa .
Tô Cửu Nguyệt chân tiễn Lưu Thúy Hoa ngoài, đầu đối diện ngay với dáng vẻ đầy oán hận của nam nhân phía .
"Cho nên, y phục mới, Châu Châu nhi y phục mới, chỉ là , đúng ?"
Trong mắt Tô Cửu Nguyệt lóe lên một tia giảo hoạt, đó trịnh trọng gật đầu: " , kính lão đắc thọ, yêu thương trẻ nhỏ, lẽ như thế."
Ngô Tích Nguyên lưng : "Là lẽ như thế."
Tô Cửu Nguyệt thấy như , chỉ cảm thấy vô cùng buồn . Nàng hiếm khi thấy Ngô Tích Nguyên dáng vẻ đấy!
Nàng giấu ý , giả vờ như đang lo lắng, vòng mặt Ngô Tích Nguyên, lén lút thò đầu một cái, mới cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Tích Nguyên, ... ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1445-deu-bi-nguoi-ta-nhin-thay-roi.html.]
Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Không gì, chỉ là bây giờ nương t.ử của dường như còn để trong lòng nữa ."
Tô Cửu Nguyệt thấy nghiêm trang lời , nhịn nữa mà bật thành tiếng: "Sao thể chứ!"
Nàng tiến lên kéo cổ tay Ngô Tích Nguyên, kéo dậy: "Chàng theo ."
Ngô Tích Nguyên theo nàng, hai cùng bước đến tủ quần áo trong phòng trong.
Tô Cửu Nguyệt lúc mới buông tay đang kéo , mở tủ quần áo lấy từ bên trong một bộ y phục gấp gọn gàng vuông vức, hoa văn màu đỏ sẫm trông cũng hỉ khánh.
Nàng ngước mắt lên, đáy mắt tràn ngập ý , hỏi Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, xem thử, đây là cái gì?"
Ngô Tích Nguyên thẳng mắt nàng, hồi lâu, đột nhiên đưa tay bế bổng nàng lên.
Tô Cửu Nguyệt kinh hô một tiếng, Lan Thảo ở gian ngoài giật nảy , vội vàng chạy xem.
Vừa mới thò đầu , liền che miệng trộm lui ngoài.
Tô Cửu Nguyệt chút ngượng ngùng vỗ nhẹ lên vai một cái, trong n.g.ự.c vẫn còn ôm bộ y phục mới của , mím môi đỏ mặt nhỏ giọng : "Chàng cái gì ? Đều thấy ."
Ngô Tích Nguyên mặt đổi sắc : "Ta ở trong phòng mật với phu nhân của , còn gì mà ngượng ngùng? Cho dù ngượng ngùng, thì đó cũng nên là ."
Tô Cửu Nguyệt một tràng ngụy biện , chỉ cảm thấy vành tai càng đỏ hơn.
Ngô Tích Nguyên bế Tô Cửu Nguyệt sải bước tới cửa sổ, đưa tay vỗ nhẹ vài cái lên m.ô.n.g nàng.
Mặt Tô Cửu Nguyệt càng đỏ bừng: "Thiếp bụng mang chửa cũng quên may y phục mới cho , còn đ.á.n.h ?"
Ngô Tích Nguyên ôm c.h.ặ.t lấy nàng, cằm cọ cọ lên vai nàng, dồn bộ sức nặng của cái đầu lên đầu vai Tô Cửu Nguyệt.
Hai vợ chồng tâm ý tương thông, Tô Cửu Nguyệt như liền hiểu . Nàng nhẹ nhàng ôm lấy từ phía , dịu dàng hỏi: "Dạo thấy luôn bận rộn, cũng mệt mỏi ?"
Ngô Tích Nguyên khẽ nhắm mắt , gục vai nàng nhẹ nhàng gật đầu: "Là chút mệt mỏi, qua năm mới vẫn còn bận rộn nữa."
Tô Cửu Nguyệt cũng giúp gì cho , chỉ thể an ủi: "Người xưa câu, xe đến núi ắt đường, kiểu gì cũng sẽ cách giải quyết thôi. Chúng cứ qua năm mới tính tiếp, năm mới sẽ một lượng lớn sĩ t.ử đến Kinh thành tham gia kỳ thi mùa xuân, đến lúc đó thể từ trong đó chọn cho một hai phụ tá."
Ngô Tích Nguyên lên tiếng đáp ứng: "Lời của nàng ngược nhắc nhở , xem tìm cho một hai phụ tá ."
Tô Cửu Nguyệt bật : "Được , lên thử y phục . Lúc may ở nhà, lúc về phát hiện gầy nhiều, dạo nhân lúc nhà lén sửa một chút, mặc vặn ."
Ngô Tích Nguyên thẳng dậy, Tô Cửu Nguyệt mở y phục , chuẩn y phục cho Ngô Tích Nguyên, đầu sang liền thấy tiểu Châu Châu nhi đang giường trừng to mắt hai bọn họ.
Nàng đầu Ngô Tích Nguyên một cái, nhịn cảm thán: "Tiểu Châu Châu nhi giống quá mất."
Ngô Tích Nguyên nhướng mày, mới : "Ta vốn nghĩ con bé hẳn là giống nàng."
Giống nàng nhỏ nhắn xinh xắn, là một cô con gái mềm mại ngọt ngào.
giống cũng , con gái của thế nào cũng cả.