Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1179: Không muốn cho ông thêm nửa ánh mắt

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:40:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng hậu nương nương lườm ông một cái, thêm gì nữa.

 

Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên cũng dám trái ý nguyện của Hoàng thượng, gọi một tiếng: "Tam thúc."

 

Sắc mặt Hoàng thượng càng thêm đắc ý: "Không tồi, cứ gọi như . Vãn Nương, trẫm chút đói , bảo nhà bếp dọn cơm ."

 

Hoàng hậu nương nương trong tay vẫn đang cầm cần câu câu cá, lời ông liền : "Mộc lão gia, ngài còn tưởng đây là ở trong cung ? Ngự Thiện Phòng cái gì cũng chuẩn sẵn cho ngài. Đây là ở thuyền, bữa trưa của ngài vẫn còn trong thùng gỗ kìa!"

 

Cảnh Hiếu Đế nhíu mày, nhưng nhanh giãn : "Thôi bỏ , bảo lấy chút điểm tâm, trẫm lót ."

 

Hoàng thượng lời , cũng ý định rời , ngược bước tới cầm lấy cần câu Ngô Tích Nguyên đặt sang một bên.

 

Hoàng hậu nương nương tâm vô bàng vụ, ánh mắt chỉ rơi mặt nước.

 

Thật vất vả mới ngoài một chuyến, mới cho nam nhân thêm nửa ánh mắt.

 

Hoàng thượng trong lòng thực chút hiểu, lúc ở trong cung, Hoàng hậu đối với ông còn qua loa lấy lệ một hai. Sao xuất cung , ngay cả qua loa cũng lười qua loa?

 

Dường như chính là từ Hoàng hậu thương ở chân đó, bà đối với liền còn nụ nữa.

 

Tô Cửu Nguyệt lúc mới thấm thía thế nào gọi là gần vua như gần cọp, Hoàng thượng trầm mặc một khuôn mặt, Hoàng hậu nương nương bên cạnh bày rõ thái độ chuyện với ông.

 

Bầu khí nhất thời gượng gạo đến cực điểm, Tô Cửu Nguyệt thậm chí chút co cẳng bỏ chạy.

 

nàng chỗ nào để trốn, chỉ đành xáp gần Ngô Tích Nguyên một chút, vươn bàn tay nhỏ bé chọc chọc nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của .

 

Ngô Tích Nguyên mở lòng bàn tay bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của nàng trong lòng bàn tay, trái tim Tô Cửu Nguyệt lúc mới an tâm đôi chút.

 

Ngày tháng thuyền chút nhàm chán, buổi trưa lúc nắng , thể phơi nắng boong thuyền, nhưng hễ mặt trời ngả về Tây, gió sông thổi qua liền chút lạnh.

 

Phùng ma ma tiến lên khoác áo choàng lớn cho Hoàng hậu nương nương: "Phu nhân, bên ngoài lạnh , chúng về khoang thuyền nghỉ ngơi ?"

 

Hoàng hậu nương nương gật đầu nhận lời: "Quả thực chút mệt ."

 

dậy với Hoàng thượng một tiếng, liền trở về khoang thuyền.

 

Hoàng thượng chuẩn tấu, với Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt: "Các ngươi cũng cần hầu hạ nữa, về nghỉ ngơi , trẫm tự một lát."

 

Đợi Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt đều trong khoang thuyền, sắc mặt Cảnh Hiếu Đế mới trầm xuống.

 

Thần t.ử của ông đều thể ở chung một khoang thuyền với phu nhân, Hoàng hậu ông cưới hỏi đàng hoàng, tế bái tổ tiên, cáo tế trời đất, chia hai khoang thuyền ở với ông! Thật sự là lắm!

 

Cảnh Hiếu Đế nghĩ thế nào cũng nuốt trôi cục tức , ông siết c.h.ặ.t y phục , cũng đẩy cửa khoang thuyền của Hoàng hậu.

 

Phùng ma ma mới thắp hai ngọn nến, trong phòng tối , Hoàng hậu nương nương còn xem hai trang sách.

 

Thấy Cảnh Hiếu Đế bước , hai chủ tớ đều giật : "Hoàng thượng, ngài..."

 

Cảnh Hiếu Đế xua tay: "Không cần đa lễ, hôm nay trẫm sẽ ngủ chỗ nàng."

 

Hoàng hậu nương nương: "..."

 

Bà trầm mặc một lát, mới : "Hoàng thượng, thần ban đêm ngủ sẽ ngáy, lo lắng quấy rầy sự thanh tĩnh của ngài."

 

Cảnh Hiếu Đế nhíu mày: "Trẫm nhớ nàng tật ?"

 

Ngược là ông ban đêm ngủ sẽ ngáy, mớ, điểm ông vẫn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1179-khong-muon-cho-ong-them-nua-anh-mat.html.]

Hoàng hậu nương nương thở dài một tiếng: "Thần nay cũng tuổi , còn thể so với lúc còn trẻ?"

