Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1144: Hồng Nương
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:39:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng thượng đích tận cổng hoàng cung đón đám Ngô Tích Nguyên trở về, từ xa bậc thềm thấy Ngô Tích Nguyên, ông vội vàng tự bước xuống thềm nghênh đón.
Ngô Tích Nguyên hành đại lễ với Hoàng thượng: "Thần khấu kiến Hoàng thượng!"
Hoàng thượng đưa tay đỡ Ngô Tích Nguyên lên: "Ngô ái khanh vất vả , cuối cùng cũng trở về! Trẫm là nhớ mong a!"
Những lời khách sáo đều là cho ngoài , mới đỡ Ngô Tích Nguyên dậy, ông nhịn mà hạ thấp giọng hỏi nhỏ bên tai Ngô Tích Nguyên: "Ngô ái khanh, chuyện cổ trùng , là thật ?"
Ngô Tích Nguyên ngay là ông quan tâm chuyện , liền với ông: "Hoàng thượng, là thật, cụ thể lát nữa thần sẽ kể tỉ mỉ cho ngài ."
Hoàng thượng là thật, lông mày liền nhíu , nhưng xung quanh còn nhiều như , hai bọn họ đường hoàng thì thầm to nhỏ với e là chút , liền khẽ gật đầu, hạ lệnh: "Ngô đại nhân lập công trở về, trẫm đặc phái thiết yến, hôm nay quân thần chúng cùng chung vui! Không say về!"
Hoàng thượng hô lên như , quần thần đều hưng phấn hùa theo.
Ngô Tích Nguyên mới cùng bọn họ say về, mấy tháng gặp phu nhân của , bây giờ chỉ về nhà gặp phu nhân thôi.
Thế nhưng Hoàng thượng khi hỏi rõ chuyện cổ trùng, là sẽ để .
Lúc quần thần đang xem cung nữ múa, Hoàng thượng gọi Ngô Tích Nguyên một Ngự Hoa Viên, để đám Triệu Xương Bình canh giữ bên ngoài, lúc ông mới hỏi Ngô Tích Nguyên chuyện cổ trùng.
"Trẫm An thị ở Tương Tây, con trai nhà bọn họ dùng cổ trùng khống chế hơn hai mươi năm? Có chuyện ? Là thật giả?"
Ngô Tích Nguyên gật đầu: "Hồi bẩm Hoàng thượng, quả thực chuyện , vị An đại nhân cũng thần đưa về cho ngài . Kẻ ôm binh tự lập ở Thục Quận chính là và Tang Trang, nhưng thần thấy bọn họ bắt cóc Vạn Giai Niên đến Thục Quận, cũng chừng là bọn họ lập một con rối."
Vụ án của Vạn Giai Niên Hoàng thượng sớm , Ngô Tích Nguyên trong lòng tự nhiên cũng suy tính riêng.
Ngô Tích Nguyên tiếp: "Vị An đại nhân phái tìm thần, cho thần sơ đồ phòng ngự của mười vạn binh lính mà bọn họ bồi dưỡng, còn cùng thần bắt giữ Tang Trang. Hắn khống chế tâm trí, mới loại chuyện ngu xuẩn , nhưng những việc thực sự là bản ý của ."
Cảnh Hiếu Đế ôm lò sưởi tay tán thành gật đầu: "Người thể kịp thời đầu cũng quả thực tính là hết t.h.u.ố.c chữa, chỉ là cổ trùng thực sự lợi hại như ?"
Ngô Tích Nguyên từng tự trải nghiệm, nhưng loại đồ vật huyền diệu khó giải thích , cũng hề ý định trải nghiệm.
Hắn với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, đối với loại đồ vật , chúng vẫn nên giữ lòng kính sợ a!"
Cảnh Hiếu Đế thở dài một : "Cũng may năm đó trẫm vượt qua , sống thêm hai năm, nếu trẫm còn đời ngoài huyền học đạo thuật, còn loại chuyện khó tin đến thế ."
Ngô Tích Nguyên cũng tiếp lời thế nào, liền Cảnh Hiếu Đế tiếp: "Xem , trẫm thật sự đích gặp yêu nữ một ."
Ngô Tích Nguyên chợt nhớ tới một chuyện khác, liền với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, nữ nhân lẽ liên quan đến vụ án g.i.ế.c hàng loạt ở Phù Lăng Quận, những đứa trẻ đó đều cổ trùng tập kích, đó lấy trái tim."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1144-hong-nuong.html.]
