Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1398: Cũng Không Trách Ngươi

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:47:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Thiệu Linh suy nghĩ hồi lâu, mới mở miệng : "Vậy theo ngươi thấy, để ai thì thích hợp hơn?"

 

Ngô Tích Nguyên cẩn thận suy nghĩ một lát, cuối cùng mới : "Hay là để Lại bộ Sài đại nhân một chuyến?"

 

Sài đại nhân cũng khá đáng tin cậy, vụ án nếu giao tay ông , chắc sẽ vấn đề gì.

 

đúng lúc , Quách Nhược Vô ở bên cạnh đột nhiên ngắt lời họ, với họ: "Thái t.ử điện hạ, Ngô đại nhân, Sài đại nhân giải quyết vụ án ."

 

Ngô Tích Nguyên và Mục Thiệu Linh đều về phía , Mục Thiệu Linh càng hiểu hỏi: "Tại ?"

 

Quách Nhược Vô khoanh tay, nhún vai, : "Không thể , nhưng các ngài cũng thể thử phái khác , chỉ là muộn, bá tánh ở đó chờ ."

 

Mục Thiệu Linh giống như Cảnh Hiếu Đế, tin tưởng Quách Nhược Vô, cảm thấy bản lĩnh kinh .

 

Mấy câu thần bí của Quách Nhược Vô, y cũng chút kiên nhẫn.

 

Ngô Tích Nguyên thì khác, tương đối tin tưởng Quách Nhược Vô hơn.

 

Hắn cân nhắc trong lòng một hồi, cuối cùng mới thở dài, mở miệng nhận lời.

 

"Điện hạ, nếu Quốc sư như , ngài cứ phái ."

 

.

 

Từ Đông cung trở về, Tô Cửu Nguyệt về đến nhà, nàng đang đôi giày đầu hổ cho trẻ con.

 

Lưu Thúy Hoa cũng ở bên cạnh nàng đồ thêu, : "Đứa bé sinh mới nhỏ xíu, thể đôi giày ? tay con cũng thật khéo, đôi giày đầu hổ thật ."

 

Tô Cửu Nguyệt dạo cũng chút tròn trịa hơn, nàng lên, trông càng thêm phần thiện.

 

"Con cũng là quá rảnh rỗi, nghĩ rằng khi đứa bé chào đời, lẽ sẽ nhiều thời gian rảnh để những việc , nên nhân lúc thêm một ít."

 

Lưu Thúy Hoa nàng , cũng gật đầu theo: "Cũng , đứa bé sinh cũng quấy, con bây giờ cứ coi như là g.i.ế.c thời gian ."

 

, ngẩng đầu trời, hỏi: "Tích Nguyên chắc sắp về nhỉ?"

 

Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng: "Chắc là , mấy ngày nay về đều khá sớm."

 

...

 

Hai đang chuyện, Ngô Tích Nguyên liền từ bên ngoài .

 

Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu , nụ như hoa, với Lưu Thúy Hoa: "Nương, xem, Tào Tháo Tào Tháo đến."

 

Lưu Thúy Hoa gật đầu, : "Thật là trùng hợp."

 

Ngô Tích Nguyên đến mặt họ, đ.á.n.h giá Tô Cửu Nguyệt từ đầu đến chân, thuận theo lời họ hỏi: "Hôm nay gì về ?"

 

Lưu Thúy Hoa trả lời: "Nói con vội vã từ Giang Nam trở về, dù cũng thể ở bên Cửu Nha lúc sinh, cũng coi như là về kịp lúc."

 

Nụ mặt Ngô Tích Nguyên chợt tắt, cuối cùng gì, mà đổi chủ đề, hỏi Tô Cửu Nguyệt: "Hôm nay đứa bé trong bụng quấy ?"

 

Tô Cửu Nguyệt mím môi lắc đầu: "Hôm nay cũng khá ngoan, đau lắm."

 

Ngô Tích Nguyên nhẹ nhàng xoa lên bụng nhỏ nhô cao của nàng, một tiếng "ngoan".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1398-cung-khong-trach-nguoi.html.]

Cũng là đang Tô Cửu Nguyệt, là đang đứa bé trong bụng nàng.

 

Lưu Thúy Hoa bảo Lan Thảo đến nhà bếp báo một tiếng, chuẩn dọn cơm.

 

Sau khi ăn cơm xong, Lưu Thúy Hoa rời , trong phòng chỉ còn hai vợ chồng họ.

