Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1219: Lão Tứ, về nhà thôi
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lão Tứ? Là con ?" Hoàng hậu nương nương đột nhiên mở miệng hỏi.
Phùng ma ma đang che ô cho bà tay nắm cán ô siết c.h.ặ.t, theo bản năng liền ngẩng đầu .
Người lái đò đang chống thuyền, động tác tay cũng khựng , ngay đó giống như chuyện gì xảy , tay dùng sức chống mái chèo.
Bản Tĩnh Vương cũng ngờ, phụ vương mà kính yêu nhất nhận , ngược là Hoàng hậu nương nương mà bình thường mấy kính trọng là đầu tiên nhận .
Cảnh Hiếu Đế Hoàng hậu nương nương , cũng mặt sang liếc bà một cái, thấy ánh mắt bà vẫn luôn rơi lái đò , nhíu mày, : "Vãn Nương, nàng hồ đồ gì ? Lão Tứ mất tích từ lâu , thể xuất hiện lúc ?"
Hoàng hậu nương nương gì nữa, lẽ... bây giờ là lúc chuyện.
Bà đầu truy binh bờ, bọn họ mang theo khi ngoài hề ít, vốn dĩ yểm hộ bọn họ về Thúy Viên vẫn đơn giản.
ai thể ngờ chứ? Trên đường tình cờ chạm trán truy binh do Công chúa Karil mang đến.
Lại đầu , hình như còn một nhóm đuổi theo.
Thậm chí còn kẻ bơi cũng nhảy xuống sông bơi theo.
Thần sắc Hoàng hậu nương nương lạnh xuống, chẳng qua chỉ là một Dương Châu nho nhỏ, dám gióng trống khua chiêng g.i.ế.c giữa phố như !
Thanh thiên bạch nhật, càn khôn sáng sủa, chẳng lẽ thật sự coi luật pháp Đại Hạ triều bọn họ như thùng rỗng kêu to?!
Việc cấp bách là mau ch.óng qua bờ bên , bọn họ ở thuyền theo lý thuyết hẳn là nhanh hơn bơi, nhưng năm bọn họ chỉ một đang chèo thuyền, tốc độ thuyền thực nhanh lắm.
Hoàng hậu nương nương lập tức vội vàng : "Chúng mau giúp chèo thuyền! Sớm qua bờ bên !"
Dù bơi cũng chỉ là ít, đợi bọn họ qua đó chuẩn sẵn sàng nghênh chiến, phần thắng vẫn lớn.
Phùng ma ma hai lời, liền dùng tay giúp chèo nước.
Hoàng hậu nương nương lúc cũng rảnh che ô nữa, trực tiếp gập ô , giúp chèo nước.
Hoàng hậu nương nương đều tự động thủ , Triệu Xương Bình thể hổ một bên khoanh tay ?
Hắn một tay che ô cho Hoàng thượng, dùng tay còn trống giúp chèo nước.
Cảnh Hiếu Đế dứt khoát tự nhận lấy ô, : "Ngươi giúp bọn họ."
Đông sức lớn, tốc độ của thuyền so với đó lập tức nhanh hơn nhiều, Tĩnh Vương khống chế phương hướng, mấy hợp tác cũng coi như ăn ý.
Mãi cho đến khi thuyền đến bờ bên , Triệu Xương Bình trèo lên bờ , đỡ Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương cùng những khác xuống.
Tĩnh Vương lên thuyền, xoay đón những khác.
Đợt thứ hai đón về chính là Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên cùng với vợ chồng Công chúa Karil và Thôi Khánh, Thôi Khánh võ nghệ cao cường, ở bên cạnh, đám trói gà c.h.ặ.t mới coi như chút bảo đảm.
Thị tòng của Công chúa Karil còn mang theo một khác lên, Văn Thiện Tường bơi, nhưng thủy tính , đủ để bơi qua một con sông.
Giữa chừng còn may nhờ của Công chúa Karil kéo một cái, nếu bản cũng qua .
Văn Thiện Tường mặc dù sặc nước, vết thương ngâm nước đau rát, nhưng lúc căn bản rảnh bận tâm.
Dập đầu một cái với thị nữ của Công chúa Karil, cung cung kính kính : "Đa tạ ơn cứu mạng của công chúa điện hạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1219-lao-tu-ve-nha-thoi.html.]
Công chúa Karil nhíu mày, bóng dáng đ.á.n.h ở bờ bên , hỏi : "Ngươi ? Sao cũng đuổi g.i.ế.c?"
