Ngô Tích Nguyên những lời của Tô Trang, cũng cảm thấy lý, cung kính đáp: “Tiểu chất xin ghi nhớ lời dạy.”
Tô Trang lúc mới về phía Lưu phó tướng, với ông : “Lưu phó tướng! Ngô đại nhân vì các tướng sĩ chúng mà những việc , mới khiến bản rơi hiểm cảnh, ngươi nhất định bảo vệ cho ngài .”
“Đại tướng quân yên tâm! Thuộc hạ lĩnh mệnh, quyết lơ là nhiệm vụ!” Lưu phó tướng dứt khoát đáp.
Khi họ từ phủ Tô Đại tướng quân về, cũng nhiều thấy.
Không thì thôi, mới giật . Tô Đại tướng quân mà phái phó tướng của đến bên cạnh Ngô Tích Nguyên, ban đầu họ cũng tưởng chỉ là tiện đường đưa Ngô Tích Nguyên về, nhưng ai ngờ Lưu phó tướng cứ theo bên cạnh Ngô Tích Nguyên.
Đến trưa khi Ngô Tích Nguyên tan , ông còn cùng ở trong phủ của Ngô Tích Nguyên.
Còn về vị cử nhân họ Viên , thì càng thấy tăm , dường như từ khi phủ Tô Đại tướng quân thì hề ngoài.
Ý đồ của Tô Đại tướng quân đều hiểu rõ, ông cho tất cả , Ngô Tích Nguyên và vị cử nhân họ Viên , Tô Trang ông che chở !
“Chuyện thật sự khó giải quyết …” Trấn Bắc Hầu phủ nhà họ Ngụy một mảnh sầu não.
Cuối cùng vẫn là Ngụy Hầu gia với : “Được , đừng nghĩ đến việc tay với họ nữa, tiên dọn dẹp tàn cuộc ! Chuyện còn từ từ mưu tính!”
Tô Cửu Nguyệt thấy Tô Đại tướng quân mà phái Lưu phó tướng đến bảo vệ Tích Nguyên nhà , cũng nhịn mà bật : “Tô Đại tướng quân và Di tỷ nhi đối với chúng thật , phó tướng cũng gửi đến phủ chúng . Mấy ngày nay chúng cũng tiếp đãi cho , đừng để ở phủ chúng mà thoải mái.”
“Ta , ngày mai nàng dặn Lan Thảo một tiếng, bảo nhà bếp chuẩn thêm chút đồ ăn. Người luyện võ ăn nhiều hơn, còn chuẩn món mặn, sức bảo vệ chúng , thể để đói bụng .” Ngô Tích Nguyên dặn dò.
“Thiếp nhớ .” Tô Cửu Nguyệt đáp.
Ngày thứ hai dọn cơm, Lưu phó tướng mới phát hiện đến đúng chỗ , ở trong quân doanh họ gì đồ ăn ngon như .
Thấy Lưu phó tướng ăn vui vẻ, vợ chồng Tô Cửu Nguyệt cũng , trong lòng đều hài lòng.
Hôm nay Ngô Tích Nguyên đến Thông Chính Ty, các thuộc hạ của chờ đợi từ lâu, thấy liền vội vàng tiến lên hành lễ: “Ngô đại nhân, thuộc hạ tra một manh mối!”
Ngô Tích Nguyên bảo theo phòng, cho canh gác bên ngoài, mới hạ giọng hỏi: “Ngươi tra manh mối gì?”
“Thưa đại nhân, chính là phụ nữ tên La Vân.” Thuộc hạ cúi đầu , cung kính bẩm báo.
“Ồ? Tra gì? Ngươi chi tiết xem.” Ngô Tích Nguyên tinh thần phấn chấn, vội vàng hỏi dồn.
“Người phụ nữ tên La Vân đó cuối cùng xuất hiện là ở một quán bán hoành thánh ở chợ sớm, thuộc hạ đích đến xác nhận với ông chủ bán hoành thánh, hẳn là La Vân đó. Nghe hôm đó La Vân ăn một bát hoành thánh, nhưng tiền trả, liền định xin nợ ông chủ.”
