Quản gia hiểu : "Vậy lão nô sẽ sai ngoài trả lời bọn họ một tiếng."
Lư lão gia khẽ vuốt cằm, đưa tay vuốt ve râu của , ừ một tiếng: "Đi ."
Thực cần hỏi, ông đại khái cũng đoán mục đích đến của Thôi gia.
Hoàng thương a... kẻ ăn nào mà động lòng chứ?
Sáng sớm hôm , Thôi Khánh liền một mang theo lễ vật và viên gạch gõ cửa của cùng đến Lư gia.
Từ lúc bước cửa, Ngô Tích Nguyên và Hoàng thượng bọn họ đều .
Thôi Khánh đặt bức tranh và lễ vật cùng lên bàn của Lư lão gia: "Chẳng qua chỉ là một chút tâm ý, mong Lư lão gia chê ."
Lư lão gia những thứ mặt, tiên mở cuộn tranh xem thử, tiện tay lật xem hai cái hộp, mới : "Thôi lão gia, ngài là vì chuyện gì mà đến đây a?"
Thôi Khánh cũng thẳng vấn đề : "Tự nhiên là vì Hoàng thương mà đến, Lư lão gia môn lộ... ... thể..."
Lư lão gia mỉm , liếc mắt những thứ bàn, : "Thôi lão gia, chúng quang minh chính đại chuyện mờ ám, chỉ dựa những thứ ... e rằng suy nghĩ của ngài thất bại ."
Thôi Khánh hiểu ý của ông , liền : "Lư lão gia, ngài lo xa , những thứ chẳng qua là ngài cho một cơ hội, để nhà chúng và Kỳ gia thể tranh giành một phen mà thôi..."
Ngụ ý chính là, nếu ngài thể đồng ý, đồ còn ở phía kìa.
Lư lão gia lúc mới hài lòng rộ lên: "Nói chuyện với sảng khoái chính là thoải mái, Thôi lão gia ngài như , bổn lão gia liền chủ! Để ngài và kẻ họ Kỳ tranh giành một phen!"
Thôi Khánh cũng : "Ai ai cũng Kỳ gia và Lư gia là thông gia, đến lúc đó còn hy vọng Lư lão gia thể công bằng một chút a..."
"Dễ dễ !"
Sau khi quản gia tiễn , mới đến gặp Lư lão gia.
"Lão gia, tiễn ."
Lư lão gia uống một chén rượu do tiểu đưa đến tận miệng, mới hỏi: "Lão Chung, ngươi xem bọn họ môn lộ của Hoàng thương chứ?"
Quản gia lắc đầu: "Lão nô cũng , là... đợi tới, chúng hỏi thử xem?"
Lư lão gia khẩy một tiếng: "Chuyện còn hỏi ? Chắc chắn là Mộc gia cho bọn họ ."
"Người Mộc gia? Bọn họ là xứ khác ? vị Thôi lão gia dường như là Dương Châu, lão nô giọng điệu của vô cùng quen thuộc."
"Mặc dù bổn lão gia cũng bọn họ rốt cuộc liên hệ gì, nhưng đột nhiên tìm tới cửa, chắc chắn thoát khỏi quan hệ với Mộc gia." Ông dường như buồn ngủ, chuyện mắt híp .
"Mộc lão gia cũng là một kẻ đơn giản, bọn họ đều lai lịch gì."
Nói là đến ăn, nhưng cũng thấy giao thiệp với ai, giống như là dẫn nhà du sơn ngoạn thủy .
"Mộc lão gia những ngày đều gặp những ai?" Lư lão gia hỏi.
"Gặp hai đầu bếp, dường như là mở t.ửu lâu ở Kim Lăng." Quản gia .
Lư lão gia khẽ vuốt cằm: "Thôi , cứ theo dõi , xem bọn họ còn hành động gì xuất cách ."
Ông dứt lời, một tiểu nha liền từ bên ngoài bước : "Lão gia! Mộc lão gia tới ."
Lư lão gia mở một con mắt: "Ồ? Trùng hợp ? Vừa mới nhắc đến ông một câu, tới . Thôi , mời ông đến nhà chính, lão gia qua đó ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1257-nghe-noi-ngai-co-mon-lo.html.]
Ông tiện tay đuổi tiểu bên cạnh , dậy chỉnh trang y phục một chút, liền bước ngoài cửa.
Nhìn thấy Cảnh Hiếu Đế, hướng về phía ông chắp tay: "Mộc lão gia tới đây?"
