Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1211: Phá cục

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:41:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những khất cái bọn họ cầm giấy b.út ghi chép gì đó với bách tính xung quanh, cũng quản nhiều, dù xuất tiền chỉ bảo bọn họ ăn vạ cửa Cẩm Tú Bố Trang, cũng để bọn họ xen việc khác.

 

Đợi đến khi mặt trời sắp lặn, tên khất cái cầm đầu cũng phủi bụi đất , hô với những khất cái khác: "Trời còn sớm nữa, đến giờ ăn cơm ! Chúng rút!"

 

Bạch Ngọc bên cạnh Hà thị ghé khe cửa bên ngoài, liền thấy một đám khất cái khoác vai về phía xa.

 

Già yếu bệnh tật theo phía , cuối cùng là một thọt chân, hình chút còng xuống.

 

Bạch Ngọc thở phào nhẹ nhõm, vội vàng với Hà thị: "Tiểu thư, hết !"

 

Trên mặt Hà thị cũng lộ nụ : "Nhân lúc cấm tiêu, mau ch.óng giao hàng đến tận nhà cho , ngày mai chúng mang thêm nhiều nhân thủ tới."

 

Đợi đến khi nàng trở về Thúy Viên, bẩm báo chuyện cho Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng cảm thấy nàng xử lý tồi.

 

Ít nhất trong cảnh , nàng vẫn nắm thóp, vô cùng hiếm .

 

"Có cần trẫm cho ngươi mượn vài ?" Hắn hỏi ngược .

 

Hà thị vội vàng lắc đầu, bên cạnh Hoàng thượng nàng thể sai bảo chứ? Đến lúc đó rước một vị tổ tông về cho , còn bằng lấy chút bạc thuê vài cho xong.

 

"Người bên cạnh Hoàng thượng ngài đến việc thật sự là đại tài tiểu dụng , dân phụ chỉ cảm thấy chuyện phía hẳn là Thương hội đang giở trò quỷ, đối phương kiêng kỵ Công chúa Karil, mới chiêu tổn hại như ."

 

Cảnh Hiếu Đế với tư cách là chiến thắng trong cung đấu, chút ầm ĩ nhỏ thật sự để mắt.

 

Cho dù bọn họ ầm ĩ đến , đợi chẳng vẫn thần phục ?

 

Hắn chỉ những rốt cuộc thể quá đáng đến mức độ nào, cho bọn họ một hình phạt như thế nào mới hợp lý.

 

Nghe Hà thị , Cảnh Hiếu Đế cũng chỉ : "Hôm nay ngươi tồi, thật sự khiến trẫm bằng con mắt khác."

 

Người khác nếu một quái vật khổng lồ như Thương hội nhắm , ít nhiều sẽ chút hoảng sợ. Hà thị lẽ chuẩn sẵn tinh thần đập nồi dìm thuyền, lúc nàng ngược còn khá bình tĩnh.

 

Sáng sớm ngày hôm , trời mới tờ mờ sáng, Hà thị rời giường rửa mặt chải đầu xuất phát.

 

Nàng sai xách nước tưới ướt sũng cửa tiệm, nàng xem những khất cái còn cửa như thế nào!

 

Làm xong tất cả những việc , lão bá dẫn hai tiểu hỏa kế tới, bậc thềm cửa, liền nghĩ hẳn là đông gia tới.

 

"Đông gia, chỉ tưới nước cửa, hẳn là cản bọn họ ." Lão bá thở dài.

 

Hà thị gật đầu: "Ta , cho nên còn cần ngài giúp một việc nữa."

 

Lão bá chắp tay với nàng: "Đông gia, ngài việc gì cứ việc phân phó."

 

Hà thị : "Rất đơn giản, là ngài giúp mời hai mãi nghệ tới."

 

"Mãi nghệ??" Lão bá vô cùng kinh ngạc.

 

Hà thị gật đầu: "Ừm, mãi nghệ phố."

 

"Ngài gì? Có yêu cầu gì ?" Lão bá hỏi dồn.

 

"Chỉ cần biến mặt phun lửa! Loại nhất!"

 

Lão bá hiểu rõ dự tính trong lòng nàng, nhưng ông cũng đông gia nhà loại đáng tin cậy, lẽ trong lòng nàng an bài khác cũng chừng.

