Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1238: Đánh Ra Ngoài Cho Ta

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối với lời của trụ trì, Tô Cửu Nguyệt căn bản để trong lòng, theo nàng thấy, những lời trụ trì đều chỉ là lời khách sáo mà thôi.

 

Nàng đem những chuyện thấy ở hồ cầu nguyện đều kể cho Hoàng hậu nương nương: "Thẩm thẩm, ngài nếu tâm nguyện gì, cũng thể cầu nguyện đấy!"

 

Hoàng hậu nương nương lắc đầu: "Ta cũng tâm nguyện gì, những gì trong lòng nghĩ, e rằng ông trời cũng khó xử. Thôi bỏ , liền nữa."

 

Tô Cửu Nguyệt nhỏ giọng với Hoàng hậu nương nương: "Trong căn phòng cách vách còn một vị hương khách khác, trông vẻ là một cô nương trẻ tuổi."

 

Hoàng hậu nương nương ừ một tiếng: "Nói với của chúng một tiếng, chốn thanh tịnh cửa Phật, đừng gây hiềm khích với ."

 

Tô Cửu Nguyệt : "Thẩm thẩm yên tâm, nãy cháu dặn dò qua ."

 

Hoàng hậu nương nương an ủi nàng một cái: "Không tồi, Cửu Nha hiện giờ càng lúc càng thể độc đương nhất diện ."

 

Tô Cửu Nguyệt thấy bà gọi là Cửu Nha, tiên là sững sờ, đột nhiên chút nhớ nương đang ở kinh thành xa xôi .

 

Nàng cũng chỉ sững sờ một chốc, nhanh hồn : "Ngài quá khen , hôm nay may nhờ Phùng ma ma nhắc nhở."

 

Hoàng hậu nương nương thấy nàng khiêm tốn, trong lòng càng thích hơn vài phần: "Được , đừng khiêm tốn nữa, đến giúp tháo những thứ đầu xuống ."

 

Bình thường khi ở bên ngoài, trâm cài đầu, vòng tay cổ tay đại diện cho thể diện của nhà chồng và nhà đẻ, nhưng ở cửa Phật, những thứ thực sự chút cần thiết.

 

Bà thậm chí còn cả y phục xuống, bằng y phục mà nhà chùa chuẩn cho khách.

 

Tô Cửu Nguyệt định , bà cản : "Các cháu là tiểu cô nương trẻ tuổi, cần như ."

 

Tô Cửu Nguyệt Hoàng hậu nương nương, tuy cảm thấy bà gì khác biệt so với bình thường, nhưng luôn cảm thấy vẫn chút đúng lắm.

 

Hoàng hậu nương nương căn bản để nàng nghĩ nhiều, liền : "Vừa nãy trụ trì sắp đến giờ ăn cơm , sai lấy cơm !"

 

Tô Cửu Nguyệt và Hoàng hậu nương nương luôn ở nơi bảy ngày, Hoàng thượng đều phái qua đây.

 

Hoàng hậu nương nương ngày nào cũng dậy sớm tụng kinh, quá ngọ bất thực (qua buổi trưa ăn), khiến trong lòng Tô Cửu Nguyệt chút bất an.

 

Sao nàng luôn cảm thấy Hoàng hậu nương nương giống như bất cứ lúc nào cũng sắp quy y ?

 

Đến ngày thứ tám, cách vách đến.

 

Một phụ nhân ung dung hoa quý, dẫn theo mấy bà t.ử ngũ đại tam thô, gọi mở cửa phòng cách vách.

 

Cửa mới mở , hai bà t.ử xông , đè c.h.ặ.t chủ tớ hai trong phòng .

 

"Như Ý, trong nhà nuôi ngươi bao lâu nay, bây giờ đến lúc ngươi sức vì gia đình . Đừng tưởng ngươi trốn ở chỗ , chúng liền ngươi!" Phụ nhân đó là tiếng địa phương nơi , Tô Cửu Nguyệt nửa đoán nửa mò đại khái.

 

Nữ t.ử tên Như Ý đó sức vùng vẫy, thoát khỏi sự kìm kẹp của bà t.ử .

 

những việc nặng nhọc đó là sức lực, chút lực đạo vùng vẫy đó của nàng căn bản thấm .

 

Như Ý tức giận thôi: "Đại bá mẫu! Lúc cha qua đời, ngài đảm bảo với hai họ thế nào? Bây giờ ngài thể đối xử với như ! Cũng sợ bọn họ suối vàng sẽ lạnh lòng ?"

 

Phụ nhân đó nàng , sắc mặt biến cũng biến, vẫn chậm rãi đáp : "Lúc nhất thời lúc khác nhất thời, nếu cha ngươi còn sống, cảnh của gia đình hiện giờ, e rằng cũng sẽ đưa lựa chọn giống như ."

 

"Tổ mẫu ?! Tổ mẫu thương nhất! Ngài cũng sợ bà nội sẽ trách phạt ngài?!" Như Ý hét lên.

