Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1337: Đa tạ Ngô đại nhân báo cho biết

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:44:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên nhận hồi đáp của bản tấu chương đầu tiên, liền cảm thấy chút kỳ lạ.

 

Ngày hôm lúc thượng triều, còn cố ý Mục Thiệu Linh một cái, phát hiện lúc Mục Thiệu Linh về phía cũng gì khác thường.

 

Thậm chí khi bãi triều liền dẫn hai vị Vương gia rời , nhíu c.h.ặ.t mày, lờ mờ cảm thấy chỗ nào đó đúng.

 

Là Yến Vương quên mất chuyện xảy ở kiếp ?

 

Hắn mang theo thái độ nghi hoặc, một bản tấu chương dâng lên, nhận phê phúc là: T.ử bất ngữ quái lực loạn thần, chẳng qua chỉ là thiên tượng mà thôi.

 

Ngô Tích Nguyên: "..."

 

Hắn cẩn thận so sánh với phê phúc nhận , phát hiện phê phúc giống nữa .

 

Ngô Tích Nguyên trong lòng lờ mờ một suy đoán, ước chừng hẳn là Thái t.ử điện hạ kéo mấy của ngài tới giúp phê duyệt tấu chương .

 

Thiên cẩu thực nhật quả thực tính là chuyện gì lớn, triều đình gặp loại chuyện đều là đợi khi sự việc xảy Hoàng thượng hạ một đạo tội kỷ chiếu, đó tế thiên mà thôi.

 

Nếu vì Ngô Tích Nguyên trải qua kiếp , nhất định cũng mấy để trong lòng.

 

Hắn tin tà, dâng tấu chương thêm một nữa.

 

Lần nhận là hai chữ "Đã xem".

 

Ngô Tích Nguyên:...

 

Cũng bản tấu chương của khi nào mới Mục Thiệu Linh thấy, thôi bỏ , vẫn là đích với ngài một tiếng !

 

Đợi đến ngày hôm khi bọn họ thượng triều xong, Ngô Tích Nguyên gọi Mục Thiệu Linh đang một bước dẫn theo hai vị Vương gia rời .

 

"Thái t.ử điện hạ!"

 

Mục Thiệu Linh kéo theo Thuần Vương và Tĩnh Vương đều dừng bước, Mục Thiệu Linh lúc mới đầu Ngô Tích Nguyên một cái: "Ngô đại nhân, chuyện gì?"

 

Ngô Tích Nguyên vội vàng hành lễ: "Điện hạ, thần chuyện thương nghị với ngài."

 

Mục Thiệu Linh lúc mới Thuần Vương và Tĩnh Vương bên cạnh một cái, : "Hai các về , sẽ về ngay."

 

Thuần Vương và Tĩnh Vương nhận lời, hai một bước.

 

Mục Thiệu Linh lúc mới với Ngô Tích Nguyên: "Ngô đại nhân, ngài cứ ."

 

Ngô Tích Nguyên thở dài một : "Điện hạ, cũng chuyện gì khẩn yếu, chỉ là đại thần Khâm Thiên Giám qua đêm quan sát thiên tượng, phát giác qua vài ngày nữa thể Thiên cẩu thực nhật, liền nghĩ nhắc nhở ngài một tiếng, nên sớm sắp xếp mới ."

 

Mục Thiệu Linh nhắc nhở, chợt cũng nhớ chuyện .

 

Thiên cẩu thực nhật ở kiếp , nhớ, chỉ là nhớ rõ thời gian cụ thể nữa.

 

Kiếp cộng thêm ký ức của kiếp , ròng rã mấy chục năm, ký ức của chút hỗn loạn .

 

Mục Thiệu Linh chân thành một tiếng cảm tạ với Ngô Tích Nguyên: "Đa tạ Ngô đại nhân báo cho ! Cô sẽ sắp xếp thỏa."

 

Ngô Tích Nguyên sự đổi sắc mặt của , liền đoán ý thức tính nghiêm trọng của sự việc, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, : "Thái t.ử điện hạ khách sáo ."

 

Sau khi Ngô Tích Nguyên rời , Mục Thiệu Linh vốn định về Đông Cung, nhưng nghĩ đến hiện tại quan vị trong triều còn nhiều chỗ trống, nhân thủ của bọn họ căn bản là đủ dùng.

 

Hắn quyết định đích tìm Phụ hoàng hỏi một tiếng, ít nhất định một mua sắm mới cho trong cung, như và tẩu tẩu của mới thể rảnh tay giúp Di nhi nhà một việc khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1337-da-ta-ngo-dai-nhan-bao-cho-biet.html.]

 

Cảnh Hiếu Đế khi gặp Mục Thiệu Linh, cũng chút kỳ lạ, mấy bọn chúng mấy ngày nay xem tấu chương đều xem ? Sao đang yên đang lành tới tìm ông ?

