Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1382: Lúc quan trọng chỉ có ngươi chạy nhanh
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:47:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh thị đối với tính cách của Vạn lão gia ít nhiều cũng chút hiểu , mắng như , trong lòng tuy ấm ức, nhưng nghĩ đến mục đích tới đây, rốt cuộc vẫn nuốt cục tức xuống.
Nàng quy quy củ củ quỳ mặt đất, tiếp tục : "Thiếp cũng ngài tâm phiền, nhưng trong phủ chúng đối phó với đứa bé trong bụng !"
Vạn lão gia lời , mới coi như nghiêm túc ngẩng đầu về phía nàng , thần sắc vô cùng ngưng trọng, trầm giọng hỏi: "Nàng cái gì?"
Minh thị dõng dạc một nữa: "Trong phủ chúng bất lợi với đứa bé trong bụng ."
Ánh mắt Vạn lão gia sắc bén: "Nàng chứng cứ gì?"
Minh thị gật đầu: "Chậu hoa đặt trong phòng chính là trúc đào, còn trong t.h.u.ố.c nước uống một vị quế chi, hai thứ kết hợp sẽ khiến t.h.a.i nhi giữ ."
"Sao nàng ?"
"Hôm qua gặp vị phu t.ử của Nhã Nhã, còn mang theo một phần bã t.h.u.ố.c từng dùng. Vị phu t.ử liếc mắt một cái ." Minh thị .
Sắc mặt Vạn lão gia đen , híp mắt cẩn thận cân nhắc một lát, mới dậy đích đỡ Minh thị lên, dịu dàng với nàng : "Thân thể nàng nặng nề, đừng quỳ nữa. Những lời nàng bổn lão gia , tự nhiên sẽ sai điều tra rõ ràng trả công đạo cho nàng!"
Minh thị khẽ khuỵu gối: "Lão gia tâm phiền, liền ở đây quấy rầy ngài nữa, xin cáo lui ."
Vạn lão gia Minh thị nha dìu bước qua ngưỡng cửa, biến mất cửa, đôi lông mày luôn nhíu c.h.ặ.t mới giãn , khóe môi cũng nhếch lên.
Đây chẳng là thật sự trùng hợp ? Hắn đang sầu để cắt đứt quan hệ với Lăng gia, đây là bậc thang đưa đến tận chân ?!
Hắn cầm bã t.h.u.ố.c của Minh thị, và chậu hoa trong phòng nàng trực tiếp đến phòng Lăng thị.
Lăng thị tìm đến cửa, dường như một chút cũng bất ngờ.
Bà hừ lạnh một tiếng: "Còn tưởng ngài ít nhiều cũng nể tình phu thê nhiều năm của chúng mà đến muộn một chút, nhưng ngờ ngài vội vã nhịn nổi như ."
Vạn lão gia bà những lời lập tức bật : "Sao bà nể tình phu thê nhiều năm của chúng mà tha cho đứa con của một mạng? Nếu như , lẽ còn thật sự sẽ đến muộn một chút!"
Lăng thị như , mặt cũng mang theo vẻ trào phúng: "Thật sự nực , con của ngài? Người còn thật sự tưởng ngài là một từ phụ đấy! bản ngài đức hạnh gì trong lòng ngài tự rõ! Đứa con nào của ngài là do hao tâm tổn trí nuôi lớn cho ngài? Bây giờ ngài như , nhận!"
Vạn lão gia hừ một tiếng, xuống chiếc ghế bên cạnh, với Lăng thị: "Bà đừng tưởng trong lòng bà nghĩ gì, bà chính là sợ sinh thêm một nhi t.ử sẽ chia gia nghiệp của Hằng nhi! Quả thực vô tri đến cực điểm!"
Lăng thị trúng tâm tư, cũng hề hoảng hốt.
Bà nhạt nhẽo liếc xéo Vạn lão gia một cái, : "Vạn gia của ngài luôn là do thao trì, Vạn gia thể ngày hôm nay cũng là do Lăng gia chúng nâng đỡ, lén lút bù đắp bao nhiêu của hồi môn? Gia nghiệp vốn dĩ nên là của Hằng nhi! Ngược là ngài, qua cầu rút ván, đúng là chân tiểu nhân! Những năm nay Lăng gia chúng đối xử với ngài tồi chứ? Lúc quan trọng chỉ ngài chạy nhanh!"
Vạn lão gia bà đến mức cũng chút chột , nhưng ai bảo bản Lăng gia ngu xuẩn chứ!
Nếu bọn họ đắc tội với gia đình khác thì còn dễ , đắc tội đó chính là Cảnh Hiếu Đế! Một quốc chi quân!
