Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1193: Lại Có Lối Ra

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:40:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng hậu nương nương đều nữa, Tô Cửu Nguyệt tự nhiên sẽ nhắc những chuyện , liền với bà chuyện khác.

 

"Thẩm thẩm, Dương Châu một Sấu Tây Hồ, , hôm nào chúng xem thử nhé?"

 

Thanh sơn ẩn ẩn thủy điều điều, thu tận Giang Nam thảo vị điêu. Nhị thập tứ kiều minh nguyệt , ngọc nhân hà xứ giáo xuy tiêu?

 

Nàng từng học bài thơ với Tích Nguyên, nay nếu đến nơi , nàng thế nào cũng xem thử Nhị Thập Tứ Kiều trong truyền thuyết.

 

Hoàng hậu nương nương nàng , nhận lời: "Cũng , đều chỉ trong thi văn, nay ngược thể tự tận mắt thấy ."

 

Bọn họ trở về Thúy Viên nơi dừng chân, hạ nhân đến bên dọn dẹp sạch sẽ từ .

 

Lúc Tất quản sự cũng trở về Hà gia, Hà lão gia gặp mặt mắng cho một trận: "Trong bức thư đó của ngươi là ý gì?! Chạm mặt Đại tiểu thư? Vậy cũng đến mức trở về muộn như chứ?"

 

Tất quản sự chắp tay, giải thích cho : "Lão gia, nếu chỉ là chạm mặt Đại tiểu thư, lão nô thế nào cũng đưa về cho ngài , cũng sẽ chậm trễ hành trình. Đại tiểu thư nàng theo một gia đình khác cùng trở về, gia đình đó chút lai lịch, lão nô trong lòng cũng với ngài, liền nghĩ trở về sẽ đích với ngài."

 

Hà lão gia lời , liền hỏi: "Gia đình đó lai lịch gì? Còn nữa, Đại tiểu thư cho Lạc Dương Vương Thế t.ử , thể trốn thoát ? Đừng là sợ tội bỏ trốn, đến lúc đó còn liên lụy đến cả Hà gia chúng ."

 

Sắc mặt ông khó coi, đều con cái là món nợ cha nợ từ kiếp . Vậy thì đứa con gái của ông , đoán chừng chính là nghiệt nợ ông nợ từ kiếp .

 

Tất quản sự lắc đầu: "Lão nô bao nhiêu ngày nay vẫn bọn họ rốt cuộc lai lịch gì, bọn họ che giấu kỹ, lão nô cố gắng mua chuộc hạ nhân bên của bọn họ, nhưng một cũng moi lời nào. lão nô ngày gặp bọn họ, tận mắt thấy chiếc thuyền bọn họ lắp đại bác, gia đình bình thường xuất hành lấy trận trượng ?"

 

"Hẳn là một huân quý ?" Hà lão gia hỏi ngược .

 

Tất quản sự khẽ gật đầu: "Mười phần tám chín là , chừng còn là của vị Quốc công Vương gia nào đó. Bọn họ mới đến Dương Châu, dọn Thúy Viên, lão nô đoán chừng Hứa gia hẳn là lai lịch của bọn họ, nếu ... Lão gia ngài tìm Hứa lão gia chuyện xem ?"

 

Hà Thế Mậu vuốt râu gật đầu: "Không tồi, một chuyến đến Hứa gia ngay đây, ngươi sai gửi canh cho Hứa gia!"

 

ông là, những gia đình phú quý ở Dương Châu đa đều Hứa gia dọn dẹp Thúy Viên cho dọn ở, đến ngóng nhiều đếm xuể.

 

Ngay lúc mấu chốt , Hứa lão gia đóng cửa từ chối tiếp khách.

 

Rất rõ ràng, từ miệng ông hỏi .

 

Hứa lão gia chỉ gặp khách bình thường, ngay cả thông gia của ông cũng ông chặn ngoài cửa.

 

Hà Thế Mậu ăn canh bế môn, cũng hết cách.

 

Ngay lúc ông đang hờn dỗi, Tất quản sự bước , ông an ủi Hà Thế Mậu: "Lão gia, ngài đừng vội, chúng giống bọn họ. Bọn họ con đường của Hứa lão gia thì hết đường để , nhưng chúng vẫn còn Đại tiểu thư nha!"

 

Hà Thế Mậu lúc mới nhớ tới đứa con gái tranh khí của ông , liền vội vàng hỏi: "Đại tiểu thư ? Nàng đang ở ?"

 

"Nàng theo gia đình vị Mộc lão gia dọn Thúy Viên ."

 

Mắt Hà Thế Mậu sáng lên, Tất quản sự tiếp: "Lão nô còn một chuyện bẩm báo với ngài."

 

"Ngươi ." Hà Thế Mậu .