 

Lão Tam vẫn là thông tuệ, nó tìm nhầm . Năm đó lúc ông một phê duyệt tấu chương, nghĩ tới việc tìm cho vài giúp đỡ chứ?

 

Haizz! Cứ nghĩ tới là hối hận kịp!

 

"Lão Tam, con tới gặp trẫm là vì chuyện gì?" Cảnh Hiếu Đế hỏi.

 

Mục Thiệu Linh chắp tay, : "Phụ hoàng, hiện tại nhân thủ của nhi thần đủ dùng, nếu cũng sẽ mệt mỏi thành thế , còn xin ngài phong thêm vài chức vị nữa !"

 

Cảnh Hiếu Đế nhướng mày: "Không đủ dùng? Con chỉ về phương diện nào?"

 

Mục Thiệu Linh tiện , chỉ : "Ít nhất cũng sắp xếp một mua sắm cho trong cung chứ? Hiện tại Di nhi ngày ngày tính toán những sổ sách lông gà vỏ tỏi , ngay cả trong mơ cũng đang mặc cả với ."

 

Cảnh Hiếu Đế lời liền bật : "Nếu vì Di nhi, con cũng sẽ tới ?"

 

Mục Thiệu Linh bĩu môi, quả thực là như .

 

Thực điều hơn là Nội các, đại thần Nội các vốn dĩ thiết lập để giúp Hoàng thượng san sẻ công vụ, nhưng Nội các của bọn họ quả thực giống như đồ trang trí.

 

Tấu chương dâng lên cho gần như đều là tô vẽ thái bình, nếu vì Mục Thiệu Linh trải qua một đời, lúc chỉ e thật sự bọn họ lừa gạt qua mặt .

 

Cũng chính vì , cho nên mới đem tất cả tấu chương đến chỗ đích thẩm duyệt, một đám đại thần Nội các, hiện tại ngày ngày đều là ăn .

 

những đại thần Nội các đó tư lịch già, nhiều quan trong triều năm thậm chí còn lớn hơn cả tuổi của .

 

Mục Thiệu Linh nhất thời nửa khắc vẫn nghĩ xử trí bọn họ như thế nào, đành chuyện mua sắm với Phụ hoàng .

 

Trước chuyện đều là Từ Bằng Thanh , nay Từ Bằng Thanh giáng chức, bọn họ lâu vẫn tìm nhân tuyển thích hợp.

 

Mục Thiệu Linh thăm dò : "Phụ hoàng, ngài cho quần thần thi một ? Hay là lấy danh sách đó , chúng chọn một trong đó?"

 

Cảnh Hiếu Đế nghĩ đến danh sách đó, sắc mặt liền cho lắm.

 

Tuy ông quả thực chút thiên vị, nhưng mấy tên khố đó rốt cuộc nặng nhẹ bao nhiêu trong lòng ông vẫn rõ ràng.

 

Chỉ là điều khiến ông ngờ tới là, những đại thần mà ông cho là rường cột quốc gia, bài thi nộp lên thật sự khiến ông cạn lời.

 

Ông nhiều, chỉ hiệu cho Triệu Xương Bình thư phòng lấy danh sách .

 

Triệu Xương Bình thuận theo ý Hoàng thượng đưa danh sách đến mặt Mục Thiệu Linh, Mục Thiệu Linh nhận lấy danh sách, thấy đầu thành tích là Vương Khải Anh, lập tức trong lòng liền hiểu .

 

Bài thi đó của Phụ hoàng tuyệt đối là pha nước.

 

Khi thấy thứ hai là Ngô Tích Nguyên, mới thở phào nhẹ nhõm, ít nhất danh sách cũng quá ly kỳ.

 

Chỉ thể Vương Khải Anh quả thực là nhân vật trong đầu quả tim của Phụ hoàng, cảm giác còn sủng ái hơn cả bản vài phần.

 

Hắn chỉ tùy ý lật xem danh sách, liền thấy tên của nhiều trọng thần danh sách , liền ngẩng đầu với Cảnh Hiếu Đế: "Phụ hoàng, đừng bãi miễn nhiều quan viên nữa nhé?"

 

Cảnh Hiếu Đế khẽ gật đầu: "Không sai, ở vị trí nào thì mưu cầu chức vụ đó! Bổng lộc của Đại Hạ triều chúng tuyệt đối nuôi kẻ nhàn rỗi."

 

Mục Thiệu Linh lời lập tức càng đau đầu hơn: " nếu như , nhân thủ của chúng chẳng càng đủ dùng ?"

 

Cảnh Hiếu Đế hừ lạnh một tiếng, mảy may chút lay động: "Sợ cái gì? Đại Hạ triều chúng nhân tài đông đúc, còn lo tìm thể việc thực sự? Con cứ yên tâm, trong lòng trẫm tự tính toán."

 

 

Loading...