Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1162: Nấu ếch bằng nước ấm
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:40:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trí giả chống cây gậy bằng gỗ hồ dương, vuốt râu suy nghĩ : "Tộc trưởng, đối phương lúc chắc chắn rời khỏi nơi tụ tập của chúng . Bọn họ lén lút mò , ước chừng cũng mang theo mấy , dám ở nơi tụ tập của chúng lâu chứ?"
Tộc trưởng trừng mắt ông : "Ngươi là ? Lỡ như bọn họ vẫn còn ở đây thì thế nào?"
Trí giả : "Ngài tập hợp tất cả , bảo bọn họ tháo khăn trùm đầu xuống, chẳng là thể rõ ."
Tộc trưởng cảm thấy cách ông là một cách , liền bảo thủ hạ theo, nhưng ngờ khi triệu tập tất cả với , bọn họ tụ tập cùng một chỗ bàn luận chuyện trao đổi đồ vật với Hán.
"Các ngươi thì ! Đừng đến lúc đó thịt!" Tộc trưởng giận kìm .
Bên tộc nhân to gan liền : "Tộc trưởng, chúng lương thực, nếu đổi lương thực e là trụ bao lâu nữa ."
" , tộc trưởng, hơn nữa, bên Dương Quan dũng sĩ của chúng . Có bọn họ ở đó, chúng chỉ là nhanh ch.óng đổi lương thực, chắc sẽ chuyện gì ."
Lời , lập tức liền thêm nhiều tiếng hùa theo.
Trí giả cũng ở một bên gật đầu: "Tộc trưởng, tộc nhân đều sống cực khổ, Dương Quan nhất thời nửa khắc lấy xuống , chúng vẫn là ưu tiên cho tộc nhân giữ mạng !"
Tộc trưởng tức giận hất tay áo: "Được! Các ngươi thì ! Thật sự xảy chuyện, cũng đừng đến tìm than khổ!"
Lúc đầu giao dịch ở ngoài thành ít, đều ôm thái độ thử một mà , đó phát hiện đồ đổi quả thực lợi, liền nhiều hơn.
Mọi lấy thứ , thậm chí ngay cả củi lửa cũng để đổi, ăn no mặc ấm, dần dần binh lính của Đại Nguyệt Thị cũng bắt đầu lùi bước.
"Nương thư bảo về nhà, nhà hàng xóm nuôi ít trâu bò dê cừu, năm nay đổi ít đồ cho gia đình. Nói chúng ở đây đ.á.n.h trận kiếm khẩu phần lương thực còn bằng đứa bé chăn cừu bảy tám tuổi nhà kiếm nhiều."
"Nương cũng thư !"
...
Tô Trang và Mẫn tướng quân cùng những khác trong phòng sưởi lửa, luộc thịt.
Thấy luộc gần xong , Mẫn tướng quân liền vớt hai miếng để trong bát bưng cho Tô Trang: "Đại tướng quân, ngài nếm thử cái , thịt trâu bò dê cừu của bọn họ giống với loại chúng nuôi nhốt, dai ngon."
Tô Trang khoanh chân giường đất, nhận lấy bát cơm đưa tới, cảm khái : "A, mùa đông năm nay quả thực là mấy năm nhẹ nhõm nhất trong ngần năm hành quân đ.á.n.h trận của ."
Mẫn tướng quân cũng hùa theo gật đầu: "Chẳng ! Nếu cứ mãi như , thấy bao lâu nữa là thể về nhà , cũng cha ở nhà bây giờ thế nào ."
Tô Trang c.ắ.n từng ngụm thịt lớn, hỏi : "Không phong thư nào về nhà ?"
Tô Trang thở dài một : "Mẫn tướng quân quả thực lợi hại, kiên thủ ở nơi nhiều năm như , đợi đến ngày khác chúng ban sư hồi triều, bản tướng quân nhất định bẩm báo Hoàng thượng phong thưởng cho tướng quân!"
Mẫn tướng quân rộ lên: "Chúng đ.á.n.h trận lâu , còn để tâm đến những thứ đó nữa, chỉ nghĩ sống sót là ."
Tất cả tướng sĩ lẽ lúc , đều nghĩ thể phong hầu, nhưng đến cuối cùng đều chỉ một ước mơ, đó chính là sống sót trở về.
"Cũng , hy vọng cục diện cứ mãi duy trì như , đều thể sống sót trở về." Tô Trang .
Mẫn tướng quân ừ một tiếng, với ông: "Ngày mai chính là rằm tháng Giêng, những nhi lang bên chúng về quê hương, liền tụ tập với tổ chức tiệc lửa trại. Đại tướng quân ngày mai nếu rảnh rỗi, liền cùng tới chung vui."
"Được!"
