Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1256: Ra giá rõ ràng

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên Hoàng thượng giao chuyện điều tra Từ Bằng Thanh cho , cũng chỉ im lặng một chốc, thoải mái chấp nhận.

 

Hoàng thượng vi hành, cũng mang theo mấy , chuyện giao cho là ván đóng thuyền, nếu Hoàng thượng cần gì tốn công mang ngoài như ?

 

Chỉ là mới thể moi lời từ miệng Lư lão gia đây? Ngô Tích Nguyên suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định tìm giúp đỡ.

 

Hắn dặn dò A Hưng một tiếng: "Ngươi về với phu nhân một tiếng, cứ việc quan trọng ngoài một chuyến."

 

A Hưng nhận lời, thì dẫn theo Ám Lục Ám Thất ngoài.

 

Hai A Hưng và A Khuê ngay từ đầu theo bọn họ, hiện giờ Lư phủ luôn mang đến cho một cảm giác mấy yên tâm, vẫn nên để của bên cạnh Cửu Nguyệt, mới thể yên tâm hơn một chút.

 

Sau khi từ Lư phủ ngoài, liền thẳng đến tìm vợ chồng Thôi Khánh.

 

Hai bọn họ tiền nhàn, mở một cái Thôi Ký bố trang, gọi những công nhân cũ của nhà về, tiền công trả cao hơn những nơi khác.

 

Con đều nhớ tình xưa, Thôi gia vẫn luôn đối xử với bọn họ, bọn họ liền lục tục trở về hết.

 

Có công nhân của , cũng công nghệ nhuộm vải của , cộng thêm nguồn cung cấp vải vóc cố định, giá vải của bọn họ cũng đắt.

 

Gây đả kích lớn đối với những cửa tiệm vải lâu đời ở Kim Lăng thành, ví dụ như Kỳ gia.

 

Dạo việc ăn của Thôi Ký cực kỳ , đều đang chờ thương hội mặt đuổi bọn họ .

 

ai ngờ thương hội trái với lẽ thường, căn bản ý định quản chuyện .

 

Lúc Ngô Tích Nguyên tìm đến Thôi Khánh, hai vợ chồng bọn họ đang ở trong viện nhà xem một đống đồ ngoại lai, Công chúa Karil vô cùng hưng phấn.

 

"Đẹp quá! Chàng mua ở ?" Công chúa Karil hỏi.

 

"Ngay tại bến tàu, hôm nay vặn ngang qua, thấy dỡ hàng, liền mua ." Thôi Khánh .

 

Bản đối với những món đồ chơi nhỏ mấy hứng thú, nhưng nghĩ đến công chúa nhà thể thích, liền mang hết về.

 

Nhìn dáng vẻ vui mừng của công chúa, bạc của cũng tiêu uổng phí.

 

Hai vợ chồng đang chuyện, một tỳ nữ từ bên ngoài bước , hướng về phía hai vợ chồng bọn họ hành lễ: "Công chúa, phò mã, Ngô đại nhân tới ."

 

Công chúa Karil về phía Thôi Khánh, gì.

 

Thôi Khánh hiểu ý, trực tiếp : "Mau mời!"

 

Ngô Tích Nguyên tỳ nữ dẫn , liền hướng về phía hai vợ chồng bọn họ ôm quyền, : "Đột nhiên lên cửa quấy rầy, mong hai vị lượng thứ."

 

Thôi Khánh xua tay: "Đều là nhà , cần gì để ý những lễ nghi phiền phức ?"

 

Công chúa Karil cũng ở một bên : " là cái lý , đại nhân lên cửa, là gặp rắc rối gì ?"

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Hai vị cần lo lắng, gặp rắc rối gì, chẳng qua là quả thực chỗ cần hai vị giúp đỡ."

 

"Chuyện gì?" Thôi Khánh hỏi ngược .

 

Ngô Tích Nguyên mỉm : "Kỳ gia bởi vì Lư lão gia thể tiến cử cho bọn họ, để bọn họ tranh giành vị trí Hoàng thương, mới hứa gả nhị tiểu thư nhà cho Lư lão gia. Hiện giờ chúng , thể thiếu việc tranh giành với bọn họ một phen."

 

Thôi Khánh hiểu : "Ngô đại nhân là chúng tranh?"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Nếu Thôi đại hiệp thể đưa tay tương trợ, thì quả thực còn gì hơn."

 

Công chúa Karil , nghĩ đến một tầng khác: "Ngô đại nhân, Lư lão gia chẳng qua chỉ là một thương nhân ở Kim Lăng thành, ông thể môn lộ thông thiên cỡ ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhịn thầm tán thưởng trong lòng, Công chúa Karil quả nhiên là một thông minh, chuyện với thông minh thật sự đơn giản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1256-ra-gia-ro-rang.html.]

