Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1435: Cấu kết với nhau

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:49:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi phận của Khương ma ma, Ngô Tích Nguyên liền phái điều tra cửu tộc của bà một lượt, lúc mới phát hiện manh mối.

 

Xem chỉ Khương ma ma, ước chừng cả nhà bọn họ đều đang việc cho vị chủ nhân .

 

Đổi hướng suy nghĩ một chút, lẽ... Khương ma ma và cả Nguyễn Quý phi năm xưa đều là của tiền triều.

 

Mà từ xưa đến nay, phàm là nữ t.ử thể tiến cung hẳn đều lai lịch trong sạch, nếu Nguyễn Quý phi thực sự là của tiền triều, nàng thể tiến cung ?

 

Điểm , chút khó giải thích ?

 

Rất nhanh Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân đến phòng giam giam giữ Thủy Chu, Thủy Chu sớm t.r.a t.ấ.n đến thoi thóp.

 

Tưởng Xuân Thành bước tới, chắp tay ôm quyền với hai bọn họ: "Tướng quân! Ngô đại nhân!"

 

Mẫn tướng quân ừ một tiếng, hỏi: "Thế nào? Đã tra hỏi ?"

 

Tưởng Xuân Thành lắc đầu: "Tên miệng cứng, chúng thử đủ loại hình phạt , nhưng vẫn chịu gì."

 

Ngô Tích Nguyên nhíu mày, : "Mở cửa , hỏi thử."

 

Tưởng Xuân Thành theo bản năng liếc tướng quân nhà , thấy Mẫn tướng quân gật đầu, mới lấy chìa khóa mở cửa phòng giam.

 

Ngô Tích Nguyên giẫm lên đống rơm rạ, Mẫn tướng quân lo lắng đến gần Thủy Chu sẽ gặp nguy hiểm, cũng bám sát theo .

 

Ngô Tích Nguyên liếc kẻ đang liệt mặt đất, chút động tĩnh nào, tựa như một cái x.á.c c.h.ế.t, nhấc chân đá một cái.

 

"Tỉnh ."

 

Kẻ mặt đất khẽ động đậy một chút, Ngô Tích Nguyên phát hiện , từ cao xuống Thủy Chu, hỏi: "Ngươi tung tích của Thủy Vân ?"

 

Người mặt đất rõ ràng cứng đờ, nhưng thể bán con trai ?

 

Ngô Tích Nguyên lẽ cũng đoán suy nghĩ của , liền với : "Thủy Vân bắt ở kinh thành, ngươi còn gì khai báo ? Ngươi ở đây khai báo thêm một chút, con trai ngươi sẽ bớt chịu khổ một chút."

 

Người mặt đất chần chừ mãi động tĩnh, ngay lúc Ngô Tích Nguyên tưởng sẽ mở miệng, một giọng nhỏ xíu mới vang lên: "Các đừng động đến nó, nó chỉ là một đứa trẻ, nó gì cả."

 

Ngô Tích Nguyên khẽ một tiếng: " , gì cả, cho nên chúng mới đến hỏi ngươi đây ?"

 

Thủy Chu gì nữa, Ngô Tích Nguyên : "Ngươi cũng , con trai ngươi ở thiên lao mỗi ngày sẽ xẻo một miếng thịt, khi nào ngươi chịu khai, bên đó sẽ dừng . Bây giờ... để xem hai cha con các ngươi ai thể chống đỡ lâu hơn."

 

Câu cuối cùng đầy ẩn ý sâu xa, ngay cả Mẫn tướng quân và Tưởng Xuân Thành ở bên cạnh cũng nhịn mà liếc .

 

Bàn tay Thủy Chu nắm c.h.ặ.t, trong lòng bàn tay siết lấy mấy cọng rơm rạ: "Đê tiện!"

 

Ngô Tích Nguyên hề lay động: "Chỉ là các vì chủ của mà thôi, gì mà đê tiện đê tiện. Các Nguyễn Tương Vân các lợi dụng, tiếc g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai ba tuổi của nàng , kẻ thể loại chuyện , lấy tư cách gì đê tiện? Mọi cũng như cả thôi."

 

Thủy Chu cho á khẩu trả lời , Ngô Tích Nguyên sang Tưởng Xuân Thành bên cạnh, : "Lấy cho chút nước nóng tắm rửa, cũng để suy nghĩ cho kỹ, xem rốt cuộc là chủ t.ử quan trọng, là con trai quan trọng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1435-cau-ket-voi-nhau.html.]

 

Tưởng Xuân Thành vẫn liếc Mẫn tướng quân, thấy Mẫn tướng quân gật đầu, mới lui ngoài.

 

Ngay ngày hôm , trong phòng giam mới truyền đến một tin .

 

Thủy Chu mở miệng, chỉ lệnh của một tên là Kim Hoành Phương, còn cấp là ai, .

