Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1420: Ta Cũng Là Người Đưa Thư

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:48:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng còn dám đến mặt bản cung? Ha ha, thật là to gan.” Hoàng hậu nương nương tức đến bật .

 

Phùng ma ma cũng tức giận: “Một kẻ giả mạo mà cũng dám xuất hiện. Nương nương, nô tỳ ngoài đuổi nàng .”

 

Hoàng hậu nương nương lắc đầu: “Không cần, chắc hẳn hoàng thượng của chúng sủng nàng lên tận trời , nếu nàng cũng đến mức trời cao đất dày như . Ngươi mà , khéo còn gây khó dễ. Đi , mời nàng , bản cung đích dạy dỗ nàng .”

 

ngoài sân, cũng thấy vị Nguyễn quý phi mới đến .

 

Nàng quả thực trông giống vị , nhưng đường nét của vị tinh xảo bằng vị .

 

Bà tùy ý liếc một cái thu ánh mắt, hành lễ với Nguyễn Tương Vân, : “Hoàng hậu nương nương lời mời.”

 

Nguyễn Tương Vân đến trong lòng vô cùng căng thẳng, chỉ là một lão nô bên cạnh hoàng hậu nương nương mà khí thế như , bản hoàng hậu nương nương thì ?

 

Nàng mang theo tâm trạng thấp thỏm theo Phùng ma ma phòng thiền, liền thấy một phụ nhân mặc thường phục màu trắng ngà ghế, đầu chỉ cài một cây trâm gỗ, lông mày thanh tú, tay cầm một chuỗi bồ đề.

 

Nàng tiến lên một bước, khuỵu gối với hoàng hậu nương nương: “Thần bái kiến hoàng hậu nương nương.”

 

Hoàng hậu nương nương lúc mới ngẩng đầu lên, ánh mắt hề che giấu mà đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân.

 

Khí thế của hoàng hậu nương nương mạnh, chỉ cần nàng một cái như , khiến nảy sinh ý nghĩ dám phản kháng.

 

Hoàng hậu nương nương một lúc, cũng thu ánh mắt, mới nhàn nhạt : “Ngươi là ai? Tại gặp bản cung?”

 

Nguyễn Tương Vân cúi đầu, nhỏ giọng : “Thần là Nguyễn quý phi…”

 

Nàng còn xong, hoàng hậu nương nương cắt ngang, hoàng hậu nương nương ngước mắt lên, hỏi: “Nguyễn quý phi? Sắc phong khi nào? Tại bản cung ?”

 

“Năm Đồng Khánh thứ nhất… năm hoàng thượng đăng cơ.”

 

Hoàng hậu nương nương nhếch khóe môi, một cách mỉa mai: “Năm hoàng thượng đăng cơ, truy phong cho sinh mẫu của lão ngũ là Nguyễn thị quý phi, ngươi truy phong là dành cho c.h.ế.t ?”

 

“Thần thực sự c.h.ế.t…”

 

Hoàng hậu nương nương hứng thú nàng ngụy biện, cuối cùng mới : “Thì , ngươi theo cung quy, khi sắc phong, phi tần hành đại lễ ba quỳ chín lạy với bản cung, dâng , mới coi là cung phi thực sự ?”

 

Nguyễn Tương Vân: “…”

 

Hoàng hậu nương nương tiếp: “Chắc hẳn Nguyễn quý phi dạo mới về cung, đối với quy củ trong cung cũng quen thuộc lắm. Phùng ma ma, ngươi dạy dỗ Nguyễn quý phi cho , đừng lỡ việc Nguyễn quý phi dâng .”

 

“Vâng, nương nương.” Phùng ma ma tiến lên một bước đáp.

 

Nguyễn Tương Vân thấy Phùng ma ma đến bên cạnh , trong lòng cũng chút hoảng hốt, ba quỳ chín lạy? Cái nàng thật sự .

 

Phùng ma ma cho cung nữ mẫu cho nàng một , mới để nàng .

 

Nguyễn Tương Vân cứng đầu, theo yêu cầu của bà một , chê động tác đúng quy cách.

 

Nàng đến mười , mới hoàng hậu nương nương cho dậy.

 

Nàng bưng một tách nóng đến bên cạnh hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương nhận lấy, nhưng uống một ngụm nào, mà đặt lên chiếc bàn bên cạnh.

 

Nguyễn Tương Vân chút sốt ruột, hoàng hậu nương nương : “Hôm nay uống nhiều nước, cứ đến đây thôi. Nguyễn thị, ngày mai ngươi đến.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1420-ta-cung-la-nguoi-dua-thu.html.]