 

"Ha ha, còn nhớ thương tổ mẫu ngươi ? Bà nội ngươi bệnh nặng , đang đợi mối hôn sự của ngươi để xung hỉ đấy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1238-danh-ra-ngoai-cho-ta.html.]

Tô Cửu Nguyệt cửa sổ, động tĩnh ngoài cửa, trong lúc nhất thời cũng .

 

Nữ t.ử đó dường như ép hôn , nhưng bọn họ thích, cũng lập trường để giúp nàng a?

 

Ngay lúc Tô Cửu Nguyệt đang rối rắm, vị đại phu nhân đó dường như hết kiên nhẫn, liền trực tiếp với bà t.ử bên : "Bớt nhảm , trực tiếp đưa về! Ngày mai là xuất giá ! Còn giằng co gì nữa? Cũng sợ xem chê !"

 

Mấy thô sử bà t.ử đó đáp một tiếng, liền kéo chủ tớ Như Ý hai lên xe, Như Ý lớn tiếng kêu cứu mạng, cứu mạng!

 

Tô Cửu Nguyệt thực sự nổi nữa, trực tiếp đẩy cửa sổ , hét lớn một tiếng: "Dừng tay!"

 

Đại phu nhân đó dường như cũng ngờ nơi thể còn khác, bà kinh ngạc đầu sang, thấy chẳng qua chỉ là một nha đầu trẻ tuổi, liền hất cằm với nàng: "Đây là chuyện nhà của chúng , tiểu nha đầu bớt lo chuyện bao đồng ."

 

Tô Cửu Nguyệt hiểu lắm, liền dùng quan thoại : "Các còn cường đoạt dân nữ, sẽ báo quan đấy!"

 

Đại phu nhân khẩu âm của nàng, hẳn bản địa, lập tức cảm thấy vô cùng buồn , cũng dùng quan thoại : "Một ngoại lai cũng dám quản chuyện bao đồng của Kỳ gia chúng ? Ta là đại bá mẫu của cô nương , nó cha , là nuôi nó lớn, ngươi một ngoài dựa cái gì mà quản ?"

 

Tô Cửu Nguyệt hiểu , nàng nhíu mày : " nàng về cùng bà!"

 

"Nó về là thể về ? Vậy còn nó dùng bạc của nhà ! Sao cũng thấy nó tiêu ít ?"

 

Tô Cửu Nguyệt nghĩ đến khối vàng mà cô nương ném hồ cầu nguyện, trong lúc nhất thời phản bác thế nào.

 

Ngược là lời của đại phu nhân thốt , Kỳ Như Ý lập tức liền hét lên: "Ai dùng bạc của nhà bà ? Ta dùng đều là do cha để cho ! Ngay cả bà bây giờ dùng cũng là của cha ! Các chiếm đoạt gia nghiệp nhà , còn đem gả cho lão già đó kế thất?! Trừ phi c.h.ế.t! Các nghĩ cũng đừng nghĩ!"

 

Tô Cửu Nguyệt đột nhiên cũng thể hiểu tại mấy ngày cô nương đó ném một khối vàng để cầu nguyện , nàng hẳn là thực sự hết cách , cầu chỗ cầu.

 

Phàm là một chút xíu cách nào, cũng sẽ ôm hy vọng viển vông cầu thần bái Phật.

 

Tô Cửu Nguyệt là thực sự giúp nàng một chút, nhưng... nàng đủ nhân thủ a.

 

Nếu như...

 

Nàng nghiêng đầu về phía phòng của Hoàng hậu nương nương, nếu như Hoàng hậu nương nương thể tay tương trợ, cô nương nhất định sẽ cứu.

 

Hoàng hậu nương nương ở trong phòng cũng thấy một màn kịch náo loạn , tràng hạt đang xoay chuyển trong tay bà cũng dừng .

 

Nhíu mày, lên tiếng : "Chốn thanh tịnh cửa Phật, lớn tiếng ồn ào còn thể thống gì? Phùng ma ma, ngươi dẫn đuổi nữ nhân đó ngoài."

 

Phùng ma ma còn thể nương nương nhà , chắc chắn là động lòng trắc ẩn .

 

thở dài một tiếng, nhận lời, dẫn ngoài.

 

"Kẻ nào ồn ào ở đây?!"

 

Tô Cửu Nguyệt thấy giọng của Phùng ma ma, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Phùng ma ma chắc chắn là Hoàng hậu nương nương chỉ thị, cô nương Như Ý hẳn là cứu !

 

Đại phu nhân đó thấy nửa đường nhảy một Trình Giảo Kim, sắc mặt càng kém hơn.

 

"Các là ai?!"

 

Phùng ma ma theo bên cạnh Hoàng hậu nương nương mấy chục năm, khí thế đó há là một đại phu nhân như bà thể sánh bằng?

 

hừ lạnh một tiếng, trầm giọng : "Phu nhân nhà há là ngươi thể dò hỏi?! To gan kinh động phu nhân nhà , ! Đánh ngoài cho !"

 

 

Loading...