Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1056: Nến tắt rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:36:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Xương Bình từng nghĩ tới khả năng , lúc nàng cũng sửng sốt, cân nhắc mở miệng: "Chắc là... khả năng đó nhỉ?"

 

Tô Cửu Nguyệt : "Cha xây mộ cho , ông đào một cái hố mộ cũng khả năng đào thông, địa đạo dài như ... nếu thật sự đào thông , chúng ở trong địa đạo quả thực tính là an ."

 

Triệu Xương Bình cẩn thận suy nghĩ lời của Tô Cửu Nguyệt, cuối cùng cũng gật đầu theo, đó trầm giọng : "Ngươi cũng khả năng, nếu thật sự đào thông , thì trong mật đạo quả thực an . Nơi nên ở lâu, chúng mau ch.óng rời khỏi đây."

 

Tô Cửu Nguyệt: "..."

 

Thôi bỏ , chắc là nàng diễn đạt rõ ràng, nàng là lối của mật đạo thể nguy hiểm.

 

Triệu Xương Bình hiểu như cũng tính là sai, nàng bắt buộc tìm cách khác để dập tắt ý định ngoài của bọn họ.

 

Tô Cửu Nguyệt còn lên tiếng, Triệu Xương Bình mở miệng: "Chúng thôi, sớm rời khỏi đây. Ngoài thành quân đồn trú của Tô đại tướng quân, chúng chỉ cần tìm Tô đại tướng quân là an ."

 

Mục Tông Nguyên cũng cố gắng một cản trở, Triệu Xương Bình dứt lời, liền lên, còn thuận tay chỉnh lý y phục .

 

Tô Cửu Nguyệt cũng dậy theo, bọn họ theo Triệu Xương Bình rẽ đông rẽ tây, cuối cùng lúc đến một khúc quanh, Tô Cửu Nguyệt cúi đầu thấy đất mặt đất.

 

"Triệu công công! Ngài xem cái !"

 

Triệu Xương Bình lúc chỉ lo lên đường, cộng thêm trong mật đạo tối đen như mực, cũng chân.

 

Nghe Tô Cửu Nguyệt , ông mới đầu thoáng qua, liền thấy Tô Cửu Nguyệt trong mật đạo, hiệu cho ông xuống mặt đất.

 

Triệu Xương Bình cúi đầu thoáng qua, liền thấy phiến đá xanh thêm một cục đất.

 

Ông nhíu mày, mật đạo trong cung thông bên ngoài là xây dựng từ sớm, bên quét dọn sạch sẽ, thể đất ?

 

Liền thấy Tô Cửu Nguyệt tiếp tục : "Cục đất nãy vấp một cái, nếu cũng phát hiện ."

 

Triệu Xương Bình khẽ vuốt cằm, Mục Tông Nguyên ở một bên cũng : "Xem , mật đạo thật sự đào thông , bằng chúng sang một bên tìm thử xem ?"

 

Tô Cửu Nguyệt về phía Triệu Xương Bình, nàng thể chủ Triệu công công .

 

Sắc mặt Triệu Xương Bình vô cùng nghiêm túc, nhưng ông vẫn chủ trương mau ch.óng rời khỏi mật đạo.

 

"Vương gia, chúng mau ch.óng rời khỏi nơi . Mật đạo đào thông , nếu từ nơi khác đuổi tới, một lão nô cho dù c.h.ế.t cũng bảo vệ ngài, đến lúc đó thật sự là hổ thẹn với sự phó thác của Hoàng thượng ."

 

Ông lo lắng sai, nếu đêm qua Tô Cửu Nguyệt mộng, nàng nhất định cũng sẽ chút do dự mà đồng ý.

 

bây giờ nàng rõ ràng ở lối của mật đạo đang ôm cây đợi thỏ! Dù thế nào cũng cản bọn họ lòng đất mới .

 

"Thật sự xem thử ?" Nàng thăm dò hỏi một câu.

 

Triệu Xương Bình lắc đầu: "Vương gia, Tô đại nhân, cho dù chúng thật sự tìm qua đó phát hiện cái gì, chỉ dựa ba chúng cũng khó trở lui. Chi bằng mau ch.óng rời khỏi nơi , ngoài tìm Tô đại tướng quân, đến lúc đó để đại tướng quân phái tới tra xét, mật đạo rốt cuộc là thông tới , thì sẽ hết thôi."

 

Dăm bảy lượt ngăn cản, đều kết quả.

 

Mãi cho đến khi tới lối của địa đạo, Triệu Xương Bình dãy bậc thang hướng lên , mới thể thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1056-nen-tat-roi.html.]

