Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1114: Thật sự là trùng hợp sao

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:38:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" , đại nhân, kết quả mà Thất Sát Các điều tra chính là như thế." Cha Mai T.ử .

 

Ngô Tích Nguyên nhíu mày, hỏi: "Tiêu thúc, Thất Sát Các điều tra... thật sự đáng tin cậy ?"

 

Cha Mai T.ử vẻ mặt trịnh trọng gật đầu: "Thất Sát Các bao năm nay danh tiếng vang xa, sẽ bịa đặt lung tung ."

 

Mặc dù với phận từng trải, ông cũng cảm thấy kết quả điều tra chút qua loa, nhưng cuối cùng ông vẫn lựa chọn tin tưởng danh tiếng của Thất Sát Các.

 

"Năm xưa khi An đại nhân quen An phu nhân, là quan địa phương ngũ phẩm , trong nhà cũng sớm định cho , hơn nữa mối hôn sự định còn là môn đăng hộ đối với nữ nhi Tào gia ở Phù Lăng Quận. An đại nhân thế mà chướng mắt tiểu thư khuê các, sống c.h.ế.t đòi cưới An phu nhân cho bằng ? Vì thế mà tiếc trở mặt với trưởng bối trong nhà? Còn tuyệt giao với Tào gia? Một như thể đến bước đường ngày hôm nay?"

 

An đại nhân tự lập vua, trướng tự nhiên ủng hộ .

 

Nếu chỉ dựa cái đầu óc si tình của , phục chúng nhân?

 

Chuyện mâu thuẫn, chỗ nào cũng lộ vẻ kỳ lạ.

 

Ngô Tích Nguyên ngẩng đầu về phía cha Mai Tử, tiếp tục hỏi: "An phu nhân là ? Phụ mẫu nàng nghề gì?"

 

"Là nữ t.ử ở Du Thụ Trại Song Long Sơn, nàng phụ mẫu, một một lưu lạc đến sơn trại . Dân làng trong trại thấy nàng tuổi nhỏ đáng thương, liền một bà lão thu nhận nàng . Chỉ tiếc bà lão tuổi tác quá cao, nuôi nàng hai năm thì qua đời, nàng cứ thế ăn cơm trăm nhà, mặc áo trăm nhà mà lớn lên trong thôn."

 

"Cũng là một đáng thương." Ngô Tích Nguyên thấp giọng .

 

chính một nữ t.ử cha , kiến thức như , cố tình thể khiến An Húc Văn đối với nàng tình sâu nghĩa nặng.

 

Ngô Tích Nguyên chậc chậc hai tiếng, hướng về phía cha Mai T.ử : "Tiêu thúc, thúc xem đời loại t.h.u.ố.c nào, thể khiến đối với nàng khăng khăng một mực ?"

 

Cha Mai T.ử lắc đầu: "Cái ... từng qua."

 

Ngô Tích Nguyên hít sâu một ngụm khí lạnh, như thì thật sự chút đáng sợ .

 

"An phu nhân xuất từ Tương Tây, cộng thêm An đại nhân như ... Thúc xem, khi nào hạ cổ ?" Ngô Tích Nguyên đưa suy đoán hợp lý.

 

Cha Mai T.ử lắc đầu: "Thuộc hạ hiểu cái , lẽ chúng thật sự tìm một hiểu đến xem thử ."

 

Ngô Tích Nguyên suy nghĩ càng nhiều hơn, những vụ án dùng cổ trùng hại ít, cũng chuyện ở Phù Lăng Quận rốt cuộc liên quan gì đến vị An phu nhân ...

 

Ngô Tích Nguyên trong quán , lắng những xung quanh tán gẫu.

 

Quán nghi ngờ gì là một nơi thu thập tin tức , dạo gần đây phía nam thành mới mở một tiệm son phấn, chi tiêu trong nhà tốn thêm vài phần. Lại hai ngày nay quan phủ dán cáo thị triệu tập danh y, giúp An phu nhân chữa trị bệnh đau tim...

 

Nếu thể tìm một danh y, bọn họ ngược thể mượn cơ hội trộn xem An phu nhân rốt cuộc đang giở trò quỷ gì.

 

Ngô Tích Nguyên là một kẻ nửa điểm y thuật cũng tinh thông, cùng lắm chỉ lúc nhiễm phong hàn thì dùng rễ bản lam sắc nước uống.

 

Ngay lúc Ngô Tích Nguyên đang rầu rĩ, bên ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một trận động tĩnh.

 

Ngô Tích Nguyên đầu , liền thấy bên ngoài một cỗ kiệu ngang qua.

 

Một phụ nhân vén rèm bên ngoài, Ngô Tích Nguyên liếc mắt một cái, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

 

"Phụ nhân thoạt quen mắt như ?" Ngô Tích Nguyên thầm nghĩ trong lòng.

