Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1381: Đừng tới phiền ta

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:47:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Hiếu Đế cũng thuận theo lời ông : "Trấn Nam Hầu lời thì khách sáo , nhân sinh thất thập cổ lai hy, huống hồ là đại thọ tám mươi."

 

Hắn chuyện như , ngược khiến Lăng lão gia chút nắm chắc .

 

Hắn rốt cuộc là vì mà đến? Chẳng lẽ thật sự chỉ là đến chúc thọ ?

 

ngay khoảnh khắc tiếp theo, liền thấy Cảnh Hiếu Đế chuyển hướng câu chuyện, ánh mắt sắc bén về phía Lăng lão gia, trực tiếp phát nạn: "Không Trấn Nam Hầu nhận hạ lễ Trẫm sai đưa tới ?"

 

Lăng lão gia lời , cả trực tiếp sững sờ.

 

Hoàng thượng sai đưa hạ lễ tới khi nào? Nếu thật sự đưa hạ lễ tới, phủ bọn họ e rằng đốt pháo tưng bừng, khua chiêng gõ trống cho cả kinh thành đều .

 

mà... a?

 

Chẳng lẽ là giữa chừng xảy sai sót gì?

 

Thấy trán Lăng lão gia dần rịn những giọt mồ hôi, Cảnh Hiếu Đế lúc mới tựa lưng ghế lười biếng hỏi: "Trấn Nam Hầu tuổi tác cao, cộng thêm hôm qua sinh thần tiếp khách, lẽ còn kịp hỏi đến chuyện . Hay là ngài tìm bên tới hỏi thử xem? Có lẽ bọn họ sẽ cũng nên?"

 

Lăng lão gia cũng rõ chuyện rốt cuộc là thế nào, mất ngự tứ chi vật của Hoàng thượng, đó chính là trọng tội c.h.é.m đầu.

 

Mà bộ dạng kẻ đến thiện của Hoàng thượng, nếu chuyện là do cố ý sắp xếp, thì cũng thể giải thích .

 

Ông sai gọi quản gia tới, hôm qua lúc xướng hạ lễ để tránh xảy sai sót, đều là quản gia đích ở đó trông coi.

 

Cho nên sẽ xảy vấn đề gì, ai rõ hơn lão.

 

Nghe câu hỏi của lão gia nhà , quản gia cũng ngơ ngác.

 

Ngự tứ chi vật của Hoàng thượng? Vậy ai dám mất? Hơn nữa, nếu trong cung tới, bọn họ thể ?

 

Lão lặng lẽ ngước mắt thoáng qua ở ghế chủ tọa, trong lòng kinh hãi, thể ở ghế chủ tọa, chứng tỏ phận bất phàm.

 

Lão vội vàng thu liễm tâm thần, cung cung kính kính trả lời: "Hồi bẩm lão gia, lão nô hôm qua đích canh giữ ở đó, từng thấy trong cung tới."

 

Lăng lão gia lúc cũng ngẩng đầu về phía Cảnh Hiếu Đế ghế chủ tọa, đ.á.n.h Thái cực với : "Hoàng thượng, đến đưa hạ lễ đường xảy t.a.i n.ạ.n gì ?"

 

Cảnh Hiếu Đế một tay bưng chén , một tay cầm nắp chén, lời nhấc mắt bọn họ một cái, mới thong thả : "Ai cho các ngươi , Trẫm là sai trong cung đưa tới?"

 

Lăng lão gia sững sờ, quản gia cũng sững sờ.

 

Vẫn là Lăng lão gia hỏi: "Hoàng thượng, ngài đây là ý gì?"

 

Cảnh Hiếu Đế nhướng mày, : "Trẫm ở ngoài cung vi hành, nghĩ đến hôm qua là sinh thần của Trấn Nam Hầu, liền sai đưa một chiếc chén tự tay tới."

 

Chén ?

 

Lăng lão gia nhíu mày, đôi mắt đục ngầu về phía quản gia đang một bên.

 

Liền thấy những giọt mồ hôi to như hạt đậu mặt quản gia đang từng giọt từng giọt rơi xuống, sắc mặt tái nhợt vô cùng đáng sợ.

 

Trong lòng Lăng lão gia "lộp bộp" một tiếng, vội vàng hỏi: "Sao ? Xảy chuyện gì ?"

 

Quản gia lắp bắp trả lời: "Là... là... chiếc chén đó... là một Thái Thường Tự Điển tịch tên là Mộc Tam đưa tới... nô tài, thật sự ngờ a..."

 

Lăng lão gia xong cũng kinh hãi trong lòng, Mộc Tam? Đương kim Thánh thượng họ Mục thứ ba, đây chẳng chính là hóa danh của Thánh thượng ?