 

Tất quản sự nhíu mày ghé sát tai ông , nhỏ giọng lầm bầm hai câu, lông mày Hà Thế Mậu cũng nhíu .

 

"Đại tiểu thư t.h.a.i ?" Hà Thế Mậu hỏi ngược .

 

"Vâng, chỉ là lão nô cũng đứa bé đó rốt cuộc là của ai." Tất quản sự .

 

Hà Thế Mậu xoa cằm suy nghĩ một lát, mới : "Ngươi xem là của Lạc Dương Vương Thế t.ử ?"

 

Tất quản sự lắc đầu: "Hẳn là , Lạc Dương Vương Thế t.ử sớm xử t.ử , mà đứa bé trong bụng Đại tiểu thư mới lộ rõ, tháng căn bản khớp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1193-lai-co-loi-ra.html.]

 

Hà Thế Mậu thở phào nhẹ nhõm: "Là con của ai cũng , tuyệt đối thể là của Lạc Dương Vương Thế t.ử, nếu ..."

 

Những lời còn , ông , Tất quản sự cũng hiểu.

 

Nếu là giống của Lạc Dương Vương Thế t.ử, thì bọn họ chắc chắn là thể giữ , liên lụy đến Đại tiểu thư cũng cùng thể giữ .

 

"Lão nô nghi ngờ thể là của vị lão gia , nếu lão nô dăm ba bận đưa tiểu thư , đều bọn họ ngăn cản."

 

Hà Thế Mậu giật : "Ngươi là, Đại tiểu thư khi trốn thoát khỏi chỗ Lạc Dương Vương Thế t.ử, bám cành cao khác?"

 

Tất quản sự trịnh trọng gật đầu: "Cực kỳ khả năng."

 

Hà Thế Mậu quản sự cảm khái: "Cũng may lúc bảo nàng học chút bản lĩnh thật sự, đứa con gái của cũng rõ, ha ha ha ha ha..."

 

Năm xưa Hà lão gia bảo tiểu thư theo đầu bảng của Thúy Âm Lâu học bản lĩnh, đó chính là tốn một tiền lớn, Tất quản sự tự nhiên cũng .

 

Hà Thế Mậu bây giờ cảm thấy tiền lúc tiêu con gái một chút cũng uổng phí, nghĩ đến những đang đợi ở cửa Hứa gia, lập tức một loại cảm giác nở mày nở mặt.

 

Bây giờ , chẳng là ông tầm xa trông rộng hơn ?

 

"Đi! gửi canh cho vị Mộc lão gia ! Cứ bổn lão gia đích cảm tạ chiếu cố Đại tiểu thư suốt dọc đường!" Hà Thế Mậu .

 

Cảnh Hiếu Đế nhận canh của ông , cũng cảm thấy kinh ngạc lắm.

 

Hắn để Tất quản sự đưa về chẳng là vì điều ?

 

Cảnh Hiếu Đế cầm canh bật , dặn dò Triệu Xương Bình: "Đi dẫn ông qua đây gặp trẫm."

 

"Vâng."

 

Triệu Xương Bình ngoài bao lâu, liền dẫn Hà Thế Mậu .

 

Hà Thế Mậu cũng là tinh mắt, ông gần như liếc mắt một cái , dẫn đường là một lão thái giám.

 

Thời buổi ngoài trong hoàng thất , gì còn nhà ai dùng thái giám nữa.

 

Hà Thế Mậu ngược cũng dám nghĩ Hoàng thượng đích đến, mà nghĩ là vị Vương gia nào đó xuống Giang Nam giải sầu.

 

Thảo nào Hứa gia ngay cả Thúy Viên cũng nhường , điều cũng hợp lý .

 

Vừa gặp mặt ông liền hành lễ với Cảnh Hiếu Đế, bên cạnh Cảnh Hiếu Đế còn Ngô Tích Nguyên đang .

 

"Mộc lão gia, ngưỡng mộ lâu ngưỡng mộ lâu!"

 

Thảo nào mang họ Mộc, hẳn là họ Mục !

 

Ánh mắt ông rơi Ngô Tích Nguyên, vị trẻ tuổi , là hậu bối của vị Vương gia .

 

Cảnh Hiếu Đế cũng dậy chắp tay với ông : "Hà lão gia, cũng là như sấm bên tai a!"

 

Hai tâng bốc lẫn một lát, Cảnh Hiếu Đế mới mời Hà lão gia xuống chuyện.

 

Sau đó, đầu với Triệu Xương Bình bên cạnh: "Đi mời Hà thị qua đây, cứ cha nàng đến ."

 

Ý nơi đáy mắt Hà Thế Mậu càng sâu hơn: "Đa tạ Mộc lão gia thành nỗi nhớ nhung của hai cha con , tại hạ lâu gặp đứa con gái lớn đáng thương của !"

 

 

Loading...