Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1418: Hoàng hậu thái độ ra sao
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:48:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Cảnh Hiếu Đế cũng khiến Triệu Xương Bình lộ vẻ khó xử.
Hắn Hoàng thượng vẫn luôn chú ý tới bên phía Hoàng hậu nương nương, nhưng Hoàng hậu nương nương hiện tại cứ giống như lão tăng nhập định , đối với chuyện phàm tục đều bận tâm.
Cảnh Hiếu Đế thôi, liền hiểu tất cả, liền : "Được , Trẫm ."
Sắc mặt ông chút khó coi, nhưng vẫn từ bỏ ý định mà hỏi một câu: "Bà chuyện bên phía Trẫm ?"
Triệu Xương Bình cũng trả lời thế nào, hậu cung rốt cuộc là hậu cung của Hoàng hậu nương nương, bà tuy tới Từ An tự, nhưng còn thể thật sự đối với chuyện trong hậu cung hỏi ?
Dù cũng tin, nhưng ngay đó liền thấy mệnh lệnh của Hoàng thượng: "Ngươi sai đưa tin tức bên phía Trẫm tới chỗ Hoàng hậu nương nương một chuyến, Trẫm thật sự , bà Trẫm đưa một nữ nhân giống hệt Tố Tố về, sẽ dáng vẻ gì."
Triệu Xương Bình trong lòng lặng lẽ thở dài một , dựa theo sự hiểu của đối với Hoàng hậu nương nương bao nhiêu năm nay, e rằng khiến Hoàng thượng thất vọng a.
Hắn nhận lời, đợi khi trở về Cần Chính điện, liền phân phó chuyện xuống, sai đưa tin cho Hoàng hậu nương nương.
Tin tức nhanh đưa tới Từ An tự, Hoàng hậu nương nương cũng một nữa chuyện .
Phùng ma ma ở bên cạnh chút sốt ruột: "Nương nương, tin tức là ai gửi tới cho chúng ? Trang phi? Hiền phi? Đoan phi? Hay là An mỹ nhân?"
Hoàng hậu nương nương trực tiếp ném bức thư trong tay lên bàn, một tiếng với Phùng ma ma: "Sẽ là bọn họ , bọn họ nếu gọi bổn cung về chủ trì đại cục, ước chừng sớm phái tới ."
Những nữ nhân đó ở trướng bà mấy chục năm, bao nhiêu năm nay đều ngày ngóc đầu lên , hiện tại vất vả lắm bản bà mới rời khỏi hoàng cung, bọn họ thể hảo hảo hít thở khí, thể mời tôn đại phật là bà về chứ?
Trừ phi bọn họ điên , nếu bọn họ dù thế nào cũng sẽ bà về , Hoàng hậu nương nương nghĩ rõ ràng.
Còn Phùng ma ma bà một phen như , bắt đầu lộ vẻ nghi hoặc, bà hỏi: "Nương nương, nếu là những phi t.ử trong cung , còn thể là ai chứ?"
Hoàng hậu nương nương bà trào phúng : "Ngoại trừ tự Hoàng thượng sai đưa tới, còn thể là ai? Trong cung ngoại trừ ông còn ai thể yêu quái như ?"
Phùng ma ma: "..."
Tuy rằng ngài cũng coi như là lời thật, nhưng thể dùng từ đừng quá dân dã như , lỡ như để thấy...
Thôi bỏ , thấy cũng , nương nương ngay mặt Hoàng thượng đều dám như , còn gì sợ chứ?
Phùng ma ma suy nghĩ một chút, hỏi Hoàng hậu nương nương: "Nương nương, chúng hiện tại bây giờ? Có nhúng tay chuyện ?"
Hoàng hậu nương nương kiên định lắc đầu: "Không quản, ông tự yêu thì tự dọn dẹp tàn cuộc, đừng hòng bổn cung chống lưng cho ông nữa."
" mà... nhưng mà Hoàng thượng nếu sai đưa tin tới chỗ chúng , đây chẳng là bày rõ xem thái độ của ?" Phùng ma ma hỏi.
Chuỗi hạt trong tay Hoàng hậu nương nương xoay chuyển, đôi mắt cũng nhắm : "Ông chỉ là xem thái độ của bổn cung, thì để ông xem, bổn cung hiện tại chính là thái độ, nghĩ đến tự ông cũng thể xử lý tàn cuộc , hẳn là cần dùng đến bổn cung tay."
Bên phía bà vẫn hỏi, nhưng Hoàng thượng trong cung đợi mấy ngày, cũng vẫn thấy bên phía Hoàng hậu nương nương động tĩnh gì, ông cũng bắt đầu chút sốt ruột .