 

Ngô Tích Nguyên nhíu mày, một bức thư gửi về kinh thành.

 

Chuyện liên quan trọng đại, thậm chí dám để của dịch trạm chuyển thư , mà giao thư cho Kỳ Lân Vệ, bảo bọn họ đưa về cho Hoàng thượng.

 

Lại qua một ngày, chiến trường Đông Doanh truyền đến thư cầu cứu của Tào Văn Thanh.

 

Vốn dĩ ông dẫn theo binh mã trấn giữ Đông Hải, tuy thể đ.á.n.h một trận thắng lớn trực tiếp đ.á.n.h đuổi đám Đông Doanh về quê cũ, nhưng rốt cuộc cũng kiểm soát chiến tuyến, để bách tính phía tây huyện Bất Chu vạ lây.

 

ngay trong đêm đó, kẻ tập kích doanh trại lương thảo của bọn họ, Mẫn tướng quân lập tức phái chi viện, ngờ kẻ địch dương đông kích tây.

 

Người Đông Doanh nhiều binh lực như , chắc chắn là giúp đỡ bọn họ.

 

Tào Văn Thanh tướng quân quả quyết phái trinh sát dò la, tra xét mới , nhân mã giúp đỡ bọn họ đến từ huyện Bất Chu?

 

Ông Mẫn tướng quân đang dẫn trấn giữ ở huyện Thùy, vội vàng yểm trợ một đội nhân mã phá vòng vây đến huyện Thùy đưa thư cầu viện Mẫn tướng quân.

 

Mẫn tướng quân xem thư liền đen mặt, ông cầm bức thư đập mạnh xuống bàn, quát lớn: "Bất luận là tiền triều đương triều, Đại Hạ triều thể cấu kết với Đông Doanh?! Thật sự là tức c.h.ế.t mà!"

 

Ngô Tích Nguyên cũng thể cảm nhận sự tức giận của ông , liền : "Sự việc đến nước , chúng cũng mau ch.óng chi viện cho Tào Văn Thanh tướng quân mới !"

 

Mẫn tướng quân nhận lời, vốn dĩ nhân thủ của ông đủ dùng, bây giờ dứt khoát từ bỏ huyện Bất Chu, phái một nửa binh lực chi viện cho Tào tướng quân.

 

"Tào tướng quân thọ địch hai mặt, kẹt nỗi chúng còn đề phòng phản quân ở huyện Bất Chu, thể dốc lực tương trợ... Cũng nhân mã của Tống tướng quân và Nhạc tướng quân khi nào mới thể đến nơi." Mẫn tướng quân thở dài một .

 

Ngô Tích Nguyên dứt khoát : "Đợi khi của Tống tướng quân và Nhạc tướng quân đến, chúng dứt khoát trực tiếp dẫn hạ gục huyện Bất Chu, cũng để Tào tướng quân còn nỗi lo về ."

 

Mẫn tướng quân gật đầu: "Nên như , một đám tôm tép nhãi nhép cũng dám càn địa bàn của Đại Hạ triều ! Chỉ nội việc bọn chúng cấu kết với Đông Doanh, dù c.h.ế.t một vạn cũng hết tội!"

 

Mẫn tướng quân phái chi viện, cũng mới cho Tào Văn Thanh một cơ hội thở dốc.

 

Một mặt ông kìm chân đám phản quân đột nhiên xuất hiện , mặt khác đích dẫn dắt tướng sĩ vùng lên chống trả, triệt để chặn quân địch bên ngoài đường bờ biển.

 

Tống Khoát và Nhạc Khanh Ngôn cũng đến huyện Thùy ba ngày, đây cũng là đầu tiên ba vị tướng quân bọn họ hội diện.

 

Mẫn tướng quân sai sắp xếp chỗ ở cho bọn họ , Tống Khoát thẳng: "Khoan hãy vội, phiền Mẫn tướng quân cho chúng , huyện Bất Chu bây giờ rốt cuộc là tình hình gì?"

 

Mẫn tướng quân thấy trực tiếp dẫn bọn họ đến thư phòng, chỉ sa bàn giải thích rõ ràng cho bọn họ.

 

"Vốn dĩ phản quân tiền triều hoạt động ở huyện Thùy, huyện Ung, Sư Đầu Lĩnh vì chúng đến đây, đều bỏ chạy đến huyện Bất Chu. Huyện Bất Chu ở rìa Đại Hạ triều, lực lượng của bọn chúng mỏng yếu tự chọc thủng ba chúng khó khăn, mà chiến trường Đông Doanh còn Tào Văn Thanh tướng quân. Trong tình huống như , bọn chúng liền lựa chọn cấu kết với Đông Doanh, trong ngoài giáp công Tào tướng quân, mưu đồ mượn tay Đông Doanh mở toang quốc môn..."

 

 

Loading...