Văn Thiện Tường nàng hỏi như , lập tức tủi hỏng , nước mắt nước mũi tèm lem lóc kể lể: "Bọn họ chắc chắn là của Thương hội! Ngoài Thương hội còn ai thể nuôi nổi nhiều sát thủ như ?! Trưa nay lúc đang chợp mắt, đột nhiên cảm thấy chút khát nước, mở mắt liền phát hiện trong phòng một ."
"Ta lúc đó sợ c.h.ế.t, trực tiếp ném chiếc bàn nhỏ giường về phía , mượn cơ hội né tránh xông khỏi cửa. Thật sự là ngay cả cái mạng già cũng liều mạng, cuối cùng may mà thị vệ trong phủ đến kịp thời, mới thể hộ tống lên xe ngựa."
Hắn chuyện, lau nước mắt, tiếp tục : "Những đó đuổi theo xe ngựa của , g.i.ế.c hộ vệ của , c.h.é.m chân ngựa của . Vẫn là trung bộc đỡ cho một đao, mới thể sống sót trốn đến bờ sông! Thật sự là trời tuyệt đường , may mà gặp ngài !"
Công chúa Karil thở dài: "Thật sự là trắc trở hơn , nếu thật sự là do Thương hội , thì bọn họ khỏi chút quá to gan lớn mật ."
Lúc nàng lời , đầu Cảnh Hiếu Đế, thực cũng là xem ý của Cảnh Hiếu Đế.
Bị khiêu khích quyền uy như , chắc hẳn Hoàng thượng cũng nhịn nhỉ?
Văn Thiện Tường động tác của Công chúa Karil, cũng theo ánh mắt của nàng sang, phát hiện bên cạnh còn một nhóm khác.
Lúc tất cả bọn họ đều ướt sũng, Cảnh Hiếu Đế là duy nhất mặc y phục khô ráo, cũng liền đặc biệt gây chú ý.
Ngay cả công chúa điện hạ cũng chỉ thể tự bơi qua, vị thể thuyền ...
Văn Thiện Tường chỉ nghĩ, trong lòng liền nhịn rùng một cái.
Người thoạt cũng chỉ hơn năm mươi tuổi, vương gia hơn năm mươi tuổi sẽ là vị nào đây?
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đột nhiên trong đầu nảy một ý nghĩ khác.
Năm đó Thánh thượng lúc mới qua thọ thần bao nhiêu tuổi nhỉ?
Nghĩ như , ý niệm liền giống như ngựa hoang đứt cương , dừng nữa.
Cảnh tượng nhất thời chút yên tĩnh, cho đến khi Hoàng hậu nương nương hắt một cái, bọn họ mới hồn.
Hoàng hậu nương nương để ý đến , một chính là như , ngay cả lời quan tâm cũng .
Cảnh Hiếu Đế thị vệ lục tục qua sông, quyết đoán: "Tích Nguyên, mang theo đám phụ nhân các nàng rời , xem thể mượn tạm nhà lão hương nào , hong khô y phục ."
Ngô Tích Nguyên vội vàng thấy thế vội vàng hỏi: "Vậy còn ngài?"
Cảnh Hiếu Đế hừ lạnh một tiếng: "Người của chúng đều qua đây , sợ bọn họ, ở chỗ tọa trấn."
Hoàng hậu nương nương lời , trực tiếp mở miệng : "Người ! Mang Tam gia cùng về!"
Mọi xung quanh đưa mắt , nhất thời nên ai.
Hoàng hậu nương nương tiếp tục quát lớn: "Còn ngây đó gì?! Hiện tại phía ba đợt truy binh, ai thể bảo đảm trở lui? Với chút võ mèo cào của ngài, ở tác dụng gì! Mang cho !"
Thôi Khánh cảm thấy Hoàng hậu nương nương lý, bọn họ cũng thể chậm trễ thêm nữa, liền trực tiếp tiến lên với Hoàng thượng: "Tam gia, thôi!"
Cảnh Hiếu Đế trừng mắt Hoàng hậu nương nương một cái, mặc dù tức giận, nhưng rốt cuộc đối đầu với bà nữa.
Ngay lúc bọn họ chuẩn rời , lái đò về một hướng khác.
Hoàng hậu nương nương thấy thế, dừng bước, trầm giọng gọi một tiếng: "Lão Tứ! Về nhà thôi!"