Ngày hôm chính là rằm tháng Giêng, Hỷ Muội hẹn với Cửu Nguyệt hôm nay sẽ cùng dạo hội đèn l.ồ.ng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1162-nau-ech-bang-nuoc-am.html.]
Thái Y Thự hôm nay cũng chỉ giữ hai trực ban, những khác đều về nhà ăn tết .
Tô Cửu Nguyệt mặc quần áo mới, kéo Ngô Tích Nguyên cửa.
"Đã hẹn với Hỷ Muội gặp ở cửa hàng Đức Vinh , chúng đừng muộn, mau thôi." Tô Cửu Nguyệt .
Ngô Tích Nguyên mặc cho nàng kéo, bước chân chân cũng điều chỉnh theo bước chân của nàng: "Sẽ muộn , nàng xem thêm những thứ khác nữa ?"
"Những thứ khác?" Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu .
Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng, thoáng qua những chiếc đèn l.ồ.ng xung quanh: "Mua cho nàng một chiếc đèn l.ồ.ng con thỏ nhỏ nhé?"
Tô Cửu Nguyệt phì : "Thiếp bao nhiêu tuổi , còn coi là trẻ con ! Mua cho Đào Nhi và Quả Nhi một cái thì còn ."
Ngô Tích Nguyên nhún vai: "Bọn chúng cha bọn chúng mua cho, mua cho Cửu Nguyệt nhà là ."
Trong lúc chuyện, Ngô Tích Nguyên kéo Tô Cửu Nguyệt đến một sạp hàng nhỏ ven đường.
Tay nghề của vị sư phụ tồi, dán con thỏ nhỏ quả thực sống động như thật.
Ngô Tích Nguyên thẳng tới chỉ con thỏ hỏi: "Sư phụ, con thỏ bán thế nào?"
Lão sư phụ hai trẻ tuổi mặt, vui vẻ : "Tết Nguyên Tiêu tự nhiên là đoán câu đố đèn l.ồ.ng , chiếc đèn con thỏ đoán đúng câu đố mới thể mua !"
Ngô Tích Nguyên nhướng mày, hỏi: "Dám hỏi lão sư phụ, mặt chữ câu đố là gì?"
Lão sư phụ lấy từ đèn l.ồ.ng xuống một tờ giấy, hướng về phía : "Mặt chữ câu đố ở ngay tờ giấy !"
Ngô Tích Nguyên mới nhận lấy tờ giấy, liền hai trẻ tuổi tới: "Sư phụ! Đèn con thỏ bán thế nào?"
Tô Cửu Nguyệt nhận một trong đó, chính là con gái của Tây Lương Bá - Sở Ngọc Yến, dạo Sở phu nhân còn dẫn con gái tới cửa đòi kết tỷ với nàng, đầu cùng nam nhân khác ngoài ?
Tô Cửu Nguyệt cứ ngay bên cạnh Ngô Tích Nguyên, trốn tránh, Sở Ngọc Yến tự nhiên là thấy nàng .
Chính vì ả thấy Tô Cửu Nguyệt, cho nên con thỏ , ả mới nhất quyết .
Lần ở Thái Y Thự Tô Cửu Nguyệt cho mất hết mặt mũi, hại ả một dạo dám khỏi cửa.
Ngô Tích Nguyên thì nhận nam nhân bên cạnh, chính là tiểu thiếu gia nhà họ Phong - Phong Dật Quần.
Phong gia và Giang Bắc Tống gia giống , nhà bọn họ là một phái ngoan cố trong các thế gia, kiên quyết di thế độc lập, chịu hạ hoàng thất.
Hoàng thượng sớm bọn họ mắt , bây giờ cách đến lúc tay với bọn họ cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Hai vợ chồng bọn họ một bên, gì, lão sư phụ ở một bên thấy ai cũng là một bộ dáng vui vẻ, liền : "Đèn con thỏ đoán đúng câu đố mới thể mua, hai vị khách đến sớm, bọn họ đang đoán ."
Sở Ngọc Yến ở một bên cố ý : "Bọn họ đến sớm như , vẫn đoán ? Ước chừng là đoán nhỉ? Ngô đại nhân, nếu đoán , thì mau ch.óng giao mặt chữ câu đố đây, để chúng đoán thử xem."
Ngô Tích Nguyên xuất là Trạng nguyên, nếu ngay cả một câu đố đèn l.ồ.ng cũng đoán , thì thật sự kịch vui để xem .
Những kẻ tọc mạch xung quanh đều vây quanh .
Ngô Tích Nguyên khẽ nhíu mày, chẳng qua là lúc rảnh rỗi dẫn phu nhân ngoài dạo, cũng trở thành đối tượng bát quái lúc tán gẫu.