Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1202: Trong Vòng Ba Ngày

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:41:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến cửa, Hà thị tự giác dừng , Triệu Xương Bình tự thông báo.

 

Không lâu , Triệu Xương Bình gọi Hà thị , Hà thị ghi nhớ lời của Triệu Xương Bình, Hoàng thượng lúc tâm trạng .

 

Nàng ngoan ngoãn cúi đầu, dám thở mạnh.

 

"Dân phụ khấu kiến Hoàng thượng."

 

Cảnh Hiếu Đế "ừ" một tiếng, cũng cố ý khó, mà trực tiếp : "Hà thị, nếu trẫm để ngươi mở một tiệm tơ lụa, ngươi thấy thế nào?"

 

Hà thị hề suy nghĩ, vội vàng cúi lạy, "Dân phụ theo sự sắp xếp của Hoàng thượng."

 

Cảnh Hiếu Đế hài lòng với phản ứng của nàng, mở tiệm ở đây, vẫn là địa phương thích hợp hơn. Người tài bên cạnh ngài quả thực ít, nhưng nếu dùng để mở tiệm thì thật là đại tài tiểu dụng.

 

So sánh , Hà thị quả thực là một lựa chọn .

 

Biết rõ gốc gác, thức thời, quan trọng nhất là nàng là bản địa Dương Châu, ở đây cũng mối quan hệ của riêng .

 

"Ngươi ngày mai liền chọn địa điểm mở một tiệm tơ lụa, tiền là vấn đề, cứ tìm Triệu Xương Bình mà lấy. một điểm! Phải ."

 

Hà thị ngài , cũng cảm thấy một trận lòng trào dâng.

 

Mở tiệm! Sắp tới nàng sẽ tiệm của riêng ! Tuy Hoàng thượng mới là chủ nhân thực sự của tiệm, nhưng thử hỏi cả Dương Châu còn ai chỗ dựa vững chắc hơn nàng?

 

Đợi tiệm tơ lụa thực sự mở , nàng thương hội sẽ dễ dàng hơn.

 

Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng hơn, nàng vững ở thành Dương Châu khi con chào đời!

 

"Hoàng thượng ngài cứ việc phân phó, bất kể yêu cầu gì, dân phụ nhất định sẽ ." Lúc Hà thị chỉ thiếu nước vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

 

Hoàng thượng khẽ một tiếng, "Ngươi đừng khoác lác vội, trẫm còn ngươi bản lĩnh đó . Lần cứ thử , việc ngươi cần là hạ giá tơ lụa của cả thành Dương Châu xuống."

 

Hà thị sững sờ, lập tức hiểu ngọn ngành, liền đáp ứng, "Thần phụ ngày mai... , hôm nay sẽ cho chọn tiệm! Trong vòng ba ngày, nhất định sẽ mở tiệm tơ lụa !"

 

Muốn mở tiệm chỉ , còn thể lấy hàng.

 

Hà thị tự hỏi nhà họ Đinh ở đó, ít nhất thể giúp đỡ kết nối trong việc lấy hàng.

 

ba ngày sang một cái tiệm, còn sắp xếp thỏa bên trong, gần như là thể.

 

Bây giờ mắt nàng chỉ một con đường, nàng sang một cái tiệm sẵn.

 

Nàng một mặt cho đặt biển hiệu mới, một mặt khắp nơi dò hỏi xem tiệm nào kinh doanh nữa .

 

Hà thị yêu cầu vị trí , rượu ngon sợ ngõ sâu, chỉ cần vải của họ rẻ, tiệm ở cũng nhất định sẽ đến.

 

Cuối cùng ở đầu một con hẻm, nàng sang một tiệm vải.

 

Tiệm bán tơ lụa, chỉ bán một loại vải thô mà dân thường mặc, giá cả cũng vẫn tương đương với những nơi khác.

 

Khi Hà thị đang thương lượng với ông về mặt bằng, ông còn đang than thở kinh doanh khó khăn.

 

"Hai mươi lạng bạc một tấm vải thô, ai mà mặc nổi chứ? Vốn dĩ quanh năm, cuối năm ít nhất mỗi nhà còn may một bộ quần áo mới, nhưng bây giờ tích cóp mười năm cũng chắc may một bộ. Quần áo của hàng xóm nhà sắp mặc thành đồ gia bảo , còn một nhà bắt đầu nuôi tằm, nghĩ xem thể tự dệt vải ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1202-trong-vong-ba-ngay.html.]

