Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1128: Không dám cho ngài dùng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:39:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tùy ý đại nhân sai bảo."
"Ta cùng Diêu ca ca."
Hai cha con đồng thanh nhưng khác lời, những khác trong phòng thần sắc khác .
Trước tiên là Ngô Tích Nguyên tràn đầy hứng thú nhướng mày, về phía Diêu Xuân Hoa, trêu chọc: "Thì đây chính là tiểu thanh mai mà ngài a?"
Diêu Xuân Hoa thấy hiểu lầm lớn , đầu lắc như cái trống bỏi, vội vàng giải thích: "Không , nàng , mới quen nàng bao lâu, cũng lắm..."
Một phen lời quả thực giống như một kẻ phụ tình, nhưng Diêu Xuân Hoa đều là sự thật.
Hắn thấy ánh mắt Ngô Tích Nguyên tin tưởng cho lắm, vội vàng về phía Nguyên Tương Hồng: "Ngươi mau giải thích với đại nhân a!"
Nguyên Tương Hồng trực tiếp kéo con gái lưng , nghiêm giọng quở trách: "Đã , là lương nhân, con còn cố chấp như ?! Trong lòng nữ nhân khác !"
Nguyên Tố Hương nước mắt lưng tròng, giống như bất cứ lúc nào cũng thể nước mắt.
Ngô Tích Nguyên trơ mắt đây là một màn kịch lớn yêu hận tình thù, trong lòng giật một cái, vội vàng kéo chủ đề trở .
"Nếu như , Đào Lâm Y Tiên liền An phủ , còn về hai cha con Nguyên Tương Hồng thì Phù Lăng Quận một chuyến ! Các mang theo danh của qua đó, nếu như tỏ thái độ với các , cũng cần khách sáo với bọn họ, tìm hung thủ là quan trọng nhất!"
"Vâng!" Nguyên Tương Hồng nhận lời.
Nhận lời xong, ông mới ngượng ngùng xoa xoa tay, : "Đại nhân, Phù Lăng Quận đường xá xa xôi, hai cha con chúng ngoại trừ một ít sâu bọ , thì trong túi rỗng tuếch... Ngài xem chuyện ..."
Ngô Tích Nguyên cũng vì lời của ông mà xa lạ với ông , liếc A Hưng đang bên cạnh một cái, A Hưng hiểu ý lấy mười lượng bạc, mỗi đưa năm lượng.
"Đây là lộ phí của hai cha con ngươi, đường hẳn là đủ dùng chứ?" Ngô Tích Nguyên hỏi.
Hai cha con trong túi rỗng tuếch, đừng là mỗi năm lượng bạc, cho dù là mỗi hai lượng bọn họ đều cảm thấy là một khoản tiền lớn.
"Đủ ! Đủ !" Nguyên Tương Hồng .
Tất cả những chuyện đều Diêu Xuân Hoa ở trong mắt, nghĩ đến lúc , một trăm lẻ năm lượng lộ phí mà Ngô Tích Nguyên đưa, chỉ đành tự âm thầm vui vẻ trong lòng.
Nguyên Tố Hương lườm ông một cái: "Mau đừng nhắc đến những năm tháng đãi vàng của cha nữa, đều sắp đem mạng của hai cha con nộp , nếu như vàng thể rơi tay thì cũng a! Vậy thì tiết kiệm chút vàng mà dùng, kết quả thì ? Đến cuối cùng cha thế mà cẩn thận mất vàng !"
Nguyên Tương Hồng sờ sờ mũi, dám thêm gì nữa.
Nguyên Tố Hương cũng nữa, quá khứ đều qua , hiện giờ trong tay hai cha con bọn họ gì cũng còn mười lượng bạc mà!
Nghĩ như nàng liền vươn tay về phía cha , Nguyên Tương Hồng bàn tay vươn mặt, sửng sốt một chớp mắt, mới hỏi: "Cái... con ý gì?"
Nguyên Tố Hương : "Bạc đưa đây con giữ, nếu cha dùng tìm con lấy!"
Bạc Nguyên Tương Hồng mới cầm tới tay, còn ủ ấm, tự nhiên giao , liền : "Cái đó... bạc nặng, cha vẫn cầm nổi."
Nguyên Tố Hương trực tiếp khách sáo nữa: "Cái gì mà cầm nổi cầm nổi! Mau đưa bạc đây, con sợ cha mất!"
Nguyên Tương Hồng thẹn quá hóa giận: "Con thể bớt nhắc đến chuyện a! Cho con cho con! Cho con là chứ gì!"
