Nhìn đang giường sưởi, dùng khăn tay che miệng ho, nàng chỉ mím môi , thể đổ thêm dầu lửa cho gia đình nữa?
“Mẹ, cứ nghỉ , nước nóng hết , con đun cho ít nước nóng.”
Ngô Tích Nguyên đang chơi trong sân với Mao Mao và những đứa trẻ khác, Tô Cửu Nguyệt thấy họ đang chơi bao cát, cũng ngăn cản.
Nàng ở trong phòng một lúc cảm thấy lạnh. Trong phòng chỉ một cái giường sưởi, ngay cả lò sưởi cũng đốt, để bọn trẻ ngoài chơi cũng thể ấm hơn một chút.
Lúc nàng ngoài, cha nàng đang ghế, ngẩn cửa.
Tô Cửu Nguyệt cũng để ý đến ông, liền xách ấm nước thẳng bếp.
Nhóm lửa đun nước, tất cả những việc nàng gần mười năm, động tác vô cùng thành thạo, nhanh đun xong.
Lại chạy đến nhà củi chuẩn lấy ít củi để đốt lò, , nàng càng thêm tức giận.
Nhà củi bao nhiêu củi? Vậy còn gọi là nhà củi ?!
Trong nhà chỉ đốt một cái giường sưởi, buổi tối các em cũng ngủ cùng cha , thể dùng hết bao nhiêu củi?
Nàng cảm thấy cần chuyện với cha!
Tô Cửu Nguyệt bước phòng, mặt Tô Đại Ngưu, ông mới hồn ngẩng đầu nàng, “Sao thế? Có chuyện gì ?”
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, nghiêng mặt phòng trong, bên trong vẫn còn thấy tiếng ho kìm nén của nàng.
Nàng nhíu mày, mới sang với cha: “Cha, cha ngoài , con chuyện với cha.”
Nếu là đây, Tô Đại Ngưu chắc chắn sẽ mắng một trận, nhưng hai gần đây Tô Cửu Nguyệt trở về, ông đột nhiên cảm thấy đứa con gái của khác xưa.
Ông bất giác dậy theo nàng ngoài, hai đến nhà bếp, Tô Cửu Nguyệt đóng cửa , thêm hai thanh củi bếp lò.
Mới dựa bếp lò, : “Cha, con thấy trong nhà củi cũng đủ dùng?”
Tô Đại Ngưu nàng, qua loa cho qua chuyện: “Không đủ dùng? Trong đó còn khá nhiều ?”
Tô Cửu Nguyệt lắc đầu, với quả nhiên giống , nhà nàng sống nổi thật sự thể trách khác.
Cha nàng siêng năng, kiếm bao nhiêu tiền. Mẹ nàng là vun vén, kiếm bao nhiêu là phá hết bấy nhiêu.
Chỉ riêng nhỏ của nàng, từ khi nàng chuyện, đến nhà nàng vô , nào về tay .
Thường , nghèo thì tự lo , giàu thì giúp đỡ thiên hạ.
nàng, cuộc sống của rối tung, còn nghĩ đến việc giúp đỡ khác, còn luôn với nàng rằng thể quá bạc bẽo.
Năm ngoái nhà nhỏ xây nhà mới, cuộc sống còn sung túc hơn nhà nàng nhiều, thấy giúp đỡ nhà họ?
Cha nàng cũng , ngoài mấy tháng nông bận, những lúc khác đều ở nhà nhàn rỗi, chú Tưởng nhà bên cạnh rủ ông cùng công trấn, ông cũng lữa từ chối.
Như cuộc sống thể tiếp tục? Nàng dù cuộc sống thể giúp đỡ một hai, nhưng nàng cũng thể cứ dùng tiền của nhà chồng để nuôi nhà đẻ mãi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-140-ke-cuong-em-trai.html.]
Tô Cửu Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy đây là một chuyện lớn nghiêm túc, nàng nghiêm mặt, đầu tiên dạy dỗ cha , “Cha, nhà lạnh như , đang bệnh, các em còn nhỏ, thể ngay cả lò sưởi cũng đốt? Sắp Tết , nhà đều náo nhiệt, nhà chút khí Tết nào. Cha thấy cuộc sống như thể thống gì ?”