 

Hắn nhếch môi : "Chính vì như , mới cần hai vị tương trợ a!"

 

Còn thể trực tiếp cho bọn họ chuyện của Từ Bằng Thanh, một thương nhân thể nào trực tiếp quen Từ Bằng Thanh, ở giữa lẽ còn khác chắp mối.

 

Hơn nữa Từ Bằng Thanh rốt cuộc cũng là tộc của Hoàng hậu nương nương, chuyện nếu truyền ngoài, ảnh hưởng đối với Hoàng hậu nương nương cũng lắm.

 

Hắn như , Công chúa Karil liền hiểu : "Xem ... Ngô đại nhân chúng tranh vị trí Hoàng thương , mà là chúng giúp đỡ điều tra phá án a!"

 

Ngô Tích Nguyên chắp tay: "Còn xem Công chúa điện hạ và Thôi đại hiệp nguyện ý tay tương trợ ."

 

Nói thì , nhưng Ngô Tích Nguyên vốn dĩ là việc cho Hoàng thượng, hai vợ chồng bọn họ nào đường từ chối?

 

Hơn nữa, bọn họ mở Thôi Ký bố trang khắp cả Giang Nam, Kỳ gia vốn dĩ là một hòn đá tảng.

 

Lấy Kỳ gia khai đao, cũng là chuyện một công đôi việc.

 

Hai vợ chồng Công chúa Karil đưa mắt , đều hiểu ý trong mắt đối phương.

 

Thôi Khánh trả lời: "Chuyện vợ chồng chúng nhận lời, chỉ là chúng từng giao thiệp với Lư lão gia... mới thể khiến ông giúp chúng đây?"

 

Ngô Tích Nguyên suy nghĩ một chút: "Lư lão gia một sở thích, ông thích sưu tầm đồ cổ thư họa, đặc biệt là những bản cô phẩm. Đồ cũng mang đến cho hai vị ."

 

Hắn chuyện, đầu Ám Lục một cái.

 

Ám Lục đưa cuộn tranh trong tay qua, Ngô Tích Nguyên nhận lấy chuyển cho Thôi Khánh.

 

Thôi Khánh hiểu gì về cô phẩm cô phẩm, Công chúa Karil cho dù thông minh đến , cũng hiểu rõ lắm về văn hóa của Đại Hạ triều.

 

Nếu Ngô Tích Nguyên là thật, chắc chắn là thật.

 

"Nếu viên gạch gõ cửa cũng , ngày mai vợ chồng sẽ bái phỏng vị Lư lão gia một chuyến!" Thôi Khánh .

 

Ngô Tích Nguyên bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, dặn dò Thôi Khánh thêm một câu: "Thôi đại hiệp, ngài chuyến , nhất đừng mang theo Công chúa điện hạ."

 

"Vì ?" Công chúa Karil hỏi.

 

Ngô Tích Nguyên thở dài một tiếng: "Vị Lư lão gia là một kẻ háo sắc..."

 

Lời còn hết, hai vợ chồng Công chúa Karil đều hiểu .

 

Để tránh tiết ngoại sinh chi, Thôi Khánh cũng : "Nếu như , phu nhân cứ ở trong phủ đợi về ."

 

Ngô Tích Nguyên thấy bọn họ nhận lời, liền cáo từ.

 

Hai vợ chồng Công chúa Karil đích tiễn ngoài, bọn họ lên cửa bái phỏng, tự nhiên thể tay , còn cần chuẩn thêm một chút.

 

.

 

Chiều hôm đó Lư lão gia liền nhận canh của Thôi gia, Lư lão gia từng giao thiệp với Thôi gia, nhận canh cũng vô cùng kinh ngạc.

 

"Thôi gia? Bọn họ tới gì?" Ông hỏi.

 

"Lão gia, Thôi gia bọn họ tình cờ tìm một bức tranh của Lưu công, cùng ngài thưởng thức." Quản gia .

 

Lư lão gia chậc chậc hai tiếng: "Đánh trúng sở thích ? Xem Thôi gia đến tìm bổn lão gia, cũng là sở cầu."

 

Quản gia hỏi: "Vậy ngài gặp gặp?"

 

Lư lão gia rộ lên: "Tự nhiên là gặp, bọn họ đây cũng coi như là giá rõ ràng, ăn chúng chú trọng mua bán thành nhân nghĩa vẫn còn. Hơn nữa, mua bán rốt cuộc thành , chẳng còn gặp mặt mới ?"

 

 

Loading...