Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1174: Người dẫn đường

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:40:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tâm trạng của Ngô Tích Nguyên lúc cực kỳ phức tạp, để Tô Cửu Nguyệt cùng , lo lắng xa vất vả.

 

Cảnh Hiếu Đế liếc xéo một cái: "Ngô ái khanh, ngươi còn dị nghị gì ?"

 

Ngô Tích Nguyên lúc mới hồn, vội vàng bái lạy Hoàng thượng: "Thần tạ chủ long ân."

 

Cảnh Hiếu Đế dường như lâu ngoài, lúc cũng ẩn ẩn chút hưng phấn, thấy lời của Ngô Tích Nguyên, liền với : "Ngươi về chuẩn , dạo cứ ở trong phủ chờ lệnh."

 

"Vâng."

 

Ngô Tích Nguyên lòng đầy lo âu trở về nhà, Tô Cửu Nguyệt về nhà một bước.

 

Nàng giúp thường phục, Lan Thảo bưng nước nóng tới, để Ngô Tích Nguyên rửa mặt.

 

Sau khi cả đều thoải mái, Tô Cửu Nguyệt mới hỏi: "Thấy hôm nay tâm sự nặng nề, gặp vụ án khó nhằn nào ?"

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu, thở dài một tiếng, : "Hoàng thượng đột nhiên vi hành."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng sửng sốt: "Vi hành? Đi ?"

 

"Giang Nam."

 

Tô Cửu Nguyệt xong lời , trực tiếp che môi rộ lên: "Giang Nam là một nơi nha, Hoàng thượng nhân cơ hội ngoài giải sầu chứ?"

 

Ngô Tích Nguyên thở dài một tiếng, khẽ : "Ai mà ."

 

Tô Cửu Nguyệt chuyển sang hỏi: "Có Hoàng thượng bảo theo hầu ?"

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Ừm."

 

Tô Cửu Nguyệt an ủi: "Không , năm xưa sư phụ giảng 'Cửu Châu Chí' cho chúng , từng về Giang Nam, phong cảnh Giang Nam , còn nhiều món ngon, cứ coi như theo Hoàng thượng ngoài giải sầu."

 

Ngô Tích Nguyên cho nàng ý đồ của Hoàng thượng, mà hỏi ngược nàng: "Vậy nếu , tâm nguyện năm nay của nàng sẽ thể thực hiện ..."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng nhíu mày: "Chàng cũng thể một mạch một năm chứ?"

 

Ngô Tích Nguyên chằm chằm mặt nàng, bỏ lỡ bất kỳ tia thần sắc nào mặt nàng: "Chuyện gì mà thể, tính tình Hoàng thượng nay càng ngày càng khó đoán, lỡ như ngài thật sự về thì ?"

 

Lông mày Tô Cửu Nguyệt nhíu càng c.h.ặ.t hơn: "Vậy... ..."

 

Nàng ấp úng nửa ngày, cũng gì.

 

Nàng cúi đầu, xoa xoa bụng của , cuối cùng mới : "Có lẽ, t.h.a.i thì ?"

 

Ngô Tích Nguyên dáng vẻ của nàng, đưa tay kéo nàng lòng , : "Hoàng thượng , để nàng cùng theo hầu."

 

Tô Cửu Nguyệt sửng sốt, đó nụ mặt mới từng chút từng chút nở rộ: "Thật ?!"

 

Nhìn Ngô Tích Nguyên mang theo ý gật đầu, nàng mới đưa tay nhéo nhéo má : "Được lắm! Chàng sớm , còn cho !"

 

Ngô Tích Nguyên ôm nàng, c.ắ.n nhẹ lên bàn tay nhỏ bé đang loạn của nàng một cái, mới : "Ta cũng là lo lắng cho nàng, đường xá Giang Nam xa xôi, lỡ như nàng thai..."

 

Tô Cửu Nguyệt ngược lạc quan hơn Ngô Tích Nguyên: "Đi cùng Hoàng thượng, hành trình nhất định sẽ nhanh, bình thường thể , bản hiểu y thuật, sẽ vấn đề gì ."

 

Ngô Tích Nguyên nghĩ Hoàng thượng xuống Giang Nam nhất định là đường thủy, so với đường bộ chắc chắn sẽ thoải mái hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1174-nguoi-dan-duong.html.]

"Vùng đất Giang Nam tồi, nếu nàng thai, chúng dưỡng t.h.a.i ở bên đó cũng ." Ngô Tích Nguyên bụng Tô Cửu Nguyệt .

 

Tô Cửu Nguyệt thể cảm nhận sự mong đợi của , đưa tay đẩy một cái: "Bóng dáng đứa bé còn thấy ! Chàng nghĩ đến chuyện dưỡng t.h.a.i ."

