Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1380: Không đáng nhắc tới

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:47:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh thị nhận lời của Tô Cửu Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng chẳng qua chỉ là một thất, đối phương cho dù từ chối nàng , nàng cũng gì để . Vị phu t.ử chính là vị Tô đại nhân từng danh chấn kinh thành, bộ nữ t.ử Đại Hạ triều sùng bái học y chính là bắt đầu từ nàng.

 

Minh thị cầm phương t.h.u.ố.c Tô Cửu Nguyệt cho, cuối cùng tâm mãn ý túc rời .

 

Lúc nàng đến mang theo tiền khám bệnh, nhưng Tô Cửu Nguyệt nhận.

 

Nếu nàng nhận tiền , chẳng là khiến tưởng rằng chỉ cần đưa tiền, bệnh của ai nàng cũng thể khám ?

 

Lần nàng quả thực là động lòng trắc ẩn, nhưng điều nghĩa là nào nàng cũng sẽ như .

 

Sau khi Minh thị rời khỏi Nữ học, bất động thanh sắc sai bốc cho nàng vài thang t.h.u.ố.c mang về.

 

Hôm nay phu nhân và lão gia dự tiệc mừng thọ của Lăng lão gia, hạ nhân trong phủ cũng mang theo ngoài nhiều, lúc mới để cho các nàng cơ hội lợi dụng.

 

Nếu nàng những việc mí mắt của Đại phu nhân, thật đúng là chút khó khăn đấy!

 

Minh thị trở về bao lâu, mới sai hạ nhân sắc t.h.u.ố.c uống xong, ánh mắt liền dời đến chậu trúc đào bệ cửa sổ.

 

Thị nữ của nàng hỏi nàng : "Phu nhân, chậu hoa nô tỳ sai bưng ngoài nhé?"

 

Minh thị từ chối nàng , : "Không cần như , chúng bưng hoa ngoài, để Đại phu nhân , còn sẽ giở thêm thủ đoạn gì khác. Chi bằng cứ để nó ở đó, ngươi lấy chăn của đây, dạo sẽ ở bên ngoài! Cửa sổ phòng trong ngươi mở , để trong phòng thông gió cho ."

 

Thị nữ một tiếng, bao lâu liền : "Di nương, lão gia và phu nhân về ."

 

Minh thị thở một ngụm trọc khí: "Nhớ xử lý bã t.h.u.ố.c cho kỹ, sắc t.h.u.ố.c, hai thang t.h.u.ố.c cùng sắc."

 

Vạn lão gia lẽ là vì nể mặt Lăng gia, khi từ tiệc mừng thọ của Lăng lão gia trở về, cũng tiện bỏ mặc Lăng thị rời , đêm nay đành ngủ trong phòng Lăng thị.

 

Sáng sớm ngày hôm , cổng lớn Lăng gia mới mở, một tiểu tư phụ trách quét tước bước , cầm một cây chổi lớn quét dọn bậc thềm cửa sạch sẽ.

 

Hắn quét đến bậc thềm cuối cùng, liền thấy hai đôi chân dừng mặt , vội vàng ngẩng đầu lên.

 

Liền thấy hai trung niên mặt , hai khí thế bất phàm, cũng vì hôm qua kịp dự tiệc mừng thọ của lão gia nhà bọn họ nên hôm nay đặc biệt đến thỉnh tội , là vì chuyện khác.

 

Người đến chính là Cảnh Hiếu Đế và Triệu Xương Bình, Cảnh Hiếu Đế ngẩng đầu tấm biển treo cửa Lăng gia, vẫn là do Tiên tổ Hoàng đế của đích đề chữ.

 

"Hẳn là chỗ , vẫn là đầu tiên tới, thật sự chút khó tìm." Cảnh Hiếu Đế .

 

Triệu Xương Bình thấy thế liền : "Đa quan viên danh vọng trong kinh thành đều sống ở nơi , quả thực dễ tìm."

 

Cảnh Hiếu Đế đưa tay vẫy vẫy tiểu tư quét tước ở xa, gọi: "Tiểu t.ử , ngươi qua đây!"

 

Tiểu tư xách cây chổi lớn do dự bước tới, từ chối, nhưng đối mặt với khí thế hai , thật sự lời nào thể khiến từ chối.

 

"Ngài... đang gọi ?"

 

Cảnh Hiếu Đế gật đầu: "Ngươi thông truyền một tiếng, cứ gặp lão gia nhà các ngươi."

 

Tiểu tư nhíu mày, thần sắc chút khó xử: "Ngài là phương nào? Tiểu nhân cũng dễ bẩm báo."

