Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1083: Câu cá

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:36:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn mặt đất, hai tay chống , ngửa đầu Vương Khải Anh đang dần tới, hỏi : "Vương đại nhân, hành động của ngài là vì ?"

 

Vương Khải Anh mở miệng, là một dáng vẻ cố vẻ , thể trong lòng đang đ.á.n.h chủ ý gì.

 

Vương Khải Anh nhếch khóe miệng cợt nhả: "Trâu đại nhân ?"

 

Trâu Triển lắc đầu: "Không rõ, chẳng qua chỉ là sáng sớm Từ An tự dâng hương, liền ngài cản ."

 

"Ồ——" Vương Khải Anh kéo dài giọng điệu, đó khom lưng ghé sát bên cạnh , với : "Lát nữa ngài cùng trở về sẽ ."

 

Nói xong cũng mặc kệ sắc mặt đột biến của Trâu Triển, trực tiếp xoay vung tay với đám thị vệ phía : "Mang về!"

 

Mặt Trâu Triển đều xanh mét , đây thật đúng là tú tài gặp binh, rõ a!

 

"Vương đại nhân! Ngài như ! Đều là đồng liêu cùng triều, ngài thể đối xử với đồng liêu như ?!" Hắn lớn tiếng hô.

 

Vương Khải Anh xoay lên ngựa, đầu liếc một cái, : "Ta đối xử với đồng liêu thế nào ? Chẳng qua là mời Trâu đại nhân về kinh mà thôi, nhưng thấy Trâu đại nhân dường như chút hài lòng a! Nếu như , thì..."

 

"Người ! Trói Trâu đại nhân cho bổn quan! Buộc m.ô.n.g ngựa của !"

 

Trâu Triển tức giận đến mức khóe mắt nứt toạc, trừng mắt Vương Khải Anh, phảng phất như ăn tươi nuốt sống .

 

"Vương Khải Anh!" Giọng phảng phất như nặn từ kẽ răng .

 

Vương Khải Anh cũng sợ , trực tiếp mở miệng ngắt lời tiếp theo: "Trâu đại nhân, ngài cứ yên tĩnh chút . Thủ đoạn hành hạ của bổn quan nhiều lắm, nếu dùng hết lên ngài, khó tránh khỏi chút quá đáng, bổn quan cũng như ."

 

Mặt Trâu Triển vẫn luôn đỏ từ đỉnh đầu đến tận cổ, thể quả thực tức giận, nhưng rốt cuộc thêm gì nữa.

 

Vương Khải Anh vung roi ngựa, ngựa sải vó chạy lên, Trâu Triển vì ngã, đành chạy theo.

 

Mệt đến mức thở hồng hộc thì thôi , còn ăn một miệng đầy bụi.

 

Vương Khải Anh thấy dường như thật sự chạy nổi nữa, lúc mới ghìm dây cương ngựa một chút, thả chậm tốc độ.

 

"Trâu đại nhân, ngài ngài xem, vốn dĩ nhẹ nhàng thoải mái xe ngựa trở về, cứ chịu. Hành hạ a! Vừa hành hạ liền chịu tội ?"

 

"Phi!" Trâu Triển nhổ một ngụm nước bọt lẫn đất cát, tụt phía mở miệng chuyện nữa.

 

Hắn coi như , Vương Khải Anh chính là một tên vô lắm mồm! Đấu võ mồm với , bản tuyệt đối là đấu .

 

Nói nhiều vô ích, bản còn chịu tội.

 

Vương Khải Anh thấy chuyện nữa, cũng cảm thấy vô cùng tẻ nhạt, liền vung roi ngựa tiếp tục chạy về phía .

 

Hắn cứ như chạy chạy dừng dừng, thật sự hành hạ Trâu Triển nhẹ.

 

Đợi đến khi đến cổng kinh thành, Trâu Triển ngã gục mặt đất, ngay cả sức lực trừng mắt cũng còn nữa.

 

Vương Khải Anh cưỡi ngựa vòng quanh một vòng, khẩy một tiếng: "Thế mệt ? Còn tưởng ngài lợi hại lắm cơ!"

 

Rõ ràng là một câu tùy tiện, nhưng lọt tai Trâu Triển một loại dự cảm lắm.

 

Sao cảm thấy Vương Khải Anh dường như chút gì đó?

 

Hắn là, những thứ Vương Khải Anh xa xa nhiều hơn trong tưởng tượng của .

 

Chỉ một lát công phu, xung quanh bọn họ vây quanh nhiều bách tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1083-cau-ca.html.]

