Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 135: Về Nhà Tính Sổ

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:09:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy giọng của nàng, Ngô Tích Nguyên mới bừng tỉnh .

 

Lại ngoài sân, Dương Liễu b.úi tóc cao cao đó đối trĩ cùng phụ , lúc giống hệt như một con gà trống sục sôi ý chí chiến đấu, mặt mảy may sợ hãi.

 

Dường như một sống động như mới là chân thực, cảnh tượng thấy ban nãy chẳng qua chỉ là một giấc mộng.

 

Cái đầu nhỏ của khẽ nghiêng sang một bên, chút hiểu nổi bản nữa?

 

"Ta , bọn họ sắp đ.á.n.h ư?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

Tô Cửu Nguyệt ghé sát tai , một tay che môi, hạ thấp giọng : "Không đ.á.n.h , thôn trưởng sắp tới ."

 

Lời dứt, quả nhiên liền thấy một giọng dõng dạc vang lên: "Các ngươi đang cái trò gì ?!"

 

Ngô Tích Nguyên kinh ngạc há hốc miệng, đó nhanh ch.óng che miệng , ghé sát Tô Cửu Nguyệt c.ắ.n tai: "Nương t.ử, nàng thật lợi hại! Sao nàng thôn trưởng sắp tới?"

 

Tô Cửu Nguyệt híp mắt tên ngốc nhỏ đang mang vẻ mặt sùng bái , cạn lời lắc đầu: "Đó là vì ban nãy thấy chạy đến nhà thôn trưởng báo tin !"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu một cái, tỏ vẻ hiểu, nhưng ngoài miệng : "Thế cũng lợi hại, đều thấy cơ mà!"

 

Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên mới hai câu, nhị tẩu của nàng chạy mất.

 

Nàng quanh bốn phía, mới phát hiện nhị tẩu từ lúc nào chen lên hàng đầu tiên.

 

Dương Đại Lực vốn dĩ là kẻ nóng nảy, nữ nhân trong nhà ai từng gã đ.á.n.h? Thế nhưng đứa con gái vốn luôn cam chịu nhẫn nhục hiện giờ dám lật trời, đòi đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.

 

Làm gã mất hết thể diện mặt , gã thể nhịn ?

 

đối phương đông thế mạnh, gã lo lắng đám ranh con thật sự màng tình phụ t.ử mà tay với , gã đ.á.n.h chẳng càng mất mặt hơn ?

 

Bây giờ thôn trưởng đến vặn cho gã một bậc thang để leo xuống, gã vội vàng chạy tới cáo trạng.

 

"Phú Quý đại ca, xem con nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà , nó dám đòi đoạn tuyệt quan hệ với bọn ! Đệ sinh nó nuôi nó một hồi, nó đối xử với như ?!"

 

Dương Phú Quý cũng mang tư tưởng của thế hệ cũ, thiên hạ cha nào sai. Mặc dù cảm thấy Dương Đại Lực đôi khi tay với con gái quá nặng, nhưng con cái đ.á.n.h hai cái thì ? Cha nuôi ngươi khôn lớn chịu bao nhiêu tội, thể đ.á.n.h! Lại còn đòi đoạn tuyệt quan hệ? Sao lên trời luôn !

 

"Dương Liễu! Cha ngươi là thật ?!" Dương Phú Quý trầm giọng hỏi.

 

Trước Dương Liễu sợ ông , nhưng bây giờ quen tác phong của Thôi lão gia, chỉ dựa chút bản lĩnh của thôn trưởng, còn đủ để dọa nạt nàng.

 

Nàng xuống chiếc ghế đẩu, còn đưa tay vuốt bông hoa cài tóc, nhẹ nhàng bâng quơ : "Tự nhiên là thật, tổng cộng đưa cho bọn họ hai mươi hai lượng bạc, cho dù dùng để chuộc cho chính , cũng nên đủ chứ? Ta cũng mong cầu gì khác, chỉ cầu từ nay về còn qua với bọn họ nữa."

 

Dương Phú Quý mà nhíu c.h.ặ.t mày, thấy nàng dám chuyện với , cảm thấy quyền uy của bản mạo phạm: "Quỳ xuống!"

 

Dương Liễu vẫn im bất động: "Đừng lấy bộ dạng đó ép , của thôn , cũng nhà họ Dương nữa, ông quản ."

 

"Ta thấy ngươi là đủ lông đủ cánh nhỉ! Cho dù bây giờ ngươi sống tồi, ngươi cũng chảy dòng m.á.u của Dương gia chúng ! Làm thể vong bản!"

 

Dương Liễu khẽ một tiếng, bọn họ từng tiếng chất vấn: "Vong bản, ông thế nào là bản ? Lúc đ.á.n.h đến thương tích đầy , các ? Lúc ép gả cho Hạ Minh Nghĩa, các ?"

