Trương Khải Trình nương t.ử nhà bực dọc bưng hai đĩa thức ăn đặt mạnh xuống bàn, đó ngoắt bỏ .
Trương Khải Trình hướng về phía Vương Khải Anh ngượng ngùng: "Huynh chớ trách, tiện nội đang giận dỗi đấy, nhắm ."
Vương Khải Anh nào để tâm mấy chuyện , vì mục đích của mà đến, đừng nhắm mà trút giận, cho dù nhắm thật, cũng thể nuốt trôi cục tức .
Hắn xách vò rượu rót đầy cho cả hai, : "Chuyện hề gì, chúng uống cho sảng khoái là ."
Trương Khải Trình gật gù hùa theo: "! Huynh đúng, nào, ăn thức ăn !"
Đợi bọn họ cạn xong một bát rượu, Vương Khải Anh lúc mới gặng hỏi: "Huynh , lúc nãy cái gì mà học vấn cũng chắc đỗ? Lời là ý gì?"
Trương Khải Trình nếu uống nhiều, lẽ vẫn còn chút e dè, nhưng hiện tại rượu rót đến tận cổ họng, sự đề phòng trong lòng cũng còn nặng nề nữa.
Hắn liền với Vương Khải Anh: "Chậc! Ai bảo chúng là Kim Lăng chứ? Chỗ khác thì dễ , nhưng chỗ chúng thao túng cả ! Ai thể quan, ai thể leo lên cao, đó bộ đều là của bọn họ, những kẻ xuất nghèo khổ như chúng , căn bản là cửa!"
Nói xong, đột nhiên khựng một lát, híp mắt đ.á.n.h giá Vương Khải Anh từ xuống một phen, lắc đầu: "Không, chúng giống , là kẻ xuất nghèo khổ, còn thì ."
Vương Khải Anh vốn đến mức trong lòng chút hoảng hốt, tưởng rằng phát hiện việc tiếp cận thực chất là mưu đồ khác, lúc , trong lòng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nương theo lời Trương Khải Trình, rầu rĩ : "Không xuất nghèo khổ thì ích gì? Chút công danh đó chẳng vẫn đến lượt ?"
Trương Khải Trình ôm đầu cẩn thận suy nghĩ, chợt lên tiếng: "Không , lẽ... cũng thể xoay xở chăng?"
Vương Khải Anh thấy rốt cuộc cũng đến điểm mấu chốt, cơ bắp đều căng lên, mấy phần rượu vốn xông lên não, lúc cũng tiêu tán ít.
Chỉ hỏi: "Xoay xở thế nào?"
Trương Khải Trình quả thực chút bốc đồng, bưng bát rượu Vương Khải Anh, cái bát tay lảo đảo, rượu bên trong chực chờ sánh ngoài.
Vương Khải Anh căng thẳng , những lời sắp thể liên quan đến việc bản thể về nhà sớm .
Thế nhưng ngay đó, chỉ thấy Trương Khải Trình toét miệng với , để lộ hai hàm răng trắng ởn: "Ta... quên mất ..."
Nói xong, đầu gục xuống bàn, cả dần dần phát tiếng ngáy.
Vương Khải Anh: "..."
Hắn thật xách tai tên lên, gọi tỉnh dậy, bắt nghĩ cho rốt cuộc là ai!
Hắn còn chút hối hận, sớm hôm nay mua loại rượu ngon thế , tên cũng sẽ gục nhanh đến .
Tên Trương Khải Trình là cả ngày lưu luyến t.ửu quán ? Sao t.ửu lượng mới chừng ? Là đ.á.n.h giá quá cao tên !
Vương Khải Anh thử gọi hai tiếng, còn dùng tay vỗ nhẹ lên cánh tay , nhưng Trương Khải Trình vẫn phản ứng gì.
Vương Khải Anh ngẫm nghĩ, liền giả vờ như cũng uống say, cùng gục xuống bàn giả vờ ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1359-dot-nhien-khong-de-lua-gat-nua.html.]
Phu nhân của Trương Khải Trình từ trong nhà bước , liếc hai kẻ say khướt, lập tức tức giận chỗ phát tiết, nàng căn bản chẳng thèm quan tâm đến bọn họ, thẳng một mạch về phòng.