Tùy tiện hắt một cái cũng thể lấy mạng cả nhà bọn họ! Ai nghĩ thông lúc mà sấn tới chứ?
Vạn lão gia cũng cãi cọ với Lăng thị về chuyện , hôm nay nhất định đưa Lăng thị trở về!
Hắn trực tiếp mở miệng : "Lăng thị! Lăng gia các đắc tội với Hoàng thượng! Đó chính là x.úc p.hạ.m long nhan! Bà suy nghĩ cho kỹ , nếu bà thật sự cho Hằng nhi, thì tự xin hạ đường, nếu đến lúc đó liên lụy đến Vạn gia chúng , Hằng nhi cũng sẽ khó giữ tính mạng!"
Lăng thị sững sờ, bà tức giận nửa ngày, cuối cùng do dự vẫn là chính bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1382-luc-quan-trong-chi-co-nguoi-chay-nhanh.html.]
Bà suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
"Ngài , để hôm nay thu dọn đồ đạc, ngày mai sẽ tự rời ."
Lăng thị cánh cửa đóng c.h.ặ.t, đột nhiên rống lên.
Ai c.h.ế.t chứ? Lăng Đông Vũ chuyện ngu xuẩn dựa cái gì bắt nhiều bồi táng như ?!
mà, nếu bà trở về, nhi t.ử của bà lẽ cũng sẽ liên lụy.
Hằng nhi của bà mới tròn mười lăm tuổi, cuộc đời của nó mới chỉ bắt đầu!
Bà một trong phòng lâu lâu, mãi cho đến khi sắc trời bên ngoài tối sầm , bà mới dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đôi mắt sưng đỏ, gọi nha lấy nước nóng rửa mặt cho bà.
"Các ngươi thu dọn đồ đạc của , những đồ đạc giá trị trong nhà cũng cần mang theo, đưa đến cho Hằng nhi."
"Vâng..."
Sáng sớm ngày hôm , Vạn lão gia liền sai đưa hưu thư tới, bản càng là ngay cả mặt cũng lộ.
Lăng thị cầm hưu thư, cũng quyết đoán.
Bà để bộ hai đại nha hầu hạ bên cạnh cho Hằng nhi, một mặt là thể ở trong phủ giúp đỡ Hằng nhi, mặt khác cũng là để một con đường sống cho hai thị nữ .
Bản bà cô thế cô, mang theo một xe ngựa đồ đạc trở về nhà đẻ.
Đợi Lăng thị trở về, mới phát hiện trở về chỉ một bà, gần như những nữ nhi xuất giá của Lăng gia đều đuổi về hơn phân nửa.
Tất cả sướt mướt lau nước mắt, Lăng Đông Vũ mắng đến mức ngay cả đầu cũng dám ngẩng lên.
Người trẻ tuổi kiệt ngạo bất tuần đây, lúc coi như nếm hậu quả của sự kiêu ngạo.
Có tức giận chịu nổi, càng xông lên đ.á.n.h , nhưng nhà kéo .
"Ngươi đ.á.n.h thì ích gì?! Đã lớn tuổi như chẳng lẽ còn ? Hoàng thượng đối phó với Lăng gia chúng , há vì một chiếc chén ? Cho dù chiếc chén , cũng thể tìm cái cớ khác!"
"Vậy chúng bây giờ ! Bị nhà chồng hưu , chỉ thể dựa nhà đẻ, chẳng lẽ cùng c.h.ế.t ?!"
Lăng thị một bên, các tỷ cô cháu trong nhà cãi ầm ĩ, bà chỉ cảm thấy một trận tâm mệt.
Trong lòng bà đột nhiên nảy một ý nghĩ, thiên hạ rộng lớn, nơi nào là nhà.
Dưới m.ô.n.g bà đang là chiếc rương duy nhất bà mang về, năm xưa bà từ Lăng gia thập lý hồng trang gả ngoài, lúc trở về rơi bước đường .
Cũng bà đến Từ An tự, hòa thượng ở đó thu nhận bà ?
Bà nghĩ như , cũng như , bà nhân lúc đang cãi kịch liệt, liền sai khiêng chiếc rương của bà lên xe ngựa.
Người đến tiễn bà thực là Vạn gia, những nô tài bên đều do một tay Lăng thị dẫn dắt, cho dù bà bây giờ còn là phu nhân của Vạn gia nữa, những cũng nguyện ý tiễn bà cuối cùng.
Xe ngựa lắc lư đến Từ An tự, tiểu hòa thượng trong chùa thấy một vị quý phu nhân đến, còn tưởng là phu nhân nhà ai đến thanh tu.