Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1407: Lộ ra sơ hở

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:48:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyễn Tương Vân lời Cảnh Hiếu Đế , trong lòng định , nàng dùng khăn tay ấn ấn khóe mắt, mới ngẩng đầu lên, quật cường hỏi: "Phu quân của về ?"

 

Thần thái và giọng điệu chuyện đều vài phần giống với Nguyễn Quý phi năm xưa, sự chán ghét trong mắt Cảnh Hiếu Đế lóe lên biến mất, nhanh khôi phục bình thường.

 

thần sắc mặt ông cũng lạnh vài phần, chỉ ông ừ một tiếng, : "Thả , nàng cứ an tâm ở đây ."

 

Nói xong, ông liền xoay định , dường như ở cùng một chỗ với nàng nữa.

 

Ông như , ngược khiến Nguyễn Tương Vân chút sốt ruột, nàng vội vàng lên, đuổi theo hai bước, gọi một tiếng bóng lưng Cảnh Hiếu Đế: "Hoàng thượng!"

 

Cảnh Hiếu Đế lúc mới dừng bước, đầu liếc nàng một cái.

 

"Sao? Còn chuyện gì nữa?" Giọng điệu ông hòa hoãn, nhưng sắc mặt vui.

 

Nguyễn Tương Vân , lẽ là bởi vì ban nãy hỏi chuyện của trượng phu, chọc ông vui .

 

nếu nàng thật sự quan tâm hỏi han, khỏi vẻ quá khiên cưỡng.

 

Lúc giọng điệu nàng mềm mỏng hơn nhiều: "Không... gì nữa, chỉ là trong lòng chút yên tâm."

 

Nàng đương nhiên yên tâm , chuyện nàng đang hiện tại căn bản chính là tội khi quân, nếu thể kịp thời trốn thoát, Hoàng thượng phát hiện, thì mất mạng như chơi.

 

Cảnh Hiếu Đế vốn cũng thật sự định , ông hiện tại một bụng nghi hoặc, hang cọp bắt cọp con, ông nhất định thăm dò một phen, mục đích bọn họ như là gì, trong lòng mới thể yên tâm .

 

Ông xuống ghế, nâng mắt liếc Nguyễn Tương Vân : "Có gì mà yên tâm? Trẫm là chân mệnh thiên t.ử, ở bên cạnh Trẫm, Trẫm tự nhiên sẽ che chở cho nàng."

 

Nguyễn Tương Vân bên cạnh ông, cúi gằm mặt, dường như là do dự hồi lâu, mới nũng nịu ừ một tiếng.

 

Cảnh Hiếu Đế liếc nàng một cái, mới tiếp tục : "Nàng ở đây còn chuyện gì xong ? Sớm giải quyết xong tâm nguyện, theo Trẫm hồi kinh."

 

Nguyễn Tương Vân suy nghĩ một chút, liền lắc đầu: "Không còn nữa."

 

Nàng dứt lời, Cảnh Hiếu Đế nhướng mày, trong lời vô cùng kinh ngạc hỏi: "Không còn nữa? Nàng nàng còn một đứa con ? Không cần để lời nhắn cho nó ?"

 

Sắc mặt Nguyễn Tương Vân chút khó coi, lúc nàng thoạt mới giống như vài phần chân tình thực cảm.

 

Nàng lắc đầu, thở dài một , : "Hoàng thượng, đứa con của ... mất ."

 

"Mất ? Chuyện là thế nào?" Cảnh Hiếu Đế gặng hỏi.

 

Sắc mặt Nguyễn Tương Vân trắng bệch, đôi mắt đều đỏ hoe, nàng lắc đầu, giọng mang theo chút kiềm chế: "Thiếp ... ."

 

Đôi mắt Cảnh Hiếu Đế chằm chằm khuôn mặt nàng , giống như từ mặt nàng chút mờ ám.

 

Nghe nàng , Cảnh Hiếu Đế mới thu ánh mắt, nhàn nhạt : "Chuyện chỗ cho nàng lựa chọn, Trẫm mở miệng hỏi, chính là thánh chỉ, nàng cũng ."

 

Hốc mắt Nguyễn Tương Vân lập tức càng đỏ hơn, nàng mang theo giọng nức nở : "Con của lúc còn nhỏ, bờ ao chơi đùa, ở nhà nấu cơm, đợi đến khi trong thôn gọi , đứa trẻ còn nữa..."

 

Cảnh Hiếu Đế nàng như , trong lòng cũng hiểu .

 

Có lẽ nữ nhân cũng chỉ câu thật? Xem ả thật sự một đứa con c.h.ế.t đuối ao.

 

Cảnh Hiếu Đế thở dài một , giọng điệu một nữa ôn hòa xuống: "Nén bi thương."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1407-lo-ra-so-ho.html.]

