Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1263: Đều là đồ giả

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:43:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khúc Nhất Cao trong phủ Phương Khác mấy ngày nay luôn đến bái phỏng, ngay cả lễ vật ông gửi cho Phương Khác, Phương Khác cũng còn bắt bẻ nữa.

 

Điều chứng tỏ cái gì?

 

Chứng tỏ thế vị trí của ông a...

 

"Ngô đại nhân, cũng lừa ngài, là cửa của Phương Khác. Hắn từng bái môn hạ của Tùng Khê , trong triều một đồng song lợi hại, thể giúp đỡ . Phương Khác hợp tác với mười mấy năm , nhưng hai năm nay dường như những bông hoa dại mờ mắt."

 

Ngô Tích Nguyên hiểu ý của ông : "Khúc lão gia yên tâm, nếu thể nên chuyện, đến lúc đó chúng tiền cùng kiếm!"

 

Khúc lão gia hướng về phía chắp tay: "Huynh chúng cần gì khách sáo? Ngô lão gia tuổi trẻ tài cao, theo ngài, tự nhiên là bạc kiếm hết!"

 

Ngô Tích Nguyên xua tay: "Là ngài quá khen ."

 

Hai khách sáo một phen, và Khúc lão gia hẹn đợi khi Khúc lão gia gửi canh, sẽ cùng đến phủ Phương Khác bái phỏng.

 

Thời gian gặp Phương Khác định hai ngày , xe ngựa của Ngô Tích Nguyên mới đến cửa Phương phủ, một chiếc xe ngựa khác mới rời .

 

Nếu Ngô Tích Nguyên ngoài sớm một chút, chắc chắn thể nhận , chỉ tiếc là vặn bỏ lỡ.

 

Người chiếc xe ngựa đó chính là Cảnh Hiếu Đế, ông nửa dụ dỗ nửa đe dọa, ép Lư lão gia dẫn ông đến gặp Phương Khác.

 

mới gặp Phương Khác, Cảnh Hiếu Đế thất vọng .

 

Phương Khác chắc chắn màn, quá tham lam, tính tình cũng đủ trầm , loại chuyện lớn .

 

Xe ngựa của Cảnh Hiếu Đế , xe ngựa của Ngô Tích Nguyên tới.

 

Hắn vén rèm lên, giẫm lên ghế bước xuống xe ngựa, Khúc Nhất Cao cũng từ phía bước xuống theo.

 

Khúc Nhất Cao chính là khách quen của Phương phủ, quản gia thấy ông tới, vội vàng tiến lên hướng về phía ông hành lễ : "Khúc lão gia, ngài đến ! Đại nhân nhà chúng cung kính chờ ngài từ lâu ."

 

Khúc Nhất Cao mỉm , nhấc chân về phía trong viện, hỏi: "Đại nhân nhà các ngươi ở thư phòng?"

 

"Không, đại nhân ở hoa sảnh kìa!"

 

"Có hai vãn bối trong nhà tới, đại nhân chỉ điểm cho bọn họ hai câu."

 

Khúc Nhất Cao khẽ vuốt cằm, thêm gì nữa.

 

Rốt cuộc đến là ai, trong lòng bọn họ đều rõ ràng, cần gì chuyện thừa thãi?

 

Ngô Tích Nguyên và Khúc Nhất Cao hai sự dẫn dắt của quản gia, nhanh đến hoa sảnh.

 

Ngô Tích Nguyên theo Khúc Nhất Cao tiến lên hành lễ với Phương Khác, Phương Khác Ngô Tích Nguyên chân mày nhíu .

 

Hôm nay rốt cuộc là , là nam nhân trung niên , lúc đổi thành một trẻ tuổi? Đều lai lịch gì ? Trông vẻ khí thế bức hơn cả .

 

"Khúc lão gia bình thường đều tự đến, hôm nay dẫn theo một ?" Phương Khác mở miệng hỏi .

 

Khúc Nhất Cao giới thiệu Ngô Tích Nguyên với , mới : "Ngô lão gia là mới quen dạo , cũng là một thanh niên tài tuấn, còn xin Phương đại nhân nâng đỡ nhiều hơn."

 

Ngô Tích Nguyên hướng về phía ôm quyền: "Hai tháng vợ chồng chúng đến Kim Lăng ăn, vẫn luôn Phương đại nhân yêu dân như con, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."

 

Phương Khác cũng là sách xuất , chỉ một phen lời của , đơn giản.

 

"Chẳng qua đều là chút hư danh mà thôi, Ngô lão gia ngày ăn ở Kim Lăng thành, nếu gặp kẻ nào việc theo quy củ, cứ việc đến báo quan! Bổn quan tự nhiên sẽ chủ cho ngươi."

 

"Đa tạ đại nhân!"