Lúc ông hỏi thăm Triệu Xương Bình thứ ba, Triệu Xương Bình cũng vẻ mặt bất đắc dĩ: "Tin tức nô tài xác nhận xác nhận với Kỳ Lân Vệ , là đưa đến tận tay Phùng ma ma sai, Hoàng hậu nương nương nhất định là chuyện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1418-hoang-hau-thai-do-ra-sao.html.]
Cảnh Hiếu Đế nhíu mày, càng thêm khó hiểu: "Bà nếu chuyện , vì còn hồi cung?!"
"Trẫm nhớ mang máng, mười mấy năm , bà và Tố Tố còn tranh đấu đến mức ngươi c.h.ế.t sống cơ mà."
Hoàng hậu nương nương rốt cuộc từng tranh thắng bao giờ, bà tuy rằng là Hoàng hậu, nhưng Nguyễn Quý phi sự thiên vị trắng trợn của Hoàng thượng.
Hơn nữa, mười mấy năm trôi qua , cảnh còn mất ...
"Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương lẽ là phượng thể bất an chăng? Đối với chuyện trong cung lực bất tòng tâm."
Triệu Xương Bình đột nhiên nhớ tới Hoàng hậu nương nương vốn dĩ chính là mượn danh nghĩa tới Từ An tự dưỡng bệnh mới xuất cung, nếu dùng cái cớ như , nghĩ đến Hoàng thượng hẳn là cũng thể chấp nhận.
Hắn nghĩ như , cũng như , nhưng Hoàng thượng vẫn nhíu mày.
"Trẫm nhớ lúc Trẫm tới Từ An tự, thể của Hoàng hậu hơn nhiều , hiện tại còn phượng thể bất an? Nếu bất an! Liền gọi một thái y qua đó xem thử!" Hoàng thượng bất mãn .
Triệu Xương Bình thấy Hoàng thượng buông tha ngay cả một bậc thang cũng cho, cũng đành đáp: "Vâng, nô tài đưa tin cho Thái Y Thự ngay, bảo bọn họ một chuyến."
Hoàng thượng lúc mới nhắm mắt , ừ một tiếng, coi như là đồng ý.
Nguyễn Tương Vân ở hậu cung tự nhiên cũng tai mắt của , chuyện Hoàng thượng phái tới Từ An tự, nàng cũng .
Như , càng giống như thêm một mồi lửa trong bếp lò, còn Nguyễn Tương Vân thì giống như con kiến chảo nóng, gấp đến độ xoay mòng mòng.
Trước khi nàng tới bên cạnh Hoàng thượng, những đó cũng từng với nàng về Hoàng hậu nương nương.
Chỉ tóm gọn thành một câu: "Ngươi việc gì đừng trêu chọc bà , bà liền đáng sợ."
trải qua thái độ của Hoàng thượng hôm qua, trực giác nữ nhân của nàng cho nàng , sự việc căn bản đơn giản như trong tưởng tượng.
Trong lòng Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cũng là nữ nhân trọng lượng gì, bà đủ để chi phối quyết định của Hoàng thượng và tâm trạng của Hoàng thượng.
Hiện tại Hoàng thượng phái một chuyến tới Từ An tự trở về xong, liền lập tức sai Thái Y Thự, càng khiến thể thấy một đốm.
Trọng lượng của Hoàng hậu nương nương trong lòng Hoàng thượng, nhẹ, thậm chí vượt xa sức tưởng tượng của tất cả .
Nàng một đêm trằn trọc khó ngủ, nghĩ tới khi nàng tới, những đó bảo nàng dùng loại hương , Hoàng thượng liền sẽ lời nàng .
nàng đều dùng lâu như , vẫn chút động tĩnh nào chứ?
Nàng cảm thấy nhất định nghĩ thêm cách khác, cứ như suy tư cả một đêm, đợi đến khi ngày hôm trời tờ mờ sáng, thật sự để nàng nghĩ một chủ ý.
Hoàng thượng theo lệ tới tìm nàng uống vẽ tranh, thấy một quầng xanh đen mắt nàng , liền giả vờ quan tâm hỏi: "Tố Tố, tối qua ngủ ngon ? Nàng chỗ nào thoải mái?"
Nguyễn Tương Vân lắc đầu, c.ắ.n môi thầm rơi lệ, bày dáng vẻ cố vẻ kiên cường.
Hoàng thượng thấy , liền tiến lên dịu dàng dỗ dành: "Ây dô, để Trẫm xem nào, Tiểu Tố Tố ? Là vì chuyện gì? Có cần Trẫm mời thái y tới ?"