Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1228: Đùa Bỡn Trong Lòng Bàn Tay
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên, cũng để bọn họ đợi lâu.
Chiều hôm đó lúc đang ăn cơm, đột nhiên bên ngoài truyền đến một tiếng chim ưng kêu.
Ngô Tích Nguyên lập tức đặt bát cơm trong tay xuống: "Đến !"
Tô Cửu Nguyệt cũng dứt khoát ăn nữa, vứt bát cơm xuống liền theo Ngô Tích Nguyên xông ngoài.
Trên bầu trời rộng lớn một con chim đang bay, sánh vai cùng tà dương, bạn với mây trắng.
Loài chim ưng xuất hiện ở Dương Châu, vốn dĩ là điều hợp lý.
Do đó, con chim nhất định là do con nuôi dưỡng.
Con chim đó lượn lờ trời hai vòng, lờ mờ xu hướng hạ xuống, đột nhiên bên ngoài truyền đến một tiếng huýt sáo.
Ngô Tích Nguyên thấy vội vàng hạ lệnh: "Bắn xuống!"
Cao thủ mà Hoàng thượng mang theo bên thì nhiều lắm, đừng là b.ắ.n một con chim, cho dù là một bầy, cũng đừng hòng bay qua Thúy Viên của bọn họ!
Ám Nhất cầm một chiếc s.ú.n.g cao su trong tay, một viên đá liền b.ắ.n trúng phóc cánh con chim ưng đó.
Chim ưng kêu lên một tiếng thê lương, lập tức mất thăng bằng trung, rơi xuống.
Ám Nhất lộn một vòng, liền lăng đuổi theo.
Chẳng mấy chốc, xách cánh con chim ưng đó trở về.
"Ngô đại nhân, bắt về !" Ám Nhất .
Tô Cửu Nguyệt ở một bên tò mò : "Con chim thật oai phong a! Tích Nguyên, xem loài chim ăn thịt thể ngửi thấy mùi cỏ?"
Ngô Tích Nguyên lắc đầu: "Ta cũng ."
Tô Cửu Nguyệt , cũng bật : "Thì Tích Nguyên cũng là Bách Hiểu Sinh mà!"
Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Tự nhiên , thiên hạ rộng lớn chuyện lạ gì cũng , cần học hỏi còn nhiều."
Tô Cửu Nguyệt thấy con chim ưng đó ngừng chằm chằm nàng, liền với Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, chúng mau đưa nó gặp Tĩnh Vương!"
Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Ừm!"
"Còn cần với Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương một tiếng." Ngô Tích Nguyên bổ sung thêm.
Đặc biệt là Hoàng thượng, nếu như bỏ qua ông, trong lòng ông còn khó chịu đến mức nào nữa!
Hoàng thượng chim ưng bắt, lập tức cũng hưng phấn hẳn lên.
Đây phảng phất như là niềm vui duy nhất trong những ngày tháng buồn chán của ông, ông mong đợi từ lâu.
Ngay cả cơm cũng ăn nữa, liền dẫn Triệu Xương Bình vội vã chạy đến viện của Tĩnh Vương.
Vừa đến cửa, thấy đám Hoàng hậu nương nương tới đón đầu.
Hoàng hậu nương nương cũng thấy Cảnh Hiếu Đế, thấy ông một hàng trúc đốm, lập tức trong lòng trào dâng một ý niệm đầu bỏ .
nghĩ đến Tĩnh Vương vẫn đang chịu tội bên trong, bà rốt cuộc vẫn nhịn xuống, thể giận dỗi với Hoàng thượng lúc mấu chốt .
Bước chân bà chỉ khựng một chút, liền tiếp tục tới hành lễ với Hoàng thượng: "Thần tham kiến Hoàng thượng."
Hoàng thượng lúc mới hài lòng, gật đầu với bà: "Chắc hẳn nàng cũng là lo lắng cho Lão Tứ ? Thân thể thế nào ? Loại chuyện trẫm quản , nàng cần phí tâm như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1228-dua-bon-trong-long-ban-tay.html.]
Xem kìa, những lời khách sáo thật ! Còn để phí tâm? Những năm nay Tĩnh Vương đều ông nuôi dưỡng thành bộ dạng gì ! Nếu bà còn quản, đứa trẻ thể sống sót , đều khó !
"Thân thể thần hơn nhiều , đa tạ Hoàng thượng nhớ thương. Hoàng thượng nhọc lòng chuyện thiên hạ, chuyện con cháu vẫn là để bổn cung ." Hoàng hậu nương nương .