 

Ông vội vàng hỏi: "Vậy chén ? Bây giờ ở chỗ nào?"

 

Ông hỏi như , sắc mặt quản gia càng tái nhợt hơn, dường như bất cứ lúc nào cũng thể ngất xỉu.

 

Cảnh Hiếu Đế liếc Triệu Xương Bình, Triệu Xương Bình hiểu ý, bưng một chiếc hộp khác tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1381-dung-toi-phien-ta.html.]

"Hầu gia, chén ở chỗ ."

 

Y đặt chén lên chiếc bàn nhỏ mặt Lăng lão gia, Lăng lão gia cúi đầu , thấy chiếc chén vỡ vụn bên trong, cả sắc mặt vàng vọt.

 

"Chuyện... chuyện... chuyện rốt cuộc là thế nào! Quản gia!"

 

Chiếc chén sứ thô qua đáng giá bao nhiêu tiền bạc, rốt cuộc là do Hoàng thượng tự tay vẫn còn là một ẩn .

 

Hoàng thượng là do bản , thì chỉ thể là do bản .

 

Ngự tứ chi vật của Hoàng thượng bây giờ vỡ thành như , đây chẳng là dâng sẵn nhược điểm tay ?

 

Quản gia cũng bất đắc dĩ, chiếc chén giống hệt đồ dùng của hạ nhân trong nhà, ai đưa thứ đến cho lão gia bọn họ? Không nhục khác ?

 

bây giờ mặt Hoàng thượng, lão dám như ?

 

Hoàng thượng nhục ai, nhục cũng là vinh hạnh!

 

Lão chỉ đành cúi đầu nhỏ giọng : "Lão nô hôm đó nhận món quà , còn tưởng là ai đưa tới để trêu cợt khác, đang lúc quyết định thế nào, Lục thiếu gia tới, ... ..."

 

Lão nửa ngày, cũng dám mặt Hoàng thượng hết những lời còn .

 

Lăng Đông Vũ là tính cách gì, tôn t.ử của , Lăng lão gia là rõ nhất.

 

Ông trực tiếp tức giận đập bàn một cái: "Tên nghịch t.ử !"

 

Cảnh Hiếu Đế bộ dạng giận sợ của bọn họ, chỉ coi như đang xem một vở kịch .

 

Đối mặt với sự trách vấn của Cảnh Hiếu Đế, Lăng lão gia vội vàng quỳ xuống: "Thần dám!"

 

Cảnh Hiếu Đế sai đỡ ông lên, đặt chén trong tay xuống, cầm lấy đôi hạch đào của , lên, từ cao xuống lão già đang nơm nớp lo sợ quỳ chân, nhạt nhẽo : "Dám dám, ngươi chẳng đều ?"

 

Nói xong, liền cất bước ngoài.

 

Sau khi Cảnh Hiếu Đế rời , Trấn Nam Hầu nổi trận lôi đình, treo Lăng Đông Vũ cửa từ đường mà đ.á.n.h.

 

những điều đều vô bổ, Hoàng thượng hôm nay nếu xử phạt Lăng Đông Vũ, chuyện coi như qua.

 

chỉ để một câu như rời , lúc đầu Lăng gia giống như đang treo một thanh đại đao, cũng khi nào sẽ rơi xuống.

 

Mà rơi xuống sẽ c.h.é.m trúng ai, ai cũng .

 

Làm hỏng ngự tứ chi vật, nhỏ thì chẳng qua chỉ là trượng hình, lớn thì chính là đại bất kính, đó là tru di cửu tộc.

 

Chuyện Lăng lão gia với ai, nhưng đều ở chung một phủ, ít nhiều cũng chút phong thanh.

 

Mà lúc Vạn lão gia cũng đến chuyện , trong lòng vô cùng hoảng sợ.

 

Nếu thật sự tru di cửu tộc, phủ bọn họ chắc chắn cũng sẽ liên lụy.

 

Gia nghiệp tổ tiên mấy đời bọn họ vất vả lắm mới gây dựng , thể đến tay ngay cả một cái hạt giống cũng giữ a!

 

Hắn lập tức liền nghĩ đến việc tìm cách hưu Đại phu nhân, Minh thị ít nhiều cũng chút phong thanh.

 

Những ấm ức nàng chịu đựng những năm nay, lúc đều tích tụ thành một thanh đại đao thể c.h.ặ.t đứt đường lui của Đại phu nhân.

 

Nàng vác cái bụng to bảy tháng, quỳ mặt Vạn lão gia, đáng thương lau nước mắt.

 

"Lão gia, lời ."

 

Vạn lão gia lúc đang lúc tâm phiền ý loạn, thấy nàng còn đến thêm phiền, liền mất kiên nhẫn xua tay: "Cút xuống, việc lát nữa , đừng tới phiền !"

 

 

Loading...