Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1406: Lúc khóc là giống nhất

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:48:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoại trừ Triệu Xương Bình, Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân hai cũng đưa mắt , nhấc chân đuổi theo.

 

Hoàng thượng tới, bọn họ tự nhiên an bài chỗ ở cho Hoàng thượng.

 

Còn về việc Hoàng thượng , bọn họ sớm sắp xếp thỏa.

 

Hoàng thượng sẽ tới đây, cũng trong dự liệu của bọn họ.

 

Cảnh Hiếu Đế xa, khỏi viện liền dừng , hai tay chắp lưng, bên bờ ao phóng tầm mắt xa.

 

Mặt trời mới ngả về tây, tàn ảnh của cành liễu ven bờ hắt lên ông, bóng lưng già nua của ông cũng trở nên thẳng tắp hơn ít.

 

Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân hai đuổi tới nơi, liền thấy một màn .

 

Hai một nữa đưa mắt , bọn họ đều hiểu rõ, Hoàng thượng đây là đang cố ý đợi bọn họ!

 

Hai đẩy nhanh bước chân, tới, hành lễ với Cảnh Hiếu Đế: "Hoàng thượng."

 

Cảnh Hiếu Đế lúc mới xoay liếc bọn họ, đợi bọn họ hỏi, liền trực tiếp lên tiếng hỏi: "Trẫm ở chỗ nào?"

 

Mẫn tướng quân lên tiếng : "Người bên đều an bài thỏa , thần thấy ngài liền dẫn ngài qua đó."

 

Cảnh Hiếu Đế khẽ gật đầu: "Dẫn đường phía !"

 

Ngô Tích Nguyên cũng theo cùng đưa Cảnh Hiếu Đế tới chỗ ở của ông, đợi Cảnh Hiếu Đế xuống ghế, tỳ nữ mang nước nóng tới.

 

Mẫn tướng quân dặn dò hạ nhân hai câu, liền định lui xuống.

 

đầu, thấy Ngô Tích Nguyên, thế mà một chút ý tứ cũng .

 

Hắn khó hiểu, liền đầu về phía Ngô Tích Nguyên.

 

Ngô Tích Nguyên cho một ánh mắt ngươi , Mẫn tướng quân lập tức liền nghĩ tới chuyện lúc Ngô đại nhân mặt Hoàng thượng ôm hết tội .

 

Hắn nhíu mày, lập tức cũng vội nữa.

 

Cảnh Hiếu Đế cũng sự giao lưu ánh mắt giữa hai bọn họ, bưng chén nhấp một ngụm nhỏ, mới hỏi: "Các ngươi ?"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu, lên tiếng : "Hoàng thượng, nữ nhân dối."

 

Cảnh Hiếu Đế nhướng mày: "Ngươi dối?"

 

"Trước khi ngài tới, thần và Mẫn tướng quân từng mời đại phu giúp nữ nhân kiểm tra thể, ả sinh nở mới vài năm, thậm chí tuổi xương cũng chỉ mới ngoài hai mươi."

 

Cảnh Hiếu Đế vẻ bừng tỉnh đại ngộ, ngay lúc Ngô Tích Nguyên và Mẫn tướng quân tưởng rằng Hoàng thượng lĩnh ngộ dụng tâm lương khổ của bọn họ, thì Cảnh Hiếu Đế chuyển hướng câu chuyện, tiếp tục hỏi: "Chẳng lẽ ả với các ngươi như ?"

 

Ngô Tích Nguyên sửng sốt, trong lòng Mẫn tướng quân cũng "lộp bộp" một tiếng: "Hoàng thượng, thần đợi chủ yếu là lo lắng cho an nguy của ngài, những ngày gần đây thần đợi phát hiện tung tích của phản quân tiền triều, cộng thêm bên phía Đông Doanh cũng mấy an phận... Chúng vẫn nên cẩn thận thì hơn."

 

Cảnh Hiếu Đế ừ một tiếng, nhàn nhã tựa lưng ghế, với Ngô Tích Nguyên: "Trẫm , các ngươi lui xuống ."

 

Thái độ của ông vô cùng tùy ý, khiến khó nghi ngờ rốt cuộc ông lọt tai những lời khuyên can khổ tâm của bọn họ .

 

Bọn họ còn mở miệng, Cảnh Hiếu Đế ngắt lời.

 

"Các ngươi lui xuống , Trẫm đường một ngày, chút mệt mỏi ."

 

Mẫn tướng quân còn thêm, Ngô Tích Nguyên dùng một ánh mắt ngăn cản.

 

Sau khi hai bọn họ khỏi phòng, Mẫn tướng quân mới khó hiểu hỏi Ngô Tích Nguyên: "Ngô đại nhân, ngài vì ngăn cản hỏi Hoàng thượng?"

 

Ngô Tích Nguyên liếc , khẽ một tiếng, giải thích: "Mẫn tướng quân, ở bên cạnh Hoàng thượng cũng khá lâu , theo như sự hiểu của về Hoàng thượng, ngài hiện tại đạo lý gì cũng hiểu, chúng nhiều lời hơn nữa cũng vô dụng."