Dù Tô Cửu Nguyệt uyển chuyển, Tô Đại Ngưu vẫn cảm thấy lòng tự trọng của một cha xúc phạm.
Ông ngẩng đầu Tô Cửu Nguyệt, trợn mắt, “Con chuyện với cha con như ? Chuyện của cha con từ khi nào cần con quản? Con gái gả như bát nước đổ , con cứ sống cuộc sống của là , chuyện trong nhà cần con lo chuyện bao đồng.”
Tô Cửu Nguyệt ơn mắc oán, còn là lo chuyện bao đồng, lập tức tức giận kìm .
“Cha nghĩ con quản ? Nếu chúng cùng chung dòng m.á.u, con quản các gì? Nhà chồng con gia đình khá giả, nhà cũng từng một ngày lười biếng, ngày nào cũng lên núi kiếm củi, còn nhà chúng thì ? Cha ở nhà, củi sẽ tự bay về cho cha ? Tích Nguyên còn chim hàn hiệu c.h.ế.t cóng, là vì lúc trời ấm chúng tổ. Cha lớn hơn bao nhiêu tuổi, hiểu đạo lý ?!”
Tô Đại Ngưu dường như nàng chọc trúng chỗ đau, càng tức giận nhảy dựng lên, “Ta ở nhà, tại ở nhà? Ta vất vả kiếm chút tiền, con mang cho nhà đẻ của bà , tại còn vất vả như để tích cóp gia tài cho khác?”
“Lần con mang tiền về, chẳng cũng con đưa cho em trai bà ?”
“ , là cho mượn, bán đậu phụ kiếm tiền sẽ chia lợi nhuận cho .” Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, mơ hồ cảm thấy gì đó đúng.
Tô Đại Ngưu sắp nàng cho tức , “Bán đậu phụ gì? Hắn chính là cầm tiền đ.á.n.h bạc! Toàn bộ đều thua sạch!”
Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc đến mức dùng tay che miệng, “Lời là thật ?”
“Còn thể là giả ? Là chú Tưởng nhà bên cạnh của con lên trấn tận mắt thấy! Ta con cũng tin, là bậy, bôi nhọ em trai cưng của bà .”
Tô Cửu Nguyệt im lặng, một khi dính c.ờ b.ạ.c, về cơ bản là xong đời.
Nàng thể để nhà kéo xuống!
“Cha, cha kiếm tiền đừng đưa cho nữa, cha tự giữ lấy, nhất định giấu cho kỹ.”
Tô Đại Ngưu vô cùng phiền não, “Không từng giấu, nhưng con ngay cả hang chuột cũng thể moi , giấu ở cũng giấu !”
“Trong nhà giấu thì giấu ở ngoài, tìm một cái hũ sành chôn ở bờ ruộng, chỉ cần cha tự nhớ chỗ.”
Trong lúc chuyện, nước trong nồi cũng sôi. Tô Cửu Nguyệt rót nước với cha: “Mao Mao và các em còn đang chơi bao cát ngoài ! Cha mau đốt lò sưởi , nếu một mồ hôi cảm lạnh dễ sinh bệnh.”
Tô Đại Ngưu thấy nàng về phía , về phía nàng, trong lòng cơn tức mới nguôi vài phần.
“Được, ngay.”
“Cha.” Tô Cửu Nguyệt gọi ông một tiếng, “Hôm nay thì thôi, ngày mai vẫn lên núi kiếm ít củi, nếu cái Tết e là cũng quá thê lương.”
Tô Đại Ngưu trầm giọng đáp: “Ta .”
Nói xong liền thẳng khỏi bếp, Tô Cửu Nguyệt xách nước nóng rót cho một ly, sai Lục Nguyệt chạy đến chỗ thầy lang chân đất lấy ít t.h.u.ố.c trị cảm lạnh.
Nàng tự trong bếp bận rộn nấu bữa trưa, bệnh như , mấy ngày nay họ ăn uống thế nào…
--
Tác giả lời :
[Cảm thấy tức giận, chứng tỏ tam quan của đều đúng đắn. thực cuộc sống còn đặc sắc hơn tiểu thuyết nhiều.]