Nguyên Tố Hương ông ném vàng qua, vội vàng nhanh tay lẹ mắt tiến lên một phen vớt bạc tay, tiện tay nhét trong n.g.ự.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1128-khong-dam-cho-ngai-dung.html.]
Ngựa là Ngô Tích Nguyên chuẩn cho bọn họ, hai cha con bọn họ cũng chậm trễ, chuẩn một ít lương khô và nước liền cửa.
Diêu Xuân Hoa ăn chực bữa trưa ở chỗ Ngô Tích Nguyên, mới chuyển hướng An phủ.
Hắn đến An phủ thì quy củ hơn nhiều, chỉ dùng pháp, cũng trèo tường, thành thành thật thật tiến lên gõ cửa.
Một tiểu tư trẻ tuổi mở cửa, kỳ lạ Diêu Xuân Hoa, hỏi: "Ngài là..."
Diêu Xuân Hoa ôm quyền, trả lời: "Ta chính là Đào Lâm Y Tiên, phiền tiểu ca trong thông báo một tiếng, với An đại nhân, cứ là tìm d.ư.ợ.c liệu trở về ."
Tiểu tư , lập tức túc nhiên khởi kính, hướng về phía đáp lễ: "Thì là ngài a! Ngài chờ một lát, nô tài trong thông báo ngay đây!"
Tiểu tư mời Diêu Xuân Hoa ở phòng gác cổng, tự chạy chậm đến viện của An Húc Văn: "Đại nhân! Đại nhân! Đào Lâm Y Tiên trở về !"
An Húc Văn cũng vui mừng, vội vàng dậy đón: "Mau mời, mau mời!"
Lúc Diêu Xuân Hoa bước , liền thấy An Húc Văn đang đợi ở cửa, bộ dạng nước mắt lưng tròng của giống như là thấy cha tái sinh của .
Nói cũng An Húc Văn đối xử với cũng tồi, thậm chí so với Ngô Tích Nguyên đối với còn nhiệt tình hơn vài phần.
thế nào nhỉ? Hắn luôn cảm thấy chút giả tạo, nghĩ đến việc khống chế ngay cả tình cảm của bản cũng khống chế nữa, chẳng chính là giả tạo ?
Hắn cũng học theo bộ dạng của An Húc Văn, kích động tiến lên, hướng về phía ôm quyền : "An đại nhân, trở về !"
An Húc Văn hỏi : "Dược liệu tìm ?"
"May mắn nhục mệnh!"
An Húc Văn thở một ngụm trọc khí thườn thượt: "Vậy thật sự là quá !"
Hắn đem những thứ cần liệt kê thành một danh sách dài sai đưa cho An Húc Văn, An Húc Văn áo lót quần lót ở cuối cùng đó rơi trầm tư...
Cuối cùng vẫn là đưa cho hạ nhân phía : "Chuẩn cho , luôn y phục giặt chứ?"
Hạ nhân nhận lấy danh sách một tiếng, , tìm An Húc Văn xác nhận một câu: "Đại nhân, áo lót quần lót chuẩn cho ngài , một vò rượu thì ?"
An Húc Văn cũng thấy, liền : "Người trong giang hồ đều thích uống rượu, ngươi chuẩn cho , nhưng thể một đưa hết qua đó, mỗi chỉ đưa một bình nhỏ, đỡ cho uống rượu hỏng việc."
"Vâng!"
khi bọn họ đem những thứ chuẩn xong đưa đến viện của Diêu Xuân Hoa, Diêu Xuân Hoa vui: "Sao chỉ một bình rượu nhỏ thế ? Ta ? Cần một vò rượu lớn!"
"Lão gia , dùng bình rượu tiện hơn một chút, nếu như ngài uống hết , thì gọi nô tài một tiếng, nô tài đưa tới cho ngài." Tiểu tư bồi .
Diêu Xuân Hoa vô cùng tức giận : "Ai cần rượu là để tự uống?! Rượu đó là dùng t.h.u.ố.c dẫn!"
"Thuốc dẫn?" Tiểu tư xong lời lập tức sửng sốt, thần sắc vài phần kỳ lạ.
"Sao ? Còn cần bổn Y Tiên lấy phương t.h.u.ố.c giảng giải cho ngươi ?" Ngữ khí của Diêu Xuân Hoa chút xông.
Tiểu tư vội vàng bồi : "Không cần cần, chính là... Y Tiên, đại nhân và phu nhân nhà đều chạm rượu, rượu nếu như ngài tự uống thì cũng thôi , nếu như dùng t.h.u.ố.c dẫn cho phu nhân, nô tài thật sự dám cho ngài dùng ."