 

"Có lẽ trong mắt những như các , Dương Liễu chính là cái mạng hèn, thể đổi lấy cho các chút bạc liền là chuyện cực ! hôm nay cho các chống mắt lên mà xem, Dương Liễu rời khỏi những kẻ hút m.á.u như các , chỉ thể sống hơn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-135-ve-nha-tinh-so.html.]

Bàn tay cầm tẩu t.h.u.ố.c của Dương Phú Quý tức đến run rẩy: "Đồ bất hiếu nhà ngươi! Ngươi cút! Cút thì đừng nữa!"

 

Dương Liễu dậy, hướng về phía bà con đang vây xem bên ngoài lớn tiếng : "Hôm nay ở đây, xin chứng cho ! Dương Liễu là tự bước , chứ nhà họ Dương đuổi ! Bước khỏi cánh cửa , từ nay về chúng còn quan hệ gì nữa!"

 

Nàng , nhận lấy một cây kéo từ tay nha , cắt đứt một vạt áo .

 

"Hôm nay cắt áo đoạn nghĩa, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt với Dương gia!"

 

Nàng ném mảnh vải tay xuống đất, vạt áo màu đỏ sẫm dần dần trùng khớp với vệt m.á.u mà Ngô Tích Nguyên thấy ban nãy...

 

Hắn chớp chớp mắt, một lát thấy Tiền thị nhào lên t.h.i t.h.ể của nàng lóc t.h.ả.m thiết, một lát thấy nàng ngẩng cao đầu kiêu ngạo bước khỏi cửa Dương gia.

 

Ngay lúc đang mờ mịt, bỗng nhiên Tô Cửu Nguyệt bên cạnh nắm lấy tay Ngô Tích Nguyên kích động bóp một cái: "Dương Liễu tỷ tỷ thật lợi hại!"

 

Ngô Tích Nguyên lúc mới hồn, hùa theo lời nàng một câu: " lợi hại."

 

Nghe lời , Tô Cửu Nguyệt chợt nhớ , Dương Liễu dường như còn là vị hôn thê cũ của .

 

Trong lòng nàng lập tức vui, nhỏ giọng lầm bầm: "Có vẫn còn nhớ thương tỷ ?"

 

Ngô Tích Nguyên bây giờ trong đầu đang rối bời, chút theo kịp tư duy của nàng, vẻ mặt mờ mịt nàng: "Nhớ thương tỷ cái gì?"

 

Tô Cửu Nguyệt phản ứng của , mới nhớ chẳng qua chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch cái gì cũng hiểu, với những lời gì chứ.

 

Càng nghĩ trong lòng càng nghẹn khuất, đang định hất tay bỏ , thấy hai ồn ào xông tới.

 

"Là nó! Chính là nó! Con ranh c.h.ế.t tiệt còn là dùng hai lượng bạc cưới về! Lại dám bỏ trốn! Lần ngươi đừng hòng !"

 

"Hại con nhà thể về, chịu đủ khổ cực! là đồ chổi!"

 

Người tới chính là con Hạ Minh Nghĩa, sắc mặt Vương Quế Phương đen đến mức thể ăn thịt . Nếu lúc đang ở địa bàn của Dương gia, bà e là trực tiếp động thủ .

 

Dương Phú Quý thấy hai tới, sắc mặt càng khó coi hơn: "Sao các đây!"

 

"Sao thể , đây vốn dĩ là thôn của chúng ! Không con ranh c.h.ế.t tiệt về?! Dương thôn trưởng, ông quản trời quản đất, cũng quản tìm nương t.ử của chứ!" Hạ Minh Nghĩa vô cùng kiêu ngạo.

 

Nói xong đầu Dương Liễu, thấy cách ăn mặc hiện tại của nàng giống hệt như nhân vật trong tranh, còn chút bóng dáng quê mùa của thôn cô nữa, trong lòng cực kỳ hài lòng.

 

"Ngươi theo về, chuyện ngươi bỏ trốn chúng sẽ bỏ qua, nếu , xem đ.á.n.h gãy chân ngươi !"

 

Dương Liễu đối với cha ruột tay thể còn chút cố kỵ, nhưng đối mặt với hai con Hạ Minh Nghĩa thì nàng chẳng sắc mặt gì.

 

Lúc bọn họ đối xử với nàng , hôm nay nàng trả bộ cho bọn họ!

 

"Đánh cho ! Mỗi đ.á.n.h gãy một cái chân! Cũng coi như trọn vẹn tâm niệm của bọn họ!"

 

--

 

Tác giả lời :

 

【Áo gấm về làng, như mặc áo gấm đêm. Đã là sẽ thêm chương, xong đến tận bây giờ, a~ thật phế~ Mặc dù qua mười hai giờ! chỉ cần trời sáng! Thì tính là ngày hôm !! Chúc ngủ ngon~ moah moah~】

 

 

Loading...