Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1246: Bản Lĩnh Đáng Gờm

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phải sự tự tin nhường nào, mới thể những lời như ?

 

Kỳ Như Ý trong lòng thầm tặc lưỡi, một trái tim cũng buông lỏng trở .

 

Hôm , Ngu phu nhân sai điều tra Mộc gia , nhưng chỉ tra hiện tại bọn họ đang ở Lư gia, cụ thể buôn bán gì, hợp tác với ai thì .

 

Ngược Mộc phu nhân một đứa con trai thọt chân, mấy ngày nay gần gũi với Lư Học Chu.

 

"Hừ, chẳng qua chỉ là một tên thọt, dựa mà so sánh với ?! Biểu thà gả cho một tên thọt cũng nguyện ý gả cho ?!" Ngu Điển vẻ mặt đầy bất bình.

 

Ngu phu nhân trừng mắt một cái: "Ngươi xem tại ?! Nếu ngươi thật sự thích biểu ngươi như , Ngôn Nương con! Ngươi khi thành con trai, gia đình đàng hoàng nào dám gả con gái cho ngươi?!"

 

Ngu Điển phục: "Đại trượng phu thê thành đàn!"

 

"Ngươi quang minh chính đại nạp nàng là một chuyện! Nuôi ngoại thất là một chuyện khác! Trong mắt những phu nhân đàng hoàng , phẩm hạnh của ngươi hỏng bét ! Con trai của ơi! Ta thật hận! Lúc xử lý hai con đó ! Bây giờ ngược lật lọng khó !" Ngu phu nhân nghiến răng nghiến lợi .

 

Ngu Điển bĩu môi: "Còn là nương bế cháu nội ? Chuyện thể trách , là do nương lúc nhẫn tâm xuống tay."

 

Ngu phu nhân lời , tức giận trực tiếp tát một cái lưng .

 

"Cái đồ súc sinh ! Rốt cuộc là ai gây chuyện?! Bây giờ còn ăn cướp la làng, trách lão nương ngươi?! Đó là cháu nội ruột của , đương nhiên xuống tay ! Con trai ruột của chính ngươi, ngươi ngược thể xuống tay ! Thật là súc sinh! Súc sinh mà!"

 

Ngu Điển mặc cho bà đ.á.n.h đập trút giận, mặt chút bất mãn, nhưng rốt cuộc thêm gì nữa.

 

Tô Cửu Nguyệt sáng sớm tỉnh giấc, thấy Ngô Tích Nguyên tỉnh .

 

"Hôm nay dậy sớm ?" Tô Cửu Nguyệt hỏi.

 

"Trong lòng nghĩ ngợi chuyện, chút ngủ nữa." Ngô Tích Nguyên trả lời.

 

Tô Cửu Nguyệt vẽ vòng tròn n.g.ự.c Ngô Tích Nguyên, hỏi: "Để xem nào, Tích Nguyên nhà trong lòng đang nghĩ ngợi chuyện gì ?"

 

Ngô Tích Nguyên một tay ấn c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé đang loạn n.g.ự.c của nàng, híp đôi mắt dài hẹp trả lời: "Hôm qua Hà thị nhờ đưa cho Hoàng thượng một khoản bạc."

 

Tô Cửu Nguyệt còn khá mừng cho Hà thị: "Xem cửa hàng vải vóc của nàng ăn tồi, nhanh như thu hồi vốn kiếm tiền , đưa tới bao nhiêu bạc ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhàn nhạt một con : "Mười vạn tám ngàn lượng... vàng."

 

Nghe đến con phía , Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc , đợi nàng đến chữ vàng phía , kinh ngạc đến mức chút buồn ngủ buổi sáng sớm bay sạch sành sanh.

 

Nàng bật dậy, Ngô Tích Nguyên hỏi: "Mười vạn tám ngàn lượng vàng?!! Nàng rốt cuộc thế nào ? Cửa hàng vải vóc kiếm tiền thế ? Mới mấy ngày công phu? Nghĩ thế nào cũng khả năng a?"

 

Cho dù nàng bản lĩnh ngập trời, cũng khả năng trong nửa tháng kiếm nhiều như , ít nhất trong nhận thức của Tô Cửu Nguyệt là thể nào.

 

Ngô Tích Nguyên : "Nàng đem diêm dẫn của thành Dương Châu bán , mấy vị lão gia tranh giá, chỉ kiếm một món hời lớn, mà vị trí Hội trưởng của nàng cũng vững vàng ."

 

Tô Cửu Nguyệt hết kinh ngạc đến kinh ngạc khác, nàng trừng đôi mắt tròn xoe hỏi Ngô Tích Nguyên: "Hoàng thượng thể đồng ý ? Cứ như đem diêm dẫn bán ?"

 

Ngô Tích Nguyên nghiêng, vuốt ve bàn tay nhỏ bé của nàng, trả lời: "Vậy nàng thật sự là quá hiểu Hoàng thượng , Hoàng thượng nhà chúng khi nào bài theo lẽ thường ? Hà thị một màn , ngược lọt mắt xanh của Hoàng thượng."