 

Ông một ngụm đáp ứng: "Ta tìm ngay! Người phun lửa thật sự nhiều, cũng tìm ."

 

Hà thị cũng cưỡng cầu, liền : "Đi tìm kỹ xem, tiền thưởng đều dễ . Nếu thật sự tìm , thì mời một đội múa lân tới cũng ."

 

Lão bá đến bãi đất trống bến tàu, nơi qua đông đúc nhất, những nghệ nhân đường phố cũng thích mãi nghệ ở đây, thể nhận nhiều tiền thưởng hơn.

 

Sau đều quen bọn họ ở đây, nếu xem náo nhiệt sẽ tự phát đến bến tàu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1211-pha-cuc.html.]

Lão bá nhớ nơi phun lửa, xung quanh bọn họ luôn vây quanh nhiều , chỉ là dạo dường như ai thấy nữa.

 

Ông tìm một vòng, cũng tìm thấy phun lửa .

 

Liền hỏi thăm những hương bên cạnh, hỏi mới ba tháng ngoài .

 

"Nghe hình như là lão mẫu của mắc bệnh nặng, đang hầu hạ giường bệnh!"

 

"Ngài nhà ?" Lão bá hỏi.

 

"Ngay qua cầu Bích Thủy con phố , hình như là ngõ thứ ba, nhớ rõ lắm, ngài qua đó hỏi xem!"

 

Lão bá men theo con đường chỉ đuổi theo, đường tìm vài hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm chỗ.

 

Lúc ông tới, liền thấy một bóng đang giặt y phục trong sân, thấy , mới ngẩng đầu .

 

"Ngươi tìm ai?" Nam nhân hỏi.

 

"Mạo tới cửa quấy rầy, thật sự xin , tìm phun lửa ở bến tàu, sống ở đây ?"

 

"Ngươi tìm gì?" Nam nhân hỏi.

 

Lão bá thở dài: "Là đông gia chúng bảo tìm, là tiền công đều dễ , chỉ mời qua đó một chuyến."

 

Nam nhân lắc đầu: "Ngươi , chăm sóc mẫu , ."

 

Lão thái thái trong nhà dường như thấy tiếng chuyện ngoài sân, ho khan kịch liệt.

 

Nam nhân vội vàng vứt bộ y phục giặt dở trong tay, vội vã chạy trong nhà.

 

Lão bá cũng vội vàng bước theo hai bước: "Tiểu , ngài cứ qua đó một chuyến ? Hay là tạm thời ngài ở nhà chăm sóc mẫu ngài? Mẫu ngài sinh bệnh, khám bệnh luôn dùng đến bạc."

 

Bước chân nam nhân khựng , cuối cùng vẫn bước qua ngạch cửa, trong nhà chính.

 

"Nương, ?"

 

Lão thái thái gì, bên ngoài cũng rõ.

 

"Người đừng lo, trong nhà còn tiền."

 

...

 

"Người sẽ khỏe thôi, đừng sốt ruột."

 

...

 

Lão bá cũng tiện xông thẳng , sốt ruột vòng quanh bên ngoài.

 

Nam nhân cũng để ông đợi lâu, liền từ bên trong .

 

Nói với lão bá: "Ngài về , còn giặt y phục."

 

Lão bá xắn tay áo lên định giúp giặt y phục: "Để , việc nhà ngài hôm nay hết, ngài cứ một chuyến ! Đông gia xưa nay hào phóng, chừng ngài một chuyến còn thưởng một xấp vải , mang về may y phục mới cho mẫu ngài."

 

Ông cũng , chính câu thuận miệng của ông chạm đến nam nhân.

 

Hắn suy nghĩ một chút, hỏi: "Đông gia các là ai?"

 

"Ta là chưởng quầy của Cẩm Tú Bố Trang, đông gia chúng họ Hà, ngài cứ yên tâm , việc trong nhà giúp ngài trông nom."

 

Nam nhân ngược cũng sợ ông lấy trộm đồ quý giá trong nhà, dù nhà cũng chẳng khác gì nhà chỉ bốn bức tường, cũng gì đáng để mang .

 

Hắn suy nghĩ một lát, mới đáp ứng: "Phiền chưởng quầy ngài giúp trông nom mẫu , y phục đợi về giặt."

 

 

Loading...