Đương nhiên, Mục Tông Nguyên chỉ nghĩ bâng quơ mà thôi, cho dù phụ hoàng đổi cho y một phu t.ử khác, cũng chắc hơn Ngô Tích Nguyên.
Hơn nữa, bây giờ y dù thật sự tìm phụ hoàng, cũng căn bản tìm .
Sau khi Ngô Tích Nguyên từ trong cung , liền trực tiếp đến phủ Lục Thái sư.
Hắn từng dạy học cho hoàng t.ử, huống chi là học rộng tài cao như Mục Tông Nguyên, căn bản dạy y cái gì.
So với , rõ ràng Lục Thái sư kinh nghiệm hơn nhiều.
Hoàng thượng trong cung, tìm để hỏi ý kiến, lúc tìm Lục Thái sư thỉnh giáo cũng là một cách .
Lục Thái sư Ngô Tích Nguyên đến thăm, cũng chút kinh ngạc.
nhanh ông hiểu ý định của Ngô Tích Nguyên, ông vui vẻ lên, với Văn Yển: "Đứa trẻ chín phần mười là quyết định , thôi, nếu nó đến thăm, lão phu sẽ gặp nó. Ngươi , mời nó ."
Văn Yển đáp ứng, Ngô đại nhân và biểu thiếu gia của phủ họ quan hệ khá thiết, lão gia chịu gặp cũng gì lạ.
Hắn ngoài mời Ngô Tích Nguyên , Ngô Tích Nguyên thấy Lục Thái sư, lập tức hành một đại lễ.
Lục Thái sư bảo Văn Yển đỡ Ngô Tích Nguyên dậy, mới hỏi : "Nghe Ngô đại nhân dạo đến Giang Nam, Anh T.ử của chúng ở bên đó khỏe ?"
Ngô Tích Nguyên cung kính ghế đối diện ông, Lục Thái sư hỏi, mới trả lời: "Anh T.ử bây giờ trưởng thành hơn nhiều, ngài cần lo lắng cho , ước chừng bao lâu nữa sẽ trở về."
Lục Thái sư xua tay: "Đứa trẻ đó lanh lợi, lo cho nó."
Nói xong, sang Ngô Tích Nguyên, hỏi : "Ngươi đến gặp lão phu là vì chuyện gì?"
Ngô Tích Nguyên thở dài, mới : "Lục đại nhân, hạ quan đến thăm thực sự là chút quyết định , ngài kiến thức rộng rãi, từng dạy dỗ Hoàng thượng và mấy vị Vương gia khác. Không hạ quan thể mạo hỏi một câu, Mục Vương gia hạ quan nên dạy dỗ như thế nào?"
Trên mặt lộ nụ khổ: "Lục đại nhân, chắc hẳn ngài cũng , hạ quan vẫn là đầu thầy, phương diện cũng kinh nghiệm gì. Mục Vương gia bản thông thạo thi thư, hơn nữa... bây giờ là Thái t.ử điện hạ giám quốc, hạ quan thực sự thế nào."
Lục Thái sư , thiện ý , ánh mắt của ông rơi Ngô Tích Nguyên, ánh mắt đó dường như thể thấu thứ.
Ông đột nhiên hỏi Ngô Tích Nguyên: "Ngô đại nhân, bổn quan một chuyện hỏi ngươi."
Ngô Tích Nguyên chắp tay với ông, : "Lục đại nhân, ngài cứ ."
Lục Thái sư , mở miệng: "Ngươi đến gặp lão phu với phận là vãn bối con cháu, là phận Ngô đại nhân của Đại Hạ triều?"
Ngô Tích Nguyên câu hỏi đầu đuôi của ông, tiên là ngẩn , điều gì khác biệt ?
Tuy nhiên nhanh cũng phản ứng , chắp tay với Lục Thái sư, : "Lục gia gia, vãn bối Ngô Tích Nguyên cầu xin ngài chỉ điểm."
Lục Thái sư lúc mới hài lòng, với : "Nếu ngươi đến với phận Ngô đại nhân của Đại Hạ triều, lão phu tự nhiên thể với ngươi quá nhiều, nhưng nếu là vãn bối trong nhà, sẽ chút khác biệt."
Ngô Tích Nguyên chắp tay, : "Xin lắng ."
