Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 141: Bồ Tát đất qua sông

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:09:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt mang về ít thịt, trong nhà còn chút mì kiều mạch, cho các mỗi một bát mì xào thịt, bọn trẻ ăn vô cùng vui vẻ.

 

Mao Mao ăn khen ngợi: "Có đại tỷ ở đây thật , bao giờ chịu đói."

 

Ngũ Nguyệt cũng đồng tình gật đầu, đáng thương Tô Cửu Nguyệt: "Đại tỷ thể đừng ?"

 

Tô Cửu Nguyệt còn kịp lên tiếng, Ngô Tích Nguyên ngẩng đầu bọn chúng: "Không ! Đại tỷ các là nương t.ử của ! Phải theo về nhà."

 

Nói một câu thật lòng, bản Tô Cửu Nguyệt cũng thích ở Ngô gia hơn, rõ ràng thể sống thoải mái, ai về sống những ngày tháng gà bay ch.ó sủa chứ?

 

Ngũ Nguyệt tuổi còn nhỏ, thấy giành tỷ tỷ với , lập tức bĩu môi òa lên.

 

Tô Cửu Nguyệt đau hết cả đầu, vất vả lắm mới dỗ dành con bé, bếp sắc t.h.u.ố.c, để cha nàng ở bên cạnh canh chừng, còn thì đến Tưởng gia.

 

Tưởng Xuân Hỷ đợi nàng một lúc lâu, thấy nàng đến, nàng hẳn là xử lý xong việc nhà, liền hớn hở từ trong nhà chạy .

 

"Cửu Nguyệt! Muội rốt cuộc cũng đến , một bụng lời với đây!"

 

Tưởng đại nương thấy giọng nàng cũng từ nhà chính bước : "Lâu gặp Cửu Nha, trông còn xinh hơn ! Sống động như một tiên nữ !"

 

Tô Cửu Nguyệt ngượng ngùng cúi đầu: "Người chỉ giỏi khen con, , cũng chỉ là một cái mũi hai con mắt thôi mà."

 

Tưởng Xuân Hỷ thấp hơn nàng một chút, ôm lấy cánh tay nàng thiết tựa vai nàng, : " một cái mũi hai con mắt của chính là hơn khác!"

 

Tưởng đại nương thấy Tô Cửu Nguyệt đỏ bừng mặt, liền : "Hai tỷ các con lâu gặp, e là một bụng lời . Hỷ Nhi, dẫn Cửu Nha phòng chuyện , nương pha cho các con chút nước đường."

 

Tưởng Xuân Hỷ hề khách sáo chút nào, trực tiếp kéo tay Tô Cửu Nguyệt lôi nàng khuê phòng của .

 

Phòng của Tưởng Xuân Hỷ hướng về phía mặt trời, lúc mặt trời vặn xuyên qua cửa sổ chiếu trong phòng, trông vô cùng sáng sủa.

 

Hồi nhỏ Tô Cửu Nguyệt vô cùng ngưỡng mộ căn phòng của Tưởng Xuân Hỷ, nàng mơ cũng một căn phòng của riêng , ban ngày thể phơi nắng.

 

nhà nàng đông con, nhà ít, nàng thể nào tranh giành với các .

 

Nay gả đến Ngô gia, mặc dù Tích Nguyên ở chung một phòng với nàng, nhưng ánh sáng của căn phòng đó cũng là cực kỳ , nàng vô cùng mãn nguyện.

 

Tô Cửu Nguyệt xuống ghế, ghế lót một tấm đệm dày, bên trong nhồi bông hề cảm thấy cứng chút nào.

 

Tưởng Xuân Hỷ nắm lấy tay nàng hỏi: "Những ngày sống thế nào? Ban nãy cũng ngại hỏi, bây giờ chỉ còn hai chúng , thành thật cho , gả cho một kẻ ngốc? Có thật ?"

 

Tô Cửu Nguyệt đón nhận ánh mắt dò xét của nàng chậm rãi gật đầu: " , đầu óc của Tích Nguyên đ.á.n.h hỏng . tỷ đừng lo, đại phu vẫn còn chữa ."

 

Tưởng Xuân Hỷ câu lập tức nhíu mày, đến câu cuối cùng mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.

 

"Trước sống ở đầu thôn chúng cũng là một kẻ ngốc ? Suốt ngày bẩn thỉu, ăn uống tiêu tiểu cái gì cũng , chỉ sợ sống với như . mà, hôm nay thấy nam nhân của thoạt cũng khá , hy vọng mau ch.óng khỏe , đời của cũng nên hưởng phúc ."

 

Tô Cửu Nguyệt nàng ghét bỏ Tích Nguyên, chỉ là đơn thuần lo lắng những ngày tháng của nàng dễ sống.