 

Lúc liền thấy xem náo nhiệt bên cạnh : "Cỗ kiệu là của phủ An đại nhân nhỉ?"

 

" , là kiệu của An phu nhân."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1114-that-su-la-trung-hop-sao.html.]

"An đại nhân đối với An phu nhân thật sự quá ."

 

An phu nhân...

 

Ngô Tích Nguyên đột nhiên nghĩ đến một , ý nghĩ mới xẹt qua trong đầu, cả đều ngây ngẩn.

 

"An phu nhân thế mà giống Vạn Lập Sơn như ? Lẽ nào... Lẽ nào An phu nhân chính là đứa con gái mà Vạn Lập Sơn tráo đổi ngoài?!"

 

Một ý nghĩ nảy sinh, sẽ lý do để chống đỡ cho nó.

 

An phu nhân lớn lên ở Tương Tây, lưu lạc đến Song Long Sơn, mà năm xưa con gái của Vạn Lập Sơn cũng là ở vùng Song Long Sơn Tương Tây đưa cho bọn cướp.

 

Mà An phu nhân luôn căn bệnh đau tim, theo như lời Vạn lão phu nhân , năm xưa lúc bà sinh con gái bọn Thái hậu động tay động chân, đứa trẻ là sinh non, căn bệnh đau tim chừng chính là mầm bệnh mang từ trong bụng .

 

Trùng hợp nhất là, tuổi tác thế mà cũng khớp .

 

Tuổi của An phu nhân vặn xấp xỉ Vạn Kính Hiền, tất cả những chuyện lẽ nào đều là trùng hợp ?

 

Ngô Tích Nguyên tin, nghĩ đến nhiều chuyện như , hiện tại cũng bắt đầu nghi ngờ mục đích An phu nhân hao tâm tổn trí đón Vạn Giai Niên từ Kinh thành tới đây .

 

Hắn sẽ bỏ qua một , cũng sẽ buông tha một kẻ .

 

Ngô Tích Nguyên quyết định sai tiếp tục điều tra, mới về đến nhà, liền dặn dò cha Mai Tử: "Tuổi tác cụ thể của An phu nhân, cùng với những năm nay nàng những gì, nhất định bảo Thất Sát Các điều tra chi tiết một chút!"

 

Chuyện thể dùng tiền để giải quyết, về thể bảo Anh T.ử tìm Hoàng thượng than nghèo, đây đều là vấn đề.

 

An phu nhân chú ý đến động tĩnh của Vạn gia nhất định là chuyện ngày một ngày hai, đến lúc đó ắt hẳn chứng cứ để tra xét.

 

Dặn dò xong, Ngô Tích Nguyên đột nhiên nghĩ đến một điểm, hướng về phía cha Mai T.ử hỏi: "Tiêu thúc, thúc xem thể bảo Thất Sát Các giúp chúng tìm một vị thần y tới nữa ?"

 

Hắn mới nhắc tới, cha Mai T.ử liền hiểu suy nghĩ của Ngô Tích Nguyên: "Chuyện khó lắm, suy cho cùng khám bệnh cho An phu nhân, cũng gánh vác rủi ro, còn hỏi qua mới ."

 

Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng: "Như cũng bình thường, thúc hỏi thử xem."

 

Đến chạng vạng tối, cha Mai T.ử mang đến cho Ngô Tích Nguyên một tin : "Đại nhân, Đào Lâm Y Tiên hiện giờ vặn đang ở Thục Quận, ngài nguyện ý tay tương trợ."

 

Mắt Ngô Tích Nguyên sáng lên, ha ha rộ, tinh thần sảng khoái : "Cái thật đúng là mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt chẳng tốn công!"

 

Cha Mai T.ử giải thích: "Đào Lâm Y Tiên chủ yếu là hứng thú với cổ trùng, theo như lời ngài , ngài từng thấy khác dùng cổ trùng, nhưng cơ hội tiếp xúc gần."

 

Thảo nào, thể chuyện bánh từ trời rơi xuống như .

 

"Vậy chi phí thì ?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

"Mười lượng bạc." Cha Mai T.ử đáp.

 

Ngô Tích Nguyên trực tiếp kinh ngạc: "Rẻ như ?!"

 

Lông mày cha Mai T.ử nhíu thành hình chữ bát: "Một ngày."

 

Ngô Tích Nguyên thở dài một , hướng về phía cha Mai T.ử hỏi: "Thúc xem đám trong giang hồ bọn họ đang coi chúng là dê béo ?"

 

Trong lòng cha Mai T.ử cảm thấy hẳn là , suy cho cùng năm xưa lúc ông lăn lộn giang hồ cũng nghĩ như thế.

 

mặt đại nhân cũng tiện thẳng, ông đành uyển chuyển khuyên nhủ: "Đại nhân, ngài cứ nghĩ theo hướng , lỡ chuyện Đào Lâm Y Tiên một ngày là xong thì ?"

 

 

Loading...