Nguyễn Tương Vân suýt nữa tức đến ngất , ngày mai đến, còn hành hạ thế nào nữa, hơn nữa, ngày mai hoàng thượng thể cho nàng khỏi cung ?

 

Hoàng hậu nương nương vẻ tiễn khách, định cho đuổi Nguyễn Tương Vân ngoài.

 

Lúc Nguyễn Tương Vân mới đột nhiên nhận , tại từ đầu đến cuối nàng đều hoàng hậu nương nương dắt mũi ?

 

Nàng căn bản cần sự công nhận của hoàng hậu nương nương, chỉ cần hoàng thượng công nhận nàng là quý phi, hoàng hậu nương nương đồng ý thì ?

 

Nghĩ thông điều , nàng lập tức lớn tiếng quát: “Bản cung là Nguyễn quý phi của hoàng thượng! Bản cung xem ai dám bất kính với bản cung!”

 

Cung nhân vốn đang lôi kéo với Nam Phong, lúc cũng khó xử.

 

Hoàng hậu nương nương dậy từ bên ghế tới, đ.á.n.h giá Nguyễn Tương Vân một lượt, mím môi thẳng: “Bản cung quan tâm ngươi mục đích gì, ngươi nhất nên yên phận một chút. Nếu thể để hoàng thượng an hưởng tuổi già, ngươi cũng thể một kết cục , nếu gây chuyện thị phi, ngươi hãy tự lượng sức , xem hoàng thượng rốt cuộc bảo vệ ngươi .”

 

Giọng điệu của bà trầm thấp và bình tĩnh, nhưng thành công khiến Nguyễn Tương Vân nín thở.

 

Cuối cùng nàng vẫn khỏi Tịnh Thiền Viện, để khác đuổi .

 

Nàng coi như , hoàng hậu nương nương là một nhân vật lợi hại, hiện giờ nền tảng của nàng vững, căn bản dám dễ dàng đắc tội.

 

Nàng trở về phòng thiền của nghỉ ngơi một lúc, cung nhân bên mang cơm chay đến, nàng dùng một ít, xuống ngủ.

 

Đến giờ Thân sơ, nàng đúng giờ dẫn Nam Phong đến núi.

 

Khi đến rừng thông, nàng mới với Nam Phong: “Bản cung đau bụng chịu nổi, ngươi ở đây canh chừng cho bản cung.”

 

Nam Phong đáp lời, nàng một trong.

 

Đi mười bước, liền một bóng lao , ôm chầm lấy nàng.

 

Nàng giật , theo bản năng định hét lên, bịt miệng.

 

Lúc dung mạo của đó cũng xuất hiện trong tầm mắt nàng, sự hoảng hốt trong lòng nàng mới định , chỉ tỳ nữ ngoài rừng cây, hiệu cho trong thêm một chút.

 

Hai họ tay trong tay thêm một đoạn nữa mới dừng , Nguyễn Tương Vân nhịn nữa, vội vàng hỏi: “Thủy Vân, là ngươi? Sao là nha bên cạnh Lục nhị thái thái đưa thư? Lục nhị thái thái cũng là của chúng ?”

 

Thủy Vân lắc đầu: “Làm gì chuyện đó, Lục nhị thái thái là con dâu do Lục Thái sư đích chọn, nhiều kẽ hở để chui ?”

 

Nguyễn Tương Vân hiểu: “Vậy là ?”

 

“Nha đó là của chúng , chỉ là nhờ nàng giúp đưa một lá thư thôi.”

 

Nguyễn Tương Vân buông tay đang nắm , : “Có chuyện gì? Ngươi mau , thời gian gấp gáp, thể ngoài quá lâu.”

 

Thủy Vân : “Ta thực cũng đến để đưa thư, vị đó tình hình của hoàng thượng bây giờ thế nào ?”

 

Nguyễn Tương Vân thở dài một : “Ta từ khi đến bên cạnh hoàng thượng luôn dùng loại hương đó, nhưng cũng thấy hoàng thượng gì khác thường, ngươi xem t.h.u.ố.c đó là giả ?”

 

Cổ Nguyễn Tương Vân ngứa ngáy, vội vàng đẩy .

 

“Ngươi đừng! Đừng như , bên ngoài còn !”

 

“Ta chỉ hôn ngươi một cái, gì mà động tĩnh lớn ? Chẳng lẽ thật sự chạm ngươi?” Giữa hai hàng lông mày của Thủy Vân cũng nhuốm một tia hung ác.

 

 

Loading...