Lục Thái sư : "Theo tính cách của Hoàng thượng, nếu thật sự định lập Mục Vương gia thái t.ử, tự nhiên sẽ chọn những đại thần đức cao vọng trọng đến phu t.ử cho y, chứ là những trẻ tuổi như các ngươi. Bây giờ vị trí của Thái t.ử vững chắc, Hoàng thượng ngài cũng vì từng Hoàng thượng, trong lòng tính toán, để Mục Vương gia chịu khổ như nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1396-doc-bau-tam-su.html.]
Ngô Tích Nguyên nhíu mày, Lục Thái sư suy nghĩ trong lòng , liền tiếp: "Thái t.ử điện hạ một lòng căn bản đặt ở hoàng vị, điểm e rằng Hoàng thượng cũng rõ. Một d.ụ.c vọng, tất nhiên cũng chuyện gì tàn nhẫn. Từ việc bây giờ ngài thể để hai vị Vương gia khác giúp quản lý triều chính, liền thể thấy một hai."
Hắn gật đầu, Lục Thái sư tiếp: "Chính vì tính cách của ngài , Hoàng thượng mới dám giao Đại Hạ triều cho ngài , ngài sẽ chuyện tương tàn."
Ngô Tích Nguyên vốn thông minh, Lục Thái sư chỉ cần nhắc nhở một chút, liền thể hiểu .
Mà Lục Thái sư thể với những lời dốc bầu tâm sự , cũng quả thực là xem như nhà.
Hắn cung kính chắp tay với Lục Thái sư, : "Đa tạ Thái sư chỉ điểm."
Lục Thái sư thích nhất là những trẻ tuổi thông minh, lời như , ông vuốt râu : "Ngươi cũng cần nghĩ nhiều, Hoàng thượng bảo ngươi phần lớn là ngươi bầu bạn với Mục Vương gia, cái gì cần dạy thì dạy, còn về những thứ của thái t.ử, ngươi cần quan tâm nhiều."
...
Từ phủ Lục Thái sư , trời còn sớm, Ngô Tích Nguyên còn đến Thông Chính Ty xử lý công vụ.
Trong Thông Chính Ty quản việc vốn chỉ và Vương Khải Anh, hai vắng mặt ở kinh thành cả tháng trời, bây giờ án t.ử của Thông Chính Ty tồn đọng nhiều.
Ngô Tích Nguyên đại khái sắp xếp , đột nhiên khóe mắt liếc thấy ba chữ.
"Sư Đầu Lĩnh?"
Kiếp , Sư Đầu Lĩnh từng xảy khởi nghĩa, kiếp Mục Thiệu Linh sớm phái đến bố trí, mới dập tắt cuộc khởi nghĩa ngay khi nó manh nha.
Vốn dĩ Ngô Tích Nguyên cũng quá để tâm, nhưng bây giờ khi ba chữ cảm thấy chút đúng.
Kiếp Cảnh Hiếu Đế băng hà quá sớm, vì các thế gia lớn mạnh, mấy vị Vương gia nhúng tay , cả Đại Hạ triều quả thực loạn một thời gian, bá tánh cũng lầm than.
... kiếp Đại Hạ triều sự cai trị của Cảnh Hiếu Đế và Mục Thiệu Linh, thứ đều thái bình, tại họ còn khởi nghĩa?
Chẳng lẽ Sư Đầu Lĩnh còn chuyện gì ai ?
Trong lòng Ngô Tích Nguyên mới nảy một ý nghĩ, tờ đơn kiện bàn cầm trong tay.
Hắn cầm tờ đơn kiện cẩn thận xem xét, trong lòng mới dần dần hiểu .
Từ xưa đến nay, bá tánh nổi dậy khởi nghĩa, đều là vì thực sự sống nổi nữa.
Bá tánh quan tâm ai hoàng đế, họ chỉ quan tâm ăn no .
Ngày tháng ghi tờ đơn kiện cách hôm nay gần nửa năm, là kẹt ở khâu nào, tháng mới gửi đến chỗ .
Đơn kiện là do vạn cùng ký tên, Ngô Tích Nguyên càng xem càng kinh hãi.
Thì ở Sư Đầu Lĩnh của họ một con sông rộng tên là Bạch Hà, mỗi năm tháng tư đều sẽ lũ lớn, lương thực bá tánh trồng thu hoạch luôn .
Không ngày nào huyện một mù đến, với họ, sở dĩ nơi nghèo khó là vì lũ lụt, đó là vì họ bao giờ dâng lễ vật cho hà thần.