Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1215: Ta không đi cùng ngươi

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bây giờ Văn Thiện Tường bắt Vu Hồng đem đồ đạc đều giao , một nửa của Phó Minh Tùng thể giao ?

 

Hắn đến đem chuyện cho Phó Minh Tùng, thực cũng là thăm dò một chút.

 

Hắn và Phó Minh Tùng vốn dĩ là cùng một chiếc thuyền, bây giờ kéo xuống nước, Phó Minh Tùng đương nhiên cũng chạy thoát.

 

Tiền bái sơn đầu xuất , Phó Minh Tùng ngàn vạn đừng thất vọng a!

 

"Thôi Khánh?" Phó Minh Tùng nhíu mày.

 

Vu Hồng gật đầu: "Ừm, chính là Thôi Khánh ."

 

"Chẳng qua chỉ là một phế nhân quyền thế, nay ngay cả tiền cũng , gì đáng sợ? Văn Thiện Tường cũng là đầu óc úng nước , vì một bình dân bách tính nhất quyết đối đầu với chúng ?"

 

Vu Hồng thấy nhíu mày lải nhải ngừng, đợi hồi lâu mới xen , với : "Minh Tùng , ngài suy nghĩ kỹ xem, ngược cảm thấy chuyện lẽ đơn giản như ."

 

Phó Minh Tùng : "Ngươi ý gì? Hay là phía Thôi Khánh còn khác?"

 

Vu Hồng khẽ gật đầu: "Ngài nghĩ xem Thôi Khánh nhiều năm thấy bóng dáng, nay đột nhiên xuất hiện, còn Cẩm Tú Bố Trang theo quy củ của Thương hội ... Thương hội chúng vẫn là đầu tiên vấp trắc trở ?"

 

Phó Minh Tùng nhắc nhở, cũng liên hệ hai chuyện với .

 

Hắn vuốt ve râu cằm gật đầu: "Ngươi vài phần đạo lý, lúc gọi Hà Thế Mậu và Đinh Vạn Nhất tới, từ trong miệng bọn họ ngóng một ."

 

"Là ai?" Vu Hồng vội vàng hỏi.

 

"Không tên gọi là gì, chỉ bọn họ là Mộc lão gia, cũng là ăn buôn bán tơ lụa." Phó Minh Tùng trả lời.

 

"Chữ Mộc nào?" Vu Hồng hỏi dồn.

 

"Chữ Mộc trong mộc đầu (gỗ)."

 

Lần đến lượt Vu Hồng suy tư, suy nghĩ nửa ngày, mới : "Minh Tùng , Mộc lão gia e là đơn giản nha! Ngài nghĩ xem đương kim thiên t.ử họ gì?"

 

Phó Minh Tùng hít sâu một ngụm khí lạnh: "Ý ngươi là... Mộc lão gia chỉ là hóa danh của ? Thực Mộc lão gia trong hoàng thất?"

 

Môi Vu Hồng mím thành một đường thẳng, đường cong hàm của căng cứng, gật đầu một cái: "Đây chỉ là suy đoán của , nếu thật sự là trong hoàng thất, chúng lẽ sẽ gặp rắc rối ."

 

Phó Minh Tùng dậy vòng quanh phòng hết vòng đến vòng khác, mới : "Vu Hồng , ngươi chủ ý gì ?"

 

Vu Hồng khổ lắc đầu: "Huynh cũng chỉ thể tìm kiếm sự che chở của ngài thôi."

 

Phó Minh Tùng vuốt ve chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy ngón cái, hồi lâu mới hạ quyết tâm: "G.i.ế.c ."

 

"Ai? Mộc lão gia?" Vu Hồng kinh ngạc há to miệng.

 

Phó Minh Tùng nhẹ nhàng lắc đầu: "E là , nhiều vây quanh Thúy Viên như , ngay cả trông như thế nào cũng từng thấy. Có thể thấy thủ vệ của bọn họ lợi hại, của chúng đối thủ."

 

Vu Hồng liền hiểu: "Vậy... ý của ngài là?"

 

"G.i.ế.c Thôi Khánh, và Văn Thiện Tường." Trong mắt lóe lên chút hàn ý, sắc mặt cũng mang theo vài phần tàn nhẫn.

 

"Cũng , chỉ là Thôi Khánh tập võ, phái đối phó võ nghệ cao cường."

 

"Chuyện , còn Bạch Nghiệp. Chuyện năm xưa Bạch Nghiệp cũng , đương nhiên nếu chúng vớt , chỉ sợ cũng nhiều chuyện như ." Trên mặt Phó Minh Tùng lộ vài phần hối hận.

 

.

 

"T.ử Đồng, hôm nay thời tiết tồi, cùng trẫm ngoài dạo một chút ?" Cảnh Hiếu Đế mời.