 

Hà thị xong cũng một trận cảm khái, " , kinh doanh khó khăn. Lão bá, tiệm của ngài trả thêm ba lạng bạc, ngài dứt khoát một chút, cả những thứ như thước đo quần áo và kéo cũng bán luôn cho nhé?"

 

Lão bá thở dài, "Những thứ vốn đáng bao nhiêu tiền, cần đến ba lạng bạc chứ?! Thôi thôi, đều cho cô hết! Dù việc kinh doanh cũng nữa."

 

Hà thị thấy ông cũng là thật thà, liền hỏi: "Lão bá, ngài bán tiệm định gì?"

 

Lão bá lắc đầu, "Vẫn , chắc là chín phần mười đều về nhà trồng trọt thôi!"

 

Hà thị ông : "Lão bá, ngài xem mở tiệm cũng cần , là ngài cùng với của ngài ở giúp việc? Mỗi tháng trả ngài hai lạng bạc tiền công, của ngài tám trăm đồng tiền, ngài thấy thế nào?"

 

cũng là tiêu tiền của Hoàng thượng, Hà thị dùng hề thấy xót.

 

Ngược , lão bá lời Hà thị thì trợn tròn mắt, "Cô nương! Cô mở tiệm sẽ , vị trí của chúng ở đây , vải vóc đắt, một tháng cô chắc kiếm ba lạng bạc."

 

Hà thị vẻ tự tin, an ủi ông : "Chuyện cần ngài lo lắng, ngài chỉ cần theo lời , tiếp theo dù lỗ lãi, cũng sẽ thiếu của ngài một đồng nào."

 

Lão bá suy nghĩ một lát, tuy việc cho phụ nữ chút mất mặt, nhưng nếu những gì nàng là thật, mỗi tháng kiếm hai lạng bạc, chẳng là quá ?

 

Hà thị thấy ông chút động lòng, liền tiếp: "Còn bao cho ngài hai bữa cơm mỗi ngày."

 

"Được! cho cô!"

 

Hà thị trong vòng ba ngày đổi phần lớn hàng trong tiệm thành tơ lụa, đó ngày khai trương, mời đội múa lân sư rồng đến múa ở mỗi con phố chính suốt ba ngày, mỗi khi múa một lúc gõ chiêng hô lớn, Cẩm Tú Bố Trang vải thô một tấm tám trăm đồng tiền.

 

Với cách quảng bá rầm rộ như , cộng thêm mức giá gần như gãy xương , dù thật giả ai cũng đến xem một chút.

 

Lão bá khách hàng ùn ùn kéo đến, báo giá của đông gia, cả đều .

 

"Đông gia, chúng thể hét giá lung tung như ! Thương hội... thương hội..."

 

Hà thị : "Lão bá, ngài cứ việc của , giá cả là do định, nếu chuyện gì xảy cũng mặt, ngài sẽ ."

 

Lão bá thấy dáng vẻ bình tĩnh của nàng, trong lòng cũng hiểu đại khái, phụ nữ hẳn là chỗ dựa nào đó.

 

Hy vọng chỗ dựa của nàng đủ vững chắc, đừng gục ngã trong tay thương hội.

 

"Vải thô của các thật sự một tấm tám trăm đồng tiền ?" Bên ngoài dân hô lớn hỏi.

 

Lão bá tiến lên một bước, "Là thật, nhưng mỗi chỉ mua tối đa một tấm, mua nhiều."

 

Cẩm Tú Bố Trang gần như trong một đêm càn quét cả Dương Châu, và dần dần thâm nhập bộ Giang Nam.

 

Tiệm của họ kinh doanh cực , đầu tiên tìm đến chính là của nàng, Đinh Vạn Nhất.

 

Ban đầu Hà thị tìm Đinh Vạn Nhất lấy vải, ông nghĩ đến Mộc lão gia Hà thị, liền cho nàng một ít vải.

 

ông vạn ngờ, họ bậy như .

 

Cứ thế sẽ động đến bát cơm của quá nhiều , đến lúc nhắm , lẽ ngay cả nhà họ Đinh của họ cũng liên lụy.

 

"Tiên Nương, con rốt cuộc đang trò quỷ gì ! Còn thương hội nữa !"

 

 

Loading...