 

Ngô Tích Nguyên vỗ vỗ tay, hai hạ nhân khiêng một cái rương gỗ lim khổng lồ từ bên ngoài bước .

 

"Nghe Phương đại nhân yêu thích đồ cổ thư họa, tại hạ liền sưu tầm một ít mang đến tặng ngài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1263-deu-la-do-gia.html.]

 

Hắn chuyện, hạ nhân liền mở rương , chỉ thấy bên trong chứa đầy một rương thư họa.

 

Cho dù là thấy nhiều cảnh tượng hoành tráng như Phương Khác, đầu tiên thấy nhiều đồ cổ thư họa như , cũng chút sững sờ.

 

Sao những món đồ cổ ở chỗ nhiều như rau cải trắng .

 

"Chuyện thể a! Tuyệt đối a! Ngô lão gia! Những thứ ngài vẫn nên mang về !"

 

Khúc Nhất Cao Phương Khác đạo đức giả từ chối, cũng nhịn thầm nhạo trong lòng.

 

Rõ ràng là một kẻ khẩu vị lớn, cứ cố tình vẻ đây, thật đúng là đạo đức giả.

 

Ngô Tích Nguyên tài đại khí thô xua tay: "Chẳng qua chỉ là lễ mắt, còn mong ngày lên cửa, xin đại nhân đừng cự tuyệt tại hạ ở ngoài cửa là ."

 

"Ha ha ha, đây là tự nhiên, tương phùng tức là duyên, cho dù những lễ mắt , bổn quan cũng sẽ cự tuyệt Ngô lão gia ở ngoài cửa ." Phương Khác nhấn mạnh.

 

Hắn tặng một đống đồ vẫn chút tác dụng, ít Phương Khác còn giữ bọn họ trong phủ dùng một bữa cơm.

 

Đợi Ngô Tích Nguyên , Phương Khác xoa xoa tay vội vã sai khiêng rương lên cho .

 

Đợi mở xem, mới phát hiện ngoài tầng cùng đặt đồ cổ thư họa , bên là những thỏi bạc xếp ngay ngắn.

 

Món quà coi như tặng trúng lòng Phương Khác , đồ cổ thư họa đều là hư ảo, sớm muộn gì cũng mang hiếu kính khác, chỉ bạc mới là thiết thực rơi túi .

 

Ngô lão gia , thật đúng là một thú vị.

 

khi Ngô Tích Nguyên từ Phương phủ , Khúc Nhất Cao liền với : "Ngô lão gia! Ngài đầu tiên tặng lễ mắt bàn bạc với a! Lần đầu tiên tặng trọng lễ như , e rằng sẽ nuôi lớn khẩu vị của kẻ đó a!"

 

Ngô Tích Nguyên mỉm : "Không , đều là đồ giả."

 

Khúc Nhất Cao: "..."

 

"Ngài tặng đồ giả cũng sợ đắc tội ?"

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Sẽ , cho dù là chính vẽ đến xem cũng sẽ ."

 

cũng là đồ giả ngay cả Hoàng thượng cũng thể lừa gạt , Phương Khác tự nhiên phân biệt .

 

Còn về những thỏi bạc bên , đó là viên gạch gõ cửa, câu cá lớn thì đừng tiếc mồi.

 

Những bạc cuối cùng sẽ khiến bọn họ ăn thế nào, nhả nguyên vẹn thế !

 

Khúc Nhất Cao chút thấu Ngô Tích Nguyên, lỡ như thật sự , thể sẽ đắc tội nặng đấy.

 

Thấy Khúc Nhất Cao vẫn là dáng vẻ đầy lo âu, Ngô Tích Nguyên : "Đa tạ Khúc lão gia lo lắng cho , nhưng , trong lòng tự tính toán."

 

Khúc Nhất Cao thấy như , cũng chỉ thể thở dài một tiếng, đáp một tiếng .

 

.

 

Sau khi Cảnh Hiếu Đế trở về, mới đồng ý yêu cầu của Lư lão gia.

 

"Chuyện hứa với ngươi, chắc chắn sẽ đổi, những thiết đĩnh đó của ngươi đều giấu ở ?" Cảnh Hiếu Đế hỏi.

 

"Thứ đó mỏng manh, Kim Lăng chúng khá ẩm ướt, thể tùy tiện bày biện. Vì thế đặc biệt sai đào một cái hầm ngầm, dùng cao đất trắng phong kín một lớp, đảm bảo tính kín đáo của hầm ngầm." Nhắc đến cách sưu tầm thiết đĩnh của , Lư lão gia chút đắc ý vuốt vuốt râu.

 

Cảnh Hiếu Đế cũng hùa theo gật đầu, ghi nhớ cách .

 

"Có thể dẫn xem thử ?" Cảnh Hiếu Đế hỏi.

 

Lư lão gia trực tiếp lắc đầu từ chối: "Không !"

 

 

Loading...