 

Hơn nữa... cho rằng Hoàng thượng thật sự sẽ một nữ nhân trêu đùa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1406-luc-khoc-la-giong-nhat.html.]

 

Đừng chỉ là một kẻ thế , cho dù là Nguyễn Quý phi thật sự sống , cũng chắc thể thật sự nắm thóp Hoàng thượng.

 

Đám Ngô Tích Nguyên , trong phòng chỉ còn Cảnh Hiếu Đế và Triệu Xương Bình.

 

Triệu Xương Bình gần như xem an nguy của Hoàng thượng còn quan trọng hơn cả mạng sống của chính .

 

Hắn suy nghĩ đắn đo mãi, cuối cùng vẫn gác sinh t.ử ngoài suy nghĩ, hỏi Cảnh Hiếu Đế: "Hoàng thượng, đó nương nương, nô tài một ngoài cũng thể , ngài vì ..."

 

Hắn thế nào, nhiều , chẳng là đang trách móc Hoàng thượng ?

 

Cảnh Hiếu Đế nhạo một tiếng: "Ngươi vì cho rằng Trẫm ?"

 

Triệu Xương Bình sửng sốt, những lời tiếp theo đều nghẹn ở cổ họng: "Ngài ?"

 

"Trẫm kẻ mù, hơn nữa, năm xưa Tố Tố quàn linh cữu bảy ngày là do đích Trẫm canh giữ, hạ táng cũng là Trẫm tận mắt nàng nhập thổ vi an. Đông Lăng nhiều canh giữ lăng tẩm như , ngay cả một con ruồi cũng bay lọt! Người c.h.ế.t thể sống , Trẫm... cái gì cũng ."

 

Nói đến câu cuối cùng, đôi mắt ông rõ ràng tối sầm .

 

Triệu Xương Bình cũng chút đành lòng, khẽ thở dài một : "Nếu ngài chỉ là để ả bầu bạn với ngài, nô tài liền hiểu , ngài cứ thuận theo tâm ý của ..."

 

dứt lời, đáp chính là một tiếng hừ lạnh, ngay đó liền thấy Cảnh Hiếu Đế : "Cũng là ngu phụ từ chui , dám mạo danh Tố Tố của Trẫm? Trẫm nhất định sẽ dễ dàng tha cho ả."

 

Triệu Xương Bình thấy trong mắt Hoàng thượng giấu giếm sát ý, trong lòng ngược trấn định hơn nhiều.

 

Hoàng thượng vẫn là Hoàng thượng mà quen , những thủ đoạn đó mặt Hoàng thượng đều đáng nhắc tới!

 

Cảnh Hiếu Đế ăn xong bữa trưa, nghỉ ngơi một lát.

 

Đợi đến khi ông tỉnh , Triệu Xương Bình liền tới bẩm báo: "Hoàng thượng, nữ nhân sai tỳ nữ tới truyền tin, nghĩ thông suốt , nguyện ý nữ nhân của ngài..."

 

Triệu Xương Bình đến đoạn , giọng đều trầm xuống vài phần.

 

Nói xong, còn lén lút ngẩng đầu liếc thần sắc của Hoàng thượng.

 

Quả nhiên, liền thấy Hoàng thượng vô cùng trào phúng lạnh một tiếng: "Không tồi, nghĩ thông suốt là , ngươi sai thả nam nhân ."

 

"Vâng!"

 

Cảnh Hiếu Đế dậy vươn vai một cái: "Trẫm xem nữ nhân rốt cuộc đang tính toán chủ ý gì."

 

Cảnh Hiếu Đế tới phòng Nguyễn Tương Vân, cánh cửa đóng c.h.ặ.t, cố ý bước chân nặng nề hơn vài phần.

 

Ông đẩy cửa bước , liền thấy dáng vẻ Nguyễn Tương Vân bàn nước mắt lưng tròng.

 

Người nọ từng , dáng vẻ lúc ả là giống Nguyễn Quý phi nhất, chỉ cần ả lên, thế gian sẽ nam nhân nào thể chống đỡ nổi.

 

Cảnh Hiếu Đế một màn , trong lòng theo bản năng thắt , thật sự... quá giống...

 

đó, ông cảm thấy một trận buồn nôn.

 

mang khuôn mặt của nữ nhân yêu, vẻ điệu bộ, chỉ khiến trong lòng ông buồn nôn.

 

Ông nhấc chân bước , thần sắc mặt cũng dịu dàng xuống.

 

"Tố Tố vì ?"

 

Cảnh tượng ngay cả Triệu Xương Bình thấy, cũng ngẩn ngơ.

 

Trong nháy mắt giống như trở về mười mấy năm , lúc đó Hoàng thượng vẫn là Hoàng thượng, Nguyễn Quý phi cũng là Quý phi.

 

, mỗi , Hoàng thượng luôn dỗ dành bà như .

 

 

Loading...