Vụ án lớn như , Thường Phúc Hiển tự nhiên dám giấu giếm, sớm thư báo cáo triều đình, Hoàng thượng đương nhiên cũng .
"Yêu nữ cũng lai lịch , thật đúng là đủ tàn nhẫn độc ác." Hoàng thượng lẩm bẩm tự .
Thực về lai lịch của Trương Thu Văn, trong lòng Ngô Tích Nguyên cũng chút suy đoán, nhưng một là chứng cứ xác thực, hai là loại bê bối hoàng thất vẫn nên coi như thì hơn.
Yến tiệc phía còn tàn, Ngô Tích Nguyên nhắc với Hoàng thượng một câu, về nhà .
Hoàng thượng xong liền ha hả: "Đã lâu gặp phu nhân của ngươi? Nhớ nhung chứ gì? Ha ha ha, là nên về sớm một chút, về sớm một chút khi năm lúc chúng đều ăn tiệc đầy tháng ."
Mặc kệ ông Hoàng đế rốt cuộc , nhưng lời ông khỏi miệng .
Ngô Tích Nguyên : "Phu nhân của thần tuổi tác còn nhỏ, chuyện con cái ngược vội."
Hoàng thượng lời , đặc tính hồng nương ẩn giấu của ông cũng bộc lộ : "Ồ? Phu nhân ngươi tuổi còn nhỏ, thể sinh con đẻ cái cho ngươi? Chuyện đơn giản a? Nhà Hộ bộ Thượng thư còn hai cô nương nay tuổi tác cũng xấp xỉ , là ban cho ngươi trắc thất?"
Trời đất ơi, loại phiền não "hạnh phúc" , Ngô Tích Nguyên ngay cả nghĩ cũng dám nghĩ nhiều, vội vàng : "Hoàng thượng, con gái nhà Hộ bộ Thượng thư hẳn cũng là hòn ngọc quý tay nhà ông , thể trắc thất cho thần? Đây chẳng là nhục ?"
Cảnh Hiếu Đế hất cằm, hừ lạnh : "Trẫm đích hạ chỉ ban hôn, là ân sủng của nhà bọn họ! Làm nhục chỗ nào?!"
Ngô Tích Nguyên nghĩ tới việc nếu to gan bưng thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng về nhà, khoan đến phu nhân của , cha cũng sẽ đuổi khỏi nhà mất.
Hắn lập tức cảm thấy đau đầu một trận, vội vàng : "Hoàng thượng, Hộ bộ Thượng thư là phái bảo hoàng kiên định, trung thành tận tâm với ngài, vì ngài ông chắc chắn sẽ chút do dự mà hy sinh cả nhà, gia đình càng như , ngài càng thể họ lạnh lòng. Theo thần thấy, ngài vẫn nên hạ chỉ ban cho hai vị cô nương một lang quân như ý ."
Cảnh Hiếu Đế thấy bộ dạng của , chợt nhướng mày, : "Ngô ái khanh, ngươi cứ lời thật lòng với trẫm, ngươi dám nạp ?"
Ngô Tích Nguyên c.ắ.n răng, liền trực tiếp gật đầu: "Hoàng thượng, thần quả thực dám nạp !"
Hoàng thượng trực tiếp hừ lạnh một tiếng, : "Sao hả? Một nữ nhân còn thể quản ngươi? Chỉ riêng điểm ghen tị , nàng phạm thất xuất !"
Ngô Tích Nguyên bộ dạng của Hoàng thượng, thật hận thể gọi lão nương của tới, hảo hảo răn dạy ông một trận.
Ngô Tích Nguyên về cái của phu nhân , liền giống như nước sông cuồn cuộn kéo dài dứt.
Cảnh Hiếu Đế xong trực tiếp mất kiên nhẫn, xua xua tay với : "Được , cần nhiều nữa, trẫm từng ngươi ."
Ngô Tích Nguyên lúc mới thu liễm một chút, chuyển lời tiếp: "Cha thần cũng vô cùng thích phu nhân của thần, lúc thần ở kinh thành, đều là nàng thần chăm sóc cha . Nếu thần mang về hai phòng trắc thất, e là tiên qua ải của cha thần."
Cảnh Hiếu Đế đồng tình thoáng qua Ngô Tích Nguyên, đưa tay vỗ vỗ bả vai : "Nam nhân sống đến nước của ngươi, cũng thực sự dễ dàng gì."