 

Bà vốn tưởng Hoàng thượng sẽ khó mà lui, ai ngờ Hoàng thượng căn bản ý định buông tha cho bà, chỉ tùy ý bước đến xuống mép giường bà, : "Không , trẫm nay ngủ say, nàng cũng ồn ào đến trẫm ."

 

Hoàng hậu nương nương ông tự cởi áo khoác ngoài, dường như hạ quyết tâm .

 

Phu thê mấy chục năm, bà cũng sớm nắm rõ tính tình của Hoàng thượng, xem đêm nay ông sẽ .

 

Bà gập cuốn sách tay , với Phùng ma ma: "Đi lấy nước tới ."

 

Bọn họ rửa mặt chải đầu một phen, liền ai nấy ngủ.

 

Đêm nay là đêm Hoàng hậu nương nương ngủ ngon nhất trong ngần năm ngủ cùng Hoàng thượng.

 

Trước ngủ cùng Hoàng thượng, ban đêm bà gần như dám ngủ say. Bà sợ tướng ngủ , ồn ào đến Hoàng thượng, cũng chút nỡ ngủ, thường xuyên canh chừng ông, canh chừng là hết một đêm.

 

Còn hôm nay bà ngả đầu là ngủ, mặc kệ nó mơ, ngáy ngáy, ban đêm nếu cẩn thận đạp tên cẩu nam nhân xuống giường, mới hả giận chứ!

 

Tô Cửu Nguyệt lén lút ghé khe cửa bên ngoài, thấy bên ngoài đều còn động tĩnh gì, nàng mới nhíu mày xoay , đè thấp giọng với Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, Hoàng thượng dường như đến khoang thuyền của Hoàng hậu nương nương ."

 

Rõ ràng hai bọn họ ban ngày, vẫn là ai nấy ngủ chỗ nấy.

 

Ngô Tích Nguyên lật một góc chăn lên, hiệu cho nàng lên giường .

 

Tô Cửu Nguyệt mặc áo lót chui trong lòng , mới : "Hoàng hậu nương nương và Hoàng thượng cũng là phu thê, Hoàng thượng dù đến, cũng cả."

 

Ngô Tích Nguyên vội vàng động tác im lặng với nàng: "Cửu Nguyệt, lời thể bừa nha."

 

Tô Cửu Nguyệt thè lưỡi: "Lại với ngoài, đây là đang xé lẻ với ! Luôn cảm thấy Hoàng hậu nương nương ủy khuất."

 

Ngô Tích Nguyên cũng âm thầm thở dài trong lòng, kiếp khi Cảnh Hiếu Đế băng hà, Hoàng hậu nương nương căn bản hề Thái hậu, mà trực tiếp độn nhập môn .

 

Hoàng hậu nương nương quả thực đáng thương, cả đời Hoàng thượng đề phòng, con cái của , mẫu tộc cũng luôn đủ kiểu chèn ép...

 

những điều đều là thuật chế hành của Hoàng thượng, bọn họ cũng tiện nhiều.

 

Liên tiếp ba ngày, Hoàng thượng đều ngủ trong phòng Hoàng hậu nương nương.

 

Bọn họ tuổi, ngược cũng gì, chỉ là đắp chăn bông ngủ thuần túy.

 

Đợi đến sáng sớm ngày thứ tư, bọn họ từ trong khoang thuyền , Quan Hoài Viễn bước tới bẩm báo: "Lão gia, phu nhân, đến Thông Châu ."

 

Thông Châu chính là một bến cảng lớn, thuyền của bọn họ bổ sung trái cây và rau củ tươi ở đây.

 

Nếu là thuyền viên bình thường, bọn họ lẽ mười ngày nửa tháng mới cập bờ một , nhưng thuyền bọn họ là Hoàng thượng và Hoàng hậu, thể đ.á.n.h đồng ?

 

Hoàng thượng đến Thông Châu, cũng nổi hứng thú, đầu hỏi Hoàng hậu nương nương: "Vãn Nương, xuống dạo một vòng ?"

 

Bọn họ vốn dĩ là ngoài vi hành, đạo lý cứ ở mãi thuyền? Dương Châu muộn một chút cũng .

 

Hoàng hậu nương nương nhận lời: "Đã đến , thì dạo một chút !"

 

Trên bến tàu nhiều mặc áo ngắn cũ nát đang vác bao tải, cho dù trời vẫn còn chút lạnh, bọn họ vẫn mặc áo đơn, mệt đến mức mặt đỏ bừng, trán là những giọt mồ hôi.

 

Hơi thở thị phi nồng đậm như phả mặt, Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên còn đỡ, dù cũng là từng trải sự đời.

 

Đáng thương cho Hoàng hậu nương nương ngoài hướng tới đều dẹp đường, khi nào từng thấy trận thế ? Cả đều đến ngây ngốc.

 

 

Loading...