 

Tô Cửu Nguyệt Ngô Tích Nguyên , mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì , thì , chỉ cần Hoàng thượng trách tội, thế nào cũng ."

 

Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng: "Chính vì như , bây giờ Hoàng thượng bảo cũng bán diêm dẫn cho ngài ."

 

Tô Cửu Nguyệt: "..."

 

Hoàng thượng dường như học một kỹ xảo đáng gờm nào đó, diêm dẫn đều bán như ?

 

"Như liệu quá qua loa ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1246-ban-linh-dang-gom.html.]

Ngô Tích Nguyên : "Thật cũng lý, thương nhân thực lực càng mạnh, bạc trong tay càng dồi dào, cũng càng khả năng giá cao."

 

Tô Cửu Nguyệt hiểu : "Cho nên mục tiêu ?"

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Hiện tại vẫn , đợi hôm nay ngoài dò la ngóng xem ."

 

Tô Cửu Nguyệt đồng ý: "Vậy dậy giúp tìm y phục."

 

Ngô Tích Nguyên dặn dò một câu: "Tìm một bộ y phục vải thô là , y phục hoa lệ đôi khi dò la chân tướng ."

 

Tô Cửu Nguyệt ở trong phòng công việc thêu thùa may vá, mắt thấy trời dần dần sắp nóng lên, nàng chỉ may y phục cho Hoàng hậu nương nương, mà còn may y phục cho và Tích Nguyên.

 

Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề.

 

nàng mới bận rộn hai canh giờ, tới truyền lời Hoàng hậu nương nương.

 

Ý là hôm nay Lư lão gia thiết yến, mời của Mộc phủ cùng ăn một bữa cơm.

 

Tô Cửu Nguyệt đành dừng công việc thêu thùa trong tay, đem bộ y phục may xong cho Hoàng hậu nương nương xếp gọn gàng, nhân tiện mang theo luôn.

 

Lúc nàng đến nơi, liền thấy Hoàng hậu nương nương đang chuyện với Kỳ Như Ý.

 

"Như Ý, lát nữa ngươi đừng nữa."

 

Kỳ Như Ý chỉ đợi câu của bà! Vội vàng gật đầu: "Vâng! Ta cả, cứ ở trong viện đợi ngài trở về."

 

Hoàng hậu nương nương ngẩng đầu liền thấy Tô Cửu Nguyệt tới: "Ô! Cửu Nguyệt tới !"

 

Tô Cửu Nguyệt đưa bộ y phục đang bưng tay qua: "Thẩm thẩm, y phục may xong cho ngài , ngài xem vặn ?"

 

Hoàng hậu nương nương kiểu dáng quả thực là xấp vải lúc bà mua ở Dương Châu tặng cho Tô Cửu Nguyệt, đường kim mũi chỉ , tỉ mỉ đến mức còn hơn cả tú nữ trong cung.

 

"Tay nghề thật , cả ngày thấy con bận bận rộn rộn, ngờ y phục may xong nhanh như ."

 

"Chẳng trời sắp nóng lên , may xong y phục ngài vặn thể mặc." Tô Cửu Nguyệt trả lời.

 

Kỳ Như Ý ở một bên xong, lộ vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

 

Hoàng hậu nương nương tiếp tục : "Vậy thử xem , xem tay nghề của Cửu Nguyệt nào."

 

Phùng ma ma lời , liền tiến lên giúp đỡ, dẫn Hoàng hậu nương nương nội thất y phục bước .

 

Y phục lấy từ khay xuống, giũ một cái, hoa văn bên đều hiện .

 

Bất luận là thêu thùa nút thắt, đều khiến thể bới móc một chút khuyết điểm nào.

 

Điều khiến Hoàng hậu nương nương kinh ngạc nhất kể đến chiếc khăn tay đặt ở cùng.

 

Chiếc khăn tay đó gì nổi bật, cầm lên xem, là một bức song diện tú?

 

Hoàng hậu nương nương từ nội thất bước , Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Tiểu Cửu Nguyệt, con rốt cuộc còn bao nhiêu bản lĩnh mà thẩm thẩm nữa?"

 

Tô Cửu Nguyệt mím môi : "Cũng bản lĩnh gì lớn, ngài mặc thật , chỉ là dạo ngài gầy nhiều, vẫn bóp eo một chút."

 

Hoàng hậu nương nương phẩy tay: "Không , lớn tuổi , chỉ thích mặc loại y phục rộng rãi một chút ."

 

Tô Cửu Nguyệt thấy bà từ tận đáy lòng yêu thích, lúc mới yên tâm hơn nhiều.

 

Màu sắc hoa văn nàng chọn phong phú hơn một chút, so với y phục của nương nương thì sáng sủa hơn, nàng còn lo lắng nương nương sẽ thích.

 

 

Loading...