Thái độ của Hoàng hậu nương nương quả thực khiến trong lòng Cảnh Hiếu Đế sảng khoái, ông hài lòng gật đầu: "Nếu đều đến , thì cùng trong xem thử ! Nghe bọn Ngô Tích Nguyên bắt chim ưng , thì mau ch.óng để nó lấy Thiệt Diệp Thảo đó !"
Nói thật, ngày hôm nay, ông vẫn luôn nghi ngờ về Thiệt Diệp Thảo mà Ngô Tích Nguyên .
Bây giờ bắt chim ưng , ông mới tin tám phần.
Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu, A Hưng một cái.
A Hưng lui ngoài sai xách chiếc l.ồ.ng nhốt chim ưng .
Mắt con chim ưng đó đen láy, khi chằm chằm , đều khiến nhịn mà da đầu tê dại.
Tĩnh Vương cẩn thận nhớ thời gian , dường như mỗi bắt về, lờ mờ thật sự thấy tiếng chim ưng kêu.
Ngô Tích Nguyên sai bắt chim ưng , đưa đến bên cạnh Tĩnh Vương.
Thứ lực đạo lớn, một miếng là thể c.ắ.n đứt một miếng thịt, bọn họ căn bản dám lơ là, lo lắng nó nuốt hạt giống đó bụng.
Chim ưng đến gần Tĩnh Vương liền vỗ cánh phành phạch, cuối cùng mổ một nhát lên vai Tĩnh Vương.
Ám Nhất nhanh tay lẹ mắt đ.á.n.h rơi miếng thịt đến miệng nó, một miếng m.á.u thịt lẫn vải vóc rơi xuống đất, đồng thời còn kèm theo tiếng kêu đau xé ruột xé gan của Tĩnh Vương.
Tô Cửu Nguyệt vội vàng lấy Kim Sang Dược tiến lên, tiếc tiền mà đổ lên lỗ m.á.u .
Ngô Tích Nguyên và Cảnh Hiếu Đế đồng thời tiến lên, tìm hạt giống đó từ trong miếng m.á.u thịt .
Tất cả đều chằm chằm cục m.á.u thịt đó, ngay cả Tĩnh Vương cũng bất giác thả lỏng tiếng rên rỉ...
lúc , đột nhiên biến cố nảy sinh.
Con chim ưng đó vỗ cánh lao về phía Cảnh Hiếu Đế, đều kịp phản ứng, nó mổ một miếng m.á.u thịt từ lưng Cảnh Hiếu Đế xuống.
Ám Nhất vội vàng đ.á.n.h rơi miếng thịt xuống, tiếng kêu đau của Cảnh Hiếu Đế cũng vang lên.
Tĩnh Vương vội vàng : "Tô đại nhân, bôi t.h.u.ố.c cho phụ hoàng !"
Tô Cửu Nguyệt vốn đang khó xử, lúc , liền gọi một hạ nhân qua giúp bôi t.h.u.ố.c cho Tĩnh Vương, nàng cầm Kim Sang Dược đến bên cạnh Hoàng thượng.
Hoàng thượng cả đời sóng to gió lớn gì mà từng thấy, ông tuy đôi khi những chuyện quả thực m.á.u lạnh vô tình, nhưng tính tình vô cùng kiên cường.
Nỗi đau , ông c.ắ.n răng chịu đựng.
Gân xanh trán nổi lên, chằm chằm cục m.á.u thịt của , sắc mặt kém đến cực điểm.
Sắc mặt Ngô Tích Nguyên cũng trở nên trịnh trọng, tìm thấy hai hạt cỏ từ trong hai miếng m.á.u thịt, đựng khay đưa cho Hoàng thượng xem.
"Hoàng thượng..."
Căn bản cần nhiều, bản Hoàng thượng cái gì cũng hiểu.
Cảnh Hiếu Đế thở hắt một ngụm trọc khí thật dài, hạ lệnh: "Con chim ưng hầu hạ cho t.ử tế cho trẫm! Đợi chúng về kinh thành, cho mấy thằng ranh con đó từng đứa thử một lượt!"
Bây giờ ông bắt đầu nghi ngờ , e rằng đối phương chỉ cấy hạt cỏ cho ông và Lão Tứ, ngay cả Thái t.ử và Mục Vương bọn họ, cũng đều thoát !
Hoàng hậu nương nương cũng ngờ sẽ là kết cục như , chuyến Nam hạ của bọn họ, bề ngoài vẻ bí mật, nhưng sớm trong ván cờ của kẻ khác.
Cũng đ.á.n.h cờ phía rốt cuộc là ai, thể đùa bỡn nhiều như trong lòng bàn tay...