 

Hoàng hậu nương nương thiếu hứng thú, cùng Hoàng thượng ngoài để dạo chứ? Một chút ý nghĩa cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1215-ta-khong-di-cung-nguoi.html.]

Bà thậm chí suy nghĩ nhiều, liền trực tiếp cự tuyệt: "Đêm qua ngủ ngon, hôm nay chút mệt mỏi , liền cùng ngài nữa."

 

Cảnh Hiếu Đế một nữa bà cự tuyệt, cả trực tiếp đen mặt: "Hoàng hậu! Nàng!"

 

Hoàng hậu nương nương ngáp một cái: "Thần tuổi tác cao, ban đêm ngủ ngon là chuyện thường tình, so với Hoàng thượng ngài tinh thần sung mãn. Thần ngủ bù đây, Hoàng thượng ngài cứ tự nhiên."

 

Nhìn Hoàng hậu nương nương đỡ cánh tay Phùng ma ma dậy nội thất, sắc mặt Hoàng thượng càng đen hơn.

 

Phùng ma ma chút lo lắng Hoàng hậu nương nương, hỏi: "Nương nương, chúng sẽ chọc giận Hoàng thượng."

 

Hoàng hậu nương nương mấy bận tâm xua tay: "Hắn tức giận cũng , thể hưu bổn cung, nếu thật sự hưu bổn cung, bổn cung còn cao hứng chứ!"

 

Bà khép hờ mắt tựa giường nhàn nhạt , ngữ khí phảng phất như đang chuyện của khác .

 

Phùng ma ma bà như cũng chút đau lòng, nhưng Hoàng hậu nương nương xưa nay luôn chủ kiến, các nàng khuyên gì cũng vô dụng.

 

Lại , Hoàng thượng cũng đáng để các nàng phí nhiều lời.

 

Hoàng hậu nương nương giường chợp mắt nửa canh giờ, dậy uống chút nước , mới hỏi: "Hoàng thượng ngoài ?"

 

"Hoàng thượng ngoài." Phùng ma ma trả lời.

 

Hoàng hậu nương nương xùy một tiếng: "Hắn ngoài cũng , lúc bổn cung ngược ngoài dạo một chút , ngươi hỏi xem Tô Cửu Nguyệt lúc đang gì, hỏi nàng rảnh rỗi cùng bổn cung ngoài một chuyến ."

 

Phùng ma ma ngoài gọi một tiểu nha hỏi chuyện, bao lâu Tô Cửu Nguyệt liền theo tiểu nha tới.

 

Sắc mặt Tô Cửu Nguyệt lắm, đáy mắt còn quầng thâm rõ rệt.

 

Hoàng hậu nương nương thấy bộ dạng mệt mỏi của nàng liền bật : "Đêm qua ngươi cũng ngủ ngon ? Ta còn tưởng chỉ lớn tuổi chúng mới ngủ ngon giấc chứ!"

 

Bà mím môi xong, mới đột nhiên nhớ một chuyện khác, dùng khăn tay che môi càng hăng say hơn.

 

"Ồ, suýt nữa thì quên mất, tình cảm của ngươi và Ngô đại nhân như , ban đêm cũng nhất định là đang ngủ !"

 

Phùng ma ma Hoàng hậu nương nương trêu đùa Tô Cửu Nguyệt như , cũng theo, nương nương vui vẻ là .

 

Nương nương ngay cả trò đùa như cũng thể với Tô đại nhân, thể thấy là coi Tô đại nhân là nhà .

 

Tô Cửu Nguyệt chậm một nhịp mới hiểu ý trong lời của Hoàng hậu nương nương, cả hổ thôi.

 

, Hoàng hậu nương nương thật sự đoán sai .

 

Liên tục ba ngày , nàng chỉ cần nhắm mắt là ác mộng quấn .

 

Còn mơ thấy những ác mộng khác , mỗi buổi sáng đều dọa tỉnh.

 

Ngay cả buổi trưa ngủ một giấc, bổ sung tinh thần, cũng vẫn ngừng gặp ác mộng.

 

Từ Thôi Khánh đến Văn đại nhân , đến Hoàng thượng Hoàng hậu nương nương...

 

Tình cảnh trong mộng giống như lâm kỳ cảnh , nàng thật sự mệt mỏi.

 

Bên phía Thôi Khánh và Văn đại nhân nàng để Ngô Tích Nguyên uyển chuyển nhắc nhở , nhưng Hoàng thượng Hoàng hậu nương nương bên ...

 

"Nương nương..."

 

Giọng nàng nhỏ, tựa hồ thật sự đang suy nghĩ cho bà .

 

Mà Hoàng hậu nương nương tưởng nàng như là thẹn thùng, liền mím môi càng lợi hại hơn: "Được , nữa, lát nữa tiểu Cửu Nguyệt chê phiền."

 

Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Nương nương ngài ngài ngủ ngon? Có cần giúp ngài xem thử ?"

 

 

Loading...