Đợi đến lúc đó, tìm điểm đột phá e rằng sẽ khó.
Hắn gục theo một lúc, Trương Khải Trình lúc mới lờ mờ tỉnh , lảo đảo dậy chuẩn nhà xí, Vương Khải Anh liền cũng theo.
Trương Khải Trình từ nhà xí , ăn thêm chút thức ăn nguội lạnh bàn, lúc mới tỉnh táo hơn đôi chút.
Khi Vương Khải Anh từ nhà xí bước , thấy đang một bàn ăn thức ăn, trong lòng nắm chắc.
Hắn bước phòng xuống cạnh Trương Khải Trình, cũng gắp vài miếng thức ăn, mới tiếp tục : "Huynh , tay nghề của phu nhân nhà tồi ."
Trương Khải Trình theo bản năng liền khen ngợi: "Trước tay nghề của tiện nội còn hơn cơ, từ khi thi đỗ, thì... chậc... ngày một sa sút."
Vương Khải Anh xong cũng chút kinh ngạc, nếu phu nhân của là ham hư vinh như , hôm nay đến đối phương hẳn chuẩn hai món ăn cho bọn họ .
lúc cũng chỉ thể : "Một thi đỗ cũng , đời thi một đỗ quả thực hiếm như lông phượng sừng lân, năm nay cứ tiếp tục thi là ."
Trương Khải Trình lắc đầu, lúc cả trông vô cùng suy sụp: "Không đơn giản như nghĩ , cứ lấy ví dụ ! Ta cũng đạo lý núi cao còn núi cao hơn, nếu bất kỳ ai thứ hạng xếp mà đỗ cử nhân, đều chỉ trách bản sách chăm chỉ. Thế nhưng..."
Hắn khổ một tiếng, Vương Khải Anh vội vàng vểnh tai lên, chỉ tiếp tục : "Trước một học cùng học đường với tên là Lưu Xuân Hiểu, học cùng một phu t.ử với , mấy cân mấy lạng bọn đều rõ ràng, một kẻ ngay cả Tứ thư Ngũ kinh còn hiểu nửa vời, mà thể đỗ cử nhân ? Huynh ... những uẩn khúc trong đó, mãi bọn mới thấu ."
Lưu Xuân Hiểu?
Vương Khải Anh thầm ghi nhớ cái tên trong lòng, đợi về sẽ điều tra cho t.ử tế.
Vương Khải Anh đảo mắt, liền giả vờ như uống nhiều, với Trương Khải Trình: "Huynh ! Chuyện chẳng càng đơn giản hơn ?! Huynh tiền! Ta mua cho chúng ! Huynh một cái! Ta một cái! Đến lúc đó chúng cùng cử nhân!"
Lời của trực tiếp chọc Trương Khải Trình, Trương Khải Trình bật : "Ta thì cần , nhưng nếu tâm tư , chi bằng tìm Viên đại nhân thử xem!"
Vương Khải Anh vội vàng lắc đầu: "Thế chẳng cần tiến cử ? Ta cứ thế tìm Viên đại nhân, chẳng sẽ đ.á.n.h đuổi ngoài ?"
Trương Khải Trình ngẫm nghĩ: "Hay là... tìm Lưu đồng tri?"
Vương Khải Anh ha hả: "Trương , thật thú vị."
Hắn dứt lời, sắc mặt Trương Khải Trình đột nhiên cũng biến đổi, nhíu mày Vương Khải Anh hỏi: "Sao họ Trương? Ta nhớ... từng với tên là gì."
Vương Khải Anh sửng sốt, hôm nay uống rượu với cả một buổi chiều, mặc định tên Trương Khải Trình là một kẻ ngốc nghếch, đột nhiên tên thông minh , dễ lừa gạt nữa ?
Bản cũng , đang yên đang lành, tự dưng gọi là Trương gì?
"Trương , thật sự quên ? Vừa nãy với mà." Vương Khải Anh toan tính lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Trương Khải Trình căn bản mắc bẫy, dứt khoát lắc đầu : "Không, từng , tuy say, nhưng những lời vẫn nhớ rõ."