Ông xong hai chữ , sang Triệu Xương Bình, : "Truyền lệnh của Trẫm, ban thưởng cho Tố Tố hai xấp gấm Vân Cẩm, ngàn lượng hoàng kim."

 

Ông dứt lời, Nguyễn Tương Vân cũng màng đến đau buồn nữa, nước mắt cứ treo hốc mắt, rớt mà rớt.

 

Ngàn lượng hoàng kim? Nàng cả đời từng thấy nhiều vàng như !

 

Nguyễn Quý phi năm xưa chính là sủng ái như ? Chỉ tiếc... bà phúc phận !

 

Hiện tại cũng chỉ thể do bà hưởng thụ những thứ thôi.

 

Cảnh Hiếu Đế cùng Nguyễn Tương Vân dùng bữa, sai cho nàng dùng bát đũa vàng ngọc nhất.

 

Nguyễn Tương Vân cảm thấy bản lúc cũng giống như một hùng chìm đắm trong chốn dịu dàng, nàng lẽ sẽ say sưa trong đó, nhưng... ai mà chắc chứ?

 

Cảnh Hiếu Đế ngủ chỗ Nguyễn Tố Tố, điều cũng khiến Nguyễn Tương Vân vô cùng kinh ngạc.

 

Nhìn dáng vẻ của Hoàng thượng, căn bản giống loại sẽ bận tâm đến cảm nhận của nữ nhân, ông sủng ái Nguyễn Tố Tố như , vì lâm hạnh nàng ?

 

Nguyễn Tương Vân vốn trong lòng còn vô cùng căng thẳng, tất cả những điều đều tan biến khi Cảnh Hiếu Đế rời .

 

Cảnh Hiếu Đế trở về phòng , dặn dò Triệu Xương Bình hai câu.

 

Bảo phái điều tra, huyện Bất Chu con của một nữ nhân rơi xuống ao , nếu thì đào cả mười tám đời tổ tông của nữ nhân đó lên.

 

Triệu Xương Bình Cảnh Hiếu Đế , mới yên tâm, xem Hoàng thượng vẫn sa ngã.

 

Hắn nhận lời, khi khỏi cửa, liền tìm Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân.

 

Nghĩ , Triệu Xương Bình dứt khoát giao chuyện cho Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân hai .

 

Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân hai đưa mắt , trong mắt đều là bừng tỉnh đại ngộ.

 

Đợi khi Triệu Xương Bình khỏi, Ngô Tích Nguyên mới với Mẫn tướng quân: "Thế nào? Ta sai chứ? Hoàng thượng ngài cũng chìm đắm trong nữ sắc như trong tưởng tượng ."

 

Mẫn tướng quân ôm quyền, nghiêm túc : "Thụ giáo ."

 

Mẫn tướng quân gửi một bức thư cho thám t.ử phái huyện Bất Chu, bảo bọn họ ngóng một chút chuyện .

 

Chuyện rơi xuống ao tính là nhiều, huống hồ còn là c.h.ế.t đuối trẻ con, ngược cũng dễ ngóng, ba ngày , đám Ngô Tích Nguyên liền nhận thư từ huyện Bất Chu gửi tới.

 

Ba năm quả thực trẻ con c.h.ế.t đuối, nhưng ở trong thành huyện Bất Chu, mà là ở một thôn tên là Sài Thanh xung quanh đó.

 

Năm đó một đứa trẻ ba tuổi theo mấy đứa trẻ lớn trong thôn chơi ở cửa, lớn trong nhà cũng để ý, nhưng những đứa trẻ lớn chơi một lát liền chạy mất, đứa nhỏ cũng đuổi theo.

 

Không thế nào rơi xuống cái ao ở đầu thôn, trong thôn vẫn là thấy chiếc mũ nhỏ nổi mặt ao mới trẻ con rơi xuống.

 

Ngô Tích Nguyên nay cũng sắp cha , xem bức thư cũng nhịn một trận thổn thức. Lát nữa về phòng nhất định cho Cửu Nguyệt một bức gia thư, đợi đến khi đứa trẻ đời, nhất định sắp xếp thêm hai bên cạnh đứa trẻ mới .

 

"Đứa trẻ là của nhà nào? Cha tên là gì?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

Mẫn tướng quân dứt khoát ném thẳng bức thư cho xem, Ngô Tích Nguyên cũng là lúc mới thấy nửa đoạn .

 

Mẫu của đứa trẻ là chi thứ của Nguyễn gia, tên Nguyễn Tương Vân. Nữ t.ử gả cho một hộ địa chủ nhỏ trong thôn, ngờ một đạo thánh chỉ trong kinh thành, đất đai vốn tên nhà bọn họ liền tịch thu hơn phân nửa, ngay cả hạ nhân vốn hầu hạ trong nhà cũng đều bán hết.

 

 

Loading...