 

Triệu Xương Bình trừng mắt, lập tức quát lớn: "To gan! Danh húy của lão gia nhà chúng cũng là thứ ngươi thể hỏi ?!"

 

Giọng the thé của y thật sự tiểu tư giật , ngược Cảnh Hiếu Đế khó .

 

Hắn đưa tay ngắt lời Triệu Xương Bình: "Ngươi đưa tín vật cho ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1380-khong-dang-nhac-toi.html.]

Triệu Xương Bình nhận lời, lấy chiếc hộp bưng suốt dọc đường , chiếc hộp thoạt chút năm tuổi.

 

Y với tiểu tư: "Giao thứ tay lão gia nhà các ngươi, ông nếu thấy, tự nhiên sẽ đến gặp lão gia nhà chúng ."

 

Tiểu tư lời , dám chậm trễ, vội vàng bưng chiếc hộp chạy về phía trong viện.

 

Nếu nhầm, là lão gia sẽ đến gặp ? Người đến rốt cuộc sẽ là phận gì, mới thể khiến lão gia đích đến gặp bọn họ?

 

Trong lòng tuy nghi hoặc, nhưng cũng , bất kể đến là ai, thì đó cũng mà một nô tài nho nhỏ như thể đắc tội nổi.

 

Hắn đến bên ngoài viện của lão gia, thấy bên trong thông truyền cho , mới cung cung kính kính bưng chiếc hộp bước qua ngưỡng cửa .

 

Tiểu tư vẫn là đầu tiên ở gần lão gia nhà như , chút sợ hãi nuốt nước bọt.

 

Trên đỉnh đầu vang lên giọng của Lăng lão gia: "Ngươi bên ngoài đến gặp ?"

 

" ."

 

"Người nào?"

 

"Nô tài cũng , bọn họ cũng chịu , chỉ đưa một tín vật. Nói là bảo nô tài đưa đến cho ngài, ngài nếu xem , thì chắc chắn sẽ gặp bọn họ. Nô tài lúc mới dám chậm trễ, vội vội vàng vàng đưa đến cho ngài." Tiểu tư cúi gằm mặt, thành thật trả lời.

 

"Ồ?" Lăng lão gia dường như chút tò mò, liền hỏi: "Tín vật gì? Trình lên xem thử."

 

Tiểu tư đưa chiếc hộp trong tay , tự nhiên nha hầu hạ bên cạnh đến lấy.

 

Hộp gỗ đến tay Lăng lão gia, Lăng lão gia mở thoáng qua, lông mày lập tức nhíu .

 

Ông đưa tay lấy thứ trong hộp , chỉ thấy bên trong chỉ đặt một mũi tên, đợi ông rõ hoa văn đó, cả sắc mặt đều biến đổi.

 

"Người ! Hầu hạ bổn lão gia y phục! Nhanh!"

 

Ông vội vội vàng vàng xong y phục, chống đỡ một xương cốt già cỗi chạy ngoài.

 

Người bên hiểu , cũng đến rốt cuộc là ai, cũng chỉ đành theo ông vội vàng đuổi theo.

 

Mà Cảnh Hiếu Đế lúc vô cùng nhàn nhã ở cửa, đội ánh mắt của đám qua , buồn chán xoay hai quả hạch đào mới trong tay.

 

Đến mặt , nơm nớp lo sợ quỳ xuống hành lễ với , nhưng Triệu Xương Bình nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy: "Hầu gia, ngài cần đa lễ."

 

Lăng lão gia cũng kẻ ngốc, Hoàng thượng lúc nào đến, đến lúc ?

 

Ông sẽ ngây thơ cho rằng Hoàng thượng là đến chúc thọ ông, nếu thật sự giữ thể diện cho , thì nên đến hôm qua! Cùng lắm thì cũng sẽ ban thưởng chút đồ vật gì đó, nhưng hôm qua bặt vô âm tín.

 

Mà mới qua một ngày, Cảnh Hiếu Đế đích đến cửa.

 

Lăng lão gia đang định chuyện, liền thấy Cảnh Hiếu Đế vòng qua ông, bước cổng lớn một bước.

 

Triệu Xương Bình lúc mới buông ông , hai vội vàng đuổi theo.

 

Đến nhà chính của Lăng lão gia, Cảnh Hiếu Đế chễm chệ ở ghế chủ tọa, Lăng lão gia ở bên trái, Triệu Xương Bình hầu hạ một bên.

 

Cảnh Hiếu Đế lúc mới đột nhiên lên tiếng: "Trẫm hôm qua Hầu gia mừng thọ tám mươi tuổi?"

 

Lăng lão gia : "Không đáng nhắc tới, chỉ là con cháu hiếu thuận."

 

 

Loading...