 

"Không , kiểu gì cũng sẽ đến thôi."

 

...

 

Mặt khác, Hoàng thượng cũng triệu Vương Khải Anh hoàng cung.

 

Mà điều khiến ngờ tới là Sở Ngọc Yến là chính thê, Trần Thi Mạn là trắc thất. Lại liên tưởng đến ân oán giữa hai bọn họ, đều hiểu kinh thành sắp tới sẽ náo nhiệt gì để xem đây.

 

Hoàng thượng gọi Vương Khải Anh Ngự Thư Phòng, Vương Khải Anh thấy Thái t.ử cũng ở đó, liền hành lễ với , thấy sắc mặt dường như chút , trong lòng cũng chút thấp thỏm.

 

Không Thái t.ử gia chọc giận Hoàng thượng , lỡ như Hoàng thượng trút giận lên đầu thì đây?

 

Hoàng thượng lấy lệ hỏi thăm một chút chuyện ngày hôm đó, mới chuyển sang chủ đề chính.

 

"Tháng trẫm chuẩn xuống Giang Nam." Ông đang trưng cầu ý kiến của khác, mà là đang quyết định của .

 

Lời của ông thốt , Vương Khải Anh coi như hiểu tại sắc mặt Thái t.ử gia khó coi như , lén dùng khóe mắt liếc Mục Thiệu Linh một cái, liền phát hiện sắc mặt càng khó coi hơn.

 

"Cổ nhân câu, tháng ba hoa khói xuống Dương Châu, tháng trẫm xuất phát, hành trình đường chậm một chút, đến Giang Nam cũng vặn là tháng ba, chính là thời điểm nhất. Đáng thương cho trẫm cả đời , ôm giang sơn, thiên hạ rộng lớn đều là lãnh thổ của trẫm, mà trẫm từng đến Giang Nam một ."

 

Cảnh Hiếu Đế cảm thán, : "Lần Giang Nam, đương nhiên cần một dẫn đường, ngươi từng đến Dương Châu ..."

 

Lời của ông , trái tim Vương Khải Anh đều thót lên tận cổ.

 

Con trai mới sinh vài ngày, ngay cả đầy tháng còn qua! Hoàng thượng là đang đ.á.n.h chủ ý bảo cùng chứ?!

 

Hắn vội vàng quỳ xuống : "Hoàng thượng, con trai của thần là Thổ Đậu lớn lên giống thần hồi nhỏ, vô cùng đáng yêu, hôm nay đáng lẽ bế đến cho ngài xem..."

 

Lời của , trực tiếp chọc Hoàng thượng : "Tên giảo hoạt nhà ngươi! Nói chuyện thì cứ chuyện, còn vòng vo tam quốc gì?!"

 

Vương Khải Anh nay nắm bắt tâm tư của Hoàng thượng là cực kỳ thấu đáo, cũng chỉ xếp Triệu Xương Bình mà thôi.

 

Hắn thấy Hoàng thượng , liền chuyện hẳn là .

 

Vương Khải Anh hắc hắc: "Vậy thần cứ thẳng nhé? Con trai thần còn đầy tháng, thần lo lắng cùng ngài, lúc về con trai nhận thần nữa."

 

Một chuỗi thao tác khiến Mục Thiệu Linh mà hoa cả mắt, cảm thấy Vương Khải Anh ở mặt phụ hoàng , còn thiết hơn cả mặt phụ hoàng ?

 

Tính tình thối tha của phụ hoàng , từ khi nào dễ chuyện như ?

 

Ngay lúc đang tò mò, quả nhiên liền thấy phụ hoàng : "Nhìn dọa ngươi sợ kìa, cần ngươi theo, chỉ là hỏi ngươi chỗ đó ai quen thuộc Giang Nam , trẫm điểm danh Ngô Tích Nguyên theo hầu ."

 

Vương Khải Anh trong lòng thầm nhỏ một giọt nước mắt đồng tình cho Ngô Tích Nguyên, ngoài miệng : "Ngô đại nhân việc cẩn mật, theo thần cũng thể yên tâm phần nào. Còn về dẫn đường..."

 

Vương Khải Anh nghiêng đầu suy nghĩ một lát, thật sự để nhớ một .

 

"Hoàng thượng, thần một nhất định hiểu rõ Giang Nam hơn thường, nhưng chỉ là... nàng là một..."

 

Sắc mặt Vương Khải Anh chút khó xử, Hoàng thượng thấy, liền hỏi: "Nàng ? Có vấn đề gì ?"

 

Vương Khải Anh thở dài một tiếng, mới : "Hoàng thượng, nàng là một nữ nhân."

 

 

Loading...