 

Người thời nay đều thích xem náo nhiệt, cho dù phần lớn trong bọn họ đều nhận Trâu Triển là ai, nhưng cũng vẫn sẽ tụ tập thành một đống, chỉ trỏ .

 

Trâu Triển xuyên qua đám đối diện với một ánh mắt ẩn ý trong đó, chút giữ bình tĩnh, thấy nọ khẽ lắc đầu với , nhíu mày, ngừng giãy giụa.

 

Vương Khải Anh gọi hai thị vệ cởi từ m.ô.n.g ngựa xuống, trói gô , áp giải kinh.

 

Vương Khải Anh tại chỗ, xa xa thấy bọn họ cổng thành, mới thu hồi tầm mắt quét một vòng trong đám . Gọi Vương Thông tới bảo chằm chằm đám bách tính xung quanh, xem xem bọn họ hành động gì bất thường .

 

Cho đến khi Vương Khải Anh cổng thành, Vạn gia vẫn luôn thành thật ngoan ngoãn ở trong đám mới tản theo đám đông.

 

Thuộc hạ gật đầu: "Vâng, lão gia, thuộc hạ tận mắt thấy. Lúc ở cổng thành, nhiều đều thấy."

 

Vạn Kính Hiền tức giận đập bàn một cái, lên, tức giận mắng: "Các ngươi ăn kiểu gì ! Sao dễ dàng để trói thiếu gia như ?!"

 

Thuộc hạ vẻ mặt khó xử: "Đại nhân, ngài khi thư trộm , thuộc hạ vẫn luôn nghĩ cách liên lạc với thiếu gia. thiếu gia ở trong Điền gia, bên ngoài Điền gia nhiều tai mắt như , thuộc hạ thật sự trộn ! Nếu mạo , lo lắng bại lộ phận của thiếu gia, khiến thiếu gia rơi hiểm địa."

 

Vạn Kính Hiền chắp tay lưng, tới lui trong phòng.

 

"Ngươi chuyện là thế nào? Thân phận của thiếu gia cho dù bại lộ, bọn họ tìm đến Trâu Triển." Ông thật sự là nghĩ .

 

Thuộc hạ nhíu mày suy nghĩ một lát, mới trả lời: "Đại nhân, lúc Ngô đại nhân bọn họ khắp nơi đang tìm kiếm Trâu Triển, nhưng Trâu Triển phạm tội gì?"

 

Lời giải thích ngược thể thông , Vạn Kính Hiền khẽ vuốt cằm: "Vậy theo ngươi , bọn họ vẫn phát hiện phận của thiếu gia?"

 

"Hẳn là ."

 

Thần sắc Vạn Kính Hiền thả lỏng hơn một chút, lập tức : "Trâu Triển là lơ là chức vụ ? đả thông quan hệ, xem xem thể thả ."

 

"Vâng, thuộc hạ an bài ngay."

 

Mặt khác, Vương Khải Anh đang ở trong nhà ăn quả quýt mà hạ nhân kiếm từ . Vốn dĩ là cho phu nhân ăn, lúc tiện tay lấy hai quả.

 

Hắn ném một múi quýt miệng, thuộc hạ báo cáo.

 

"Ngươi Vạn gia đang nghĩ cách cứu Trâu Triển ?" Hắn hỏi ngược .

 

Thuộc hạ gật đầu: "Chính là như , nay cầu đến chỗ Hình bộ Tả thị lang Lưu đại nhân , Lưu đại nhân vẫn nhận lời."

 

Vương Khải Anh xoa cằm, : "Cũng là tên họ Lưu tự trong lòng tính toán, nếu bổn quan thu thập thêm một ."

 

Hắn suy nghĩ một chút, tiếp: " chằm chằm bọn họ, xem xem thể câu bao nhiêu con cá lớn."

 

Dặn dò xong, thấy thuộc hạ nhà vẫn ý định lui , tiện tay nhét nửa quả quýt còn trong tay tay .

 

"Được , cũng việc gì nữa, việc vất vả , về ."

 

Nói xong, bản nghênh ngang rời , thuận tiện chùi chùi mùi quýt tay khăn tay, suy nghĩ lát nữa vẫn rửa một chút, nếu để phu nhân ngửi thấy mùi, thì sẽ lộ tẩy mất.

 

Mà thuộc hạ bỏ trong phòng, bóng lưng sửng sốt một chút, cúi đầu quả quýt đang cầm tay, bẻ một múi nhét miệng.

 

Ái chà——

 

Thảo nào đại nhân cho quả quýt , chua thế , ai mà ăn nổi?

 

Thôi , mang về chia cho các .

 

 

Loading...