 

Tô Cửu Nguyệt mới mở miệng hỏi: "Tích Nguyên, chuyện với ?"

 

Ngô Tích Nguyên ngẩn một lúc, lông mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn.

 

Tô Cửu Nguyệt dáng vẻ của , cũng chút lo lắng, liền hỏi tiếp: "Tích Nguyên, rốt cuộc gặp chuyện gì ? Nói , chúng cùng nghĩ cách."

 

Ngô Tích Nguyên cảm nhận sự lo lắng trong lời của nàng, liền đưa tay to nắm lấy tay nàng, với nàng: "Cuối cùng cũng để nàng ."

 

Tô Cửu Nguyệt từ khi mang thai, càng ngày càng mất kiên nhẫn, , liền vội vàng thúc giục: "Chàng mau , thật là sốt ruột c.h.ế.t ."

 

Ngô Tích Nguyên nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay nàng, để trấn an, mới tiếp: "Cửu Nguyệt, hôm nay Thái t.ử điện hạ giao cho một vụ án."

 

Hắn , Tô Cửu Nguyệt một dự cảm lành, nàng ngẩng đầu Ngô Tích Nguyên, đôi mày xinh nhíu thành một đoàn, hỏi: "Có rời kinh ?"

 

Ngô Tích Nguyên đôi mắt của Tô Cửu Nguyệt, vẻ mặt vô cùng phức tạp, gật đầu nhưng chút nỡ.

 

Tô Cửu Nguyệt dù cũng thông minh, thấy hết phản ứng của , cũng hiểu .

 

Nàng thở dài, biểu hiện vẫn thấu tình đạt lý: "Thôi, việc công dù cũng quan trọng hơn, bảo thì cứ ."

 

Ngô Tích Nguyên sợ nhất là đối mặt với ánh mắt thất vọng của nàng, cảm giác đó giống như d.a.o cùn cắt thịt.

 

Hắn nắm tay nàng lay lay, : "Vợ , vốn định từ chối, nhưng Quách đại nhân cũng ở đó, ông chuyện chỉ mới giải quyết , phái khác đều vô dụng."

 

"Quách Nhược Vô?" Tô Cửu Nguyệt hỏi .

 

Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng, Tô Cửu Nguyệt thấy vội vàng giải thích, thở dài một : "Tích Nguyên, hiểu mà, đương nhiên hy vọng lúc đứa bé chào đời thể ở bên cạnh, nhưng nếu những việc quan trọng hơn, chúng tự nhiên . Đạo lý vẫn hiểu, , đừng gánh nặng tâm lý gì cả, cứ coi như là đang tích phúc cho con của chúng ."

 

Nàng , đưa tay nhẹ nhàng xoa lên bụng nhỏ của , mà đứa bé trong bụng nàng dường như cũng cảm ứng, đạp một cái lên bụng nàng.

 

Tâm trạng của nàng đột nhiên lên, kéo Ngô Tích Nguyên cùng xem: "Chàng xem, con của chúng cũng nghĩ như ."

 

Nàng như , Ngô Tích Nguyên còn thể gì nữa?

 

Hắn nắm tay Tô Cửu Nguyệt, hứa với hai con họ: "Đợi trở về, nhất định sẽ bù đắp cho hai con thật ."

 

Tô Cửu Nguyệt ừ một tiếng, cũng : "Đợi đứa bé chào đời, sẽ tìm cách để Quách Nhược Vô gửi thư cho , ngoài vạn sự cẩn thận, đừng lo lắng cho gia đình."

 

Ngô Tích Nguyên khi chuyện với Tô Cửu Nguyệt, ngày hôm liền lên đường.

 

Mãi đến khi , Lưu Thúy Hoa mới chuyện .

 

"Chuyện gì ? Có thể quan trọng hơn vợ con ?"

 

Ngược là Tô Cửu Nguyệt an ủi bà, : "Nương, cũng đừng trách Tích Nguyên, việc trong triều đình là như , việc đều do quyết định, cấp lệnh, nếu , đó chính là kháng chỉ bất tuân."

 

Lưu Thúy Hoa đương nhiên là , bà cô bé mặt, thở dài một , chút đau lòng : "Nương đều , chỉ là khổ cho con ."

 

Tô Cửu Nguyệt bản nghĩ thoáng, liền thấy nàng : "Cũng gì khổ cả, Tích Nguyên dù ở đây cũng giúp gì nhiều."

 

 

Loading...