Cảnh Hiếu Đế rộ lên: "Chẳng qua là hai ngày nay chút lời đồn đại, đến chuyện với Lư lão gia một chút."
Lư lão gia nhướng mày: "Ồ? Có lời đồn đại gì?"
"Nghe ... Lư lão gia môn lộ của Hoàng thương?" Cảnh Hiếu Đế hạ thấp giọng hỏi.
Lư lão gia ngờ ông hỏi chuyện , sững sờ: "Mộc lão gia, ngài từ ?"
Cảnh Hiếu Đế rộ lên, tựa lưng ghế, hỏi: "Ngài cứ là ?"
Lư lão gia gì, Cảnh Hiếu Đế liền coi như ông ngầm thừa nhận, liền tiếp tục : "Nếu ngài thật sự môn lộ , chi bằng cũng giúp tại hạ tiến cử một hai? Đợi khi chuyện thành công, tại hạ tuyệt đối sẽ bạc đãi Lư lão gia ."
Lư lão gia im lặng, hồi lâu , mới : "Có môn lộ, nhưng..."
Cảnh Hiếu Đế chớp mắt ông , ông lúc mới : " bạc cần dùng cũng ít, hai lão chúng cũng coi như giao tình, nhưng bạc cũng thể bớt . Dù bạc cũng đưa cho , mà là đưa cho cấp ."
Cảnh Hiếu Đế lời , lập tức : "Nên mà, nên mà, Lư lão gia ngài hao tâm tổn trí, phần nên đưa cho ngài cũng sẽ thiếu một đồng nào."
Lư lão gia và Cảnh Hiếu Đế chuyện nửa ngày, đợi đến khi Cảnh Hiếu Đế , Lư lão gia mới một ghế suy nghĩ.
Lư lão gia cũng con đường ? Vậy tại đó ông còn rêu rao chuyện môn lộ ngoài? Chuyện ...
Chẳng lẽ ông ?
Lúc Cảnh Hiếu Đế từ phòng Lư lão gia , còn nhếch khóe miệng, trong mắt là ý vị mà thường thể thấu.
Ngô Tích Nguyên Cảnh Hiếu Đế gặp Lư lão gia, cũng chút kỳ lạ.
Hoàng thượng đôi khi quả thực khiến thấu, kiếp thực nhiều cơ hội tiếp xúc với Mục Vương gia hơn, còn về Cảnh Hiếu Đế mất sớm... thật sự hiểu rõ lắm.
hiện tại xem , tính tình của Cảnh Hiếu Đế thật sự ngày càng khó nắm bắt, vui buồn thất thường, nhưng đôi khi vô cùng khoan dung độ lượng.
Lúc ông gặp Lư lão gia, rốt cuộc là vì chuyện gì?
Hoàng thượng tự nhiên thể chuyện gì cũng báo cáo với , cũng cách nào ngóng, liền cũng quản nhiều.
Cho đến một ngày nọ, Tô Cửu Nguyệt từ chỗ Hoàng hậu nương nương trở về, với Cảnh Hiếu Đế đến chỗ Hoàng hậu nương nương lấy hai cuốn sách cô phẩm tặng cho Lư lão gia, Hoàng hậu nương nương tức giận đến mức buổi trưa ăn cơm cũng ngon.
Ngô Tích Nguyên hiện tại đầu óc vô cùng nhạy cảm với hai chữ "cô phẩm", mới xong, trong đầu bỗng nhiên nảy một ý nghĩ.
Chẳng lẽ... Hoàng thượng cũng là vì con đường Hoàng thương?
Ngô Tích Nguyên còn xác định ý của Hoàng thượng, Thôi Khánh đến đưa tin cho .
"Cái gì? Chuyện Lư lão gia môn lộ truyền khắp cả Kim Lăng ?!" Ngô Tích Nguyên giật .
A Hưng khẽ vuốt cằm: " là như , Thôi đại hiệp phái tới chính là như ."
Vũng nước đục ngày càng vẩn đục thế ...
Ngô Tích Nguyên cảm thấy vẫn bàn bạc với Hoàng thượng một hai, liền cầu kiến Hoàng thượng, đem chuyện bẩm báo với Hoàng thượng.
Ai ngờ Hoàng thượng chỉ ngẩng đầu một cái, vui vẻ : "Không , bởi vì tin tức chính là do trẫm sai tung ."