 

Liền ôn tồn giải thích: "Chàng cũng hẳn là ngốc, chỉ là hỏng đầu óc, mất một đoạn ký ức ở giữa, bây giờ hành vi cử chỉ chút giống trẻ con. Ngoài thì cũng , ngược đối với một mảnh chân thành. Tỷ yên tâm , đang hưởng phúc ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-141-bo-tat-dat-qua-song.html.]

Tưởng Xuân Hỷ dùng tay trái vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, thở dài một tiếng: "Đều là tạo hóa trêu ngươi! Nếu lúc cho đại ca thì , thấy đại ca cũng thích ."

 

Nói thì , nhưng trong lòng Tô Cửu Nguyệt rõ ràng, Tưởng đại nương mặc dù đối xử với nàng tồi, nhưng cưới nàng con dâu.

 

Hay cách khác hài lòng với con nàng, mà là hài lòng với nhà đẻ của nàng. Bà cảm thấy con trai một nhà vợ như , sẽ liên lụy cả đời.

 

Những điều Tô Cửu Nguyệt tuy tuổi còn nhỏ, nhưng đều thấu rõ ràng, cũng từng nghĩ đến việc tới Tưởng gia con dâu.

 

Người chướng mắt nàng, nàng cớ gì bám riết lấy để hai nhà đều vui vẻ.

 

, lời , nàng lập tức sa sầm mặt: "Hỷ Muội, tỷ còn lời nữa, dám đến tìm tỷ chơi ."

 

Tưởng Xuân Hỷ thấy nàng dường như thật sự tức giận, vội vàng chắp tay xin nàng.

 

"Hảo tỷ tỷ, cứ tha thứ cho , từ nay về nữa là chứ gì."

 

Tô Cửu Nguyệt lúc mới buông tha cho nàng , chuyển sang hỏi: "Sao đến thấy Tưởng đại ca?"

 

Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng: "Có qua, biểu ca của Tích Nguyên cũng bắt , Tưởng đại ca cũng bắt tráng đinh ?"

 

Tưởng Xuân Hỷ lắc đầu: "Cái đó thì , nhưng còn tức hơn cả bắt . Huynh tự ứng tuyển, lúc đó nương đều lóc cầu xin , vẫn tự nhân lúc trời tối lén lút bỏ ."

 

Người cũng , Tô Cửu Nguyệt đương nhiên cũng chỉ thể an ủi nàng .

 

"Tỷ cũng đừng lo lắng, Tưởng đại ca chút quyền cước công phu, chừng còn thể kiếm công danh trở về, lúc đó tỷ chính là quan gia tiểu thư . Đến lúc đó bà mối đến cầu e là thể giẫm nát ngưỡng cửa nhà tỷ."

 

Nói đến đây nàng cố ý thở dài buồn bã: "Còn a! E là sớm tỷ ném đầu ."

 

Tưởng Xuân Hỷ bộ đ.á.n.h nàng: "Cho bậy! Cho bậy! Sao gả chồng xong càng ngày càng ăn kiêng dè thế."

 

...

 

Hai chuyện một lát, Tô Cửu Nguyệt còn nhớ về nấu bữa tối, dám ở lâu liền về nhà .

 

Vì nương nàng bệnh, mấy đứa nhỏ trong nhà nấu cơm, Tô Cửu Nguyệt liền nhờ nhắn cho chồng một câu, báo cho bà nhà đẻ thêm vài ngày.

 

Ba ngày trôi qua đến ngày hai mươi bảy tháng Chạp, chớp mắt sắp đến Tết, bệnh tình của Trương thị cuối cùng cũng chuyển biến .

 

Tô Cửu Nguyệt bắt mạch cho bà cuối, đó : "Nương, mấy thang t.h.u.ố.c còn nhớ uống đúng giờ, tiền hôm đó con mang về bảo cha mua chút than củi, đón một cái Tết cho đàng hoàng. Con đều với cha , giêng cha sẽ lên trấn tìm việc , ngày tháng của nhà sẽ ngày càng lên thôi."

 

Trương thị nước mắt lưng tròng gật đầu, Tô Cửu Nguyệt nhịn dặn dò: "Lần bệnh thành thế , con đều nhờ nhắn tin cho tiểu cữu cữu , cũng thấy cữu qua thăm , thể thấy trong lòng cữu vốn coi trọng tỷ tỷ . Sau tiền nhàn rỗi thì lo cho bản , đừng lúc nào cũng giống như Bồ Tát sống cầu gì nấy. Con ở nhà chồng sống cũng dễ dàng, tiền mang về còn là tiền mừng tuổi chồng cho con , e là thật sự còn gì thể trợ cấp cho nhà đẻ nữa ."

 

Vừa bôi t.h.u.ố.c nhỏ mắt than nghèo, cuối cùng cũng khiến Trương thị chìm trầm tư.

 

--

 

Tác giả lời :

 

【Cửu Nha của chúng Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, những chuyện nhỏ nhặt đều xử lý , hiền nội trợ? Đừng hoảng, cứ xem là .】

 

 

Loading...