 

Ông với Mục Tông Nguyên và Tô Cửu Nguyệt: "Chính là chỗ , bên ngoài chính là núi Từ An tự trong núi Diễm Dương, chúng ngoài thôi."

 

Tô Cửu Nguyệt chút do dự tiến lên một bước, : "Triệu công công, để ngoài xem thử tình hình xung quanh thế nào ?"

 

Mục Tông Nguyên thể để một nữ t.ử như nàng tiên phong chứ?

 

Liền bước : "Vẫn là để bản vương cho!"

 

Tô Cửu Nguyệt dự tính của riêng , lúc cho dù là Vương gia, cũng tuyệt đối thể .

 

Tô Cửu Nguyệt trực tiếp trừng mắt một cái: "Đệ gọi một tiếng tỷ tỷ, thì ngoan ngoãn lời tỷ tỷ! Ta ngoài xem ! Nếu mai phục gì, xuống là !"

 

Mục Tông Nguyên lay chuyển nàng, cộng thêm Triệu Xương Bình cũng về phía Tô Cửu Nguyệt, đành dặn dò: "Cửu Nguyệt tỷ tỷ, tỷ cẩn thận đó!"

 

Bên ngoài là nơi đồng m.ô.n.g quạnh, cho dù gặp mãnh thú gì cũng chuyện lạ.

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu với bọn họ, đó xách vạt áo men theo cầu thang lên.

 

Đi đến cuối cầu thang, đỉnh đầu là một phiến đá, ấn hòn đá bên cạnh phiến đá, phiến đá sẽ tự động mở .

 

Tay Tô Cửu Nguyệt chạm hòn đá bên cạnh, nhưng nàng ấn xuống. Giả vờ như đang cẩn thận lắng , đó nhanh ch.óng đầu , sắc mặt đại biến, hiệu im lặng với Mục Tông Nguyên và Triệu Xương Bình bậc thang, bản nàng rón rén từ cầu thang xuống.

 

Triệu Xương Bình sốt ruột đè thấp giọng hỏi nàng: "Sao ?"

 

Triệu Xương Bình lúc cũng thấy khó xử, nếu bên ngoài canh giữ, ông gì cũng thể để Mục Vương gia lên đó, nhưng trong cung hiện giờ cũng là tình hình gì, về cũng về nữa.

 

Trong đầu Tô Cửu Nguyệt đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ to gan, thế nhưng nàng còn kịp miệng, Mục Tông Nguyên ở một bên giành một bước : "Triệu công công, nếu đào thông nơi , chúng thể từ đầu bên của bọn họ ?"

 

Triệu Xương Bình dám mạo hiểm: "Chúng ngay cả việc đặt lối cũng , qua đó lỡ như tự chui đầu lưới thì ?"

 

Tô Cửu Nguyệt cũng căng thẳng, lúc sinh t.ử du quan, ai thể căng thẳng chứ?

 

Bọn họ từ lối , vận mệnh sự chuyển biến , chuyện xảy tiếp theo nàng còn kịp mộng, cũng đoán sẽ gặp rủi ro gì.

 

Ba nhất thời cũng về .

 

lúc , nhà dột gặp mưa rào, chiếc đèn l.ồ.ng trong tay Triệu Xương Bình cũng cháy hết chút nến cuối cùng, ánh nến lay động vài cái tắt ngấm.

 

Mật đạo chìm trong bóng tối, ánh đèn, bọn họ càng dám lung tung , nếu lạc đường, e rằng thật sự sẽ tìm đường đúng nữa.

 

Ngay lúc Triệu Xương Bình đang bực bội bản lúc ngoài mang thêm một cây nến, trong mật đạo đột nhiên sáng lên.

 

Tầm mắt của bọn họ rơi nơi phát ánh sáng, chỉ thấy trong tay Tô Cửu Nguyệt đang nâng một viên châu, viên châu xỏ qua sợi dây, Tô Cửu Nguyệt đeo cổ.

 

Viên châu phát ánh sáng xanh lục oanh oanh, quá sáng, nhưng ở trong địa đạo ít cũng thể giúp bọn họ phân biệt đường .

 

Nói đến viên châu vẫn là năm xưa Cố Diệu Chi tặng cho Tô Cửu Nguyệt, cũng là minh châu nàng đeo từ nhỏ. Sau rơi tay Tô Cửu Nguyệt, Tô Cửu Nguyệt cũng vô cùng thích, liền học theo nàng luôn đeo cổ.

 

 

Loading...