Hắn dừng một lát, tiếp: “ ông chủ , nhà họ chỉ là buôn bán nhỏ, phụ nữ còn trẻ, tay chân, tiền? Nếu ai cũng xin nợ, quán của họ cũng ăn .”
“Sau đó thì ? Ông báo quan ?” Ngô Tích Nguyên hỏi.
“Không .” Thuộc hạ lắc đầu: “Họ định báo quan, nhưng phu nhân của ngài giải vây.”
“Phu nhân của ?” Ngô Tích Nguyên suýt nữa thì trợn tròn mắt, tự dưng dính líu đến phu nhân của ?
“ , hôm đó phu nhân của ngài tình cờ cũng đang dùng bữa ở quán hoành thánh đó, gặp chuyện lẽ cũng thấy phụ nữ tên La Vân đáng thương, nên trả tiền giúp cô . La Vân sẽ trả cho phu nhân của ngài, còn trả , thì ai .”
Ngô Tích Nguyên nghĩ , chuyện Cửu Nguyệt đây hình như với , cũng qua bao lâu, vẫn còn chút ấn tượng.
Hắn ngẩng đầu lên liền thấy dáng vẻ ngập ngừng của thuộc hạ, bèn : “Sao ? Ngươi còn gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1035-nguoi-ma-to-trang-ta-che-cho.html.]
“Đại nhân, theo thuộc hạ thấy, lẽ cuối cùng gặp La Vân chính là phu nhân của ngài. Chúng nếu tra tiếp, nên hỏi qua phu nhân của ngài mới .”
Ngô Tích Nguyên nhắc nhở như , bỗng nhiên nghĩ đến ngày hôm khi Cửu Nguyệt từ Thái Y Thự trở về quả thực mang theo một phụ nữ, phụ nữ đó hiện vẫn đang ở trong phủ của họ một công việc giặt giũ nặng nhọc.
Chẳng lẽ…
Hít—
Đây là vợ bảo bối gì của !
Hắn ngay cả một khắc cũng thể ở Thông Chính Ty nữa, chỉ lập tức xông về nhà tra hỏi phụ nữ cho lẽ!
phụ nữ đó dù cũng là của vợ , trực tiếp bỏ qua nàng thì cho lắm.
Cũng vì , Ngô Tích Nguyên mới đến Thông Chính Ty xuống, ghế m.ô.n.g còn ấm, lập tức dậy ngoài.
“Vâng.”
.
Thái Y Thự.
Tô Cửu Nguyệt đang bận rộn thu dọn thảo d.ư.ợ.c phơi bên ngoài , lúc trời trông lắm, lát nữa chắc sẽ mưa. Những d.ư.ợ.c liệu là do họ vất vả từ trong kho mang phơi để tránh sâu mọt, lỡ như mưa dầm, mấy ngày nay chẳng là công cốc .
Nàng đang bê, Thu Lâm liền chạy : “Cửu Nguyệt ! Nàng mau ngoài xem ! Phu quân của nàng đến .”
“Phu quân của ?!”
Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc, lúc còn sớm mà, theo lý thì đang bận rộn! Sao đột nhiên đến chỗ nàng.
bây giờ cũng kịp hỏi nhiều, nàng nhét giỏ thảo d.ư.ợ.c trong tay tay Thu Lâm, với cô: “Nàng giúp thu , ngoài xem .”
Ngô Tích Nguyên đang chờ ở cửa, thấy nàng chạy lon ton đến, cũng vội vàng nhanh hai bước đón nàng.
“Cửu Nguyệt!”
“Tích Nguyên!”
Ngô Tích Nguyên nắm lấy tay Tô Cửu Nguyệt, Tô Cửu Nguyệt chút quen, ở đây nhiều như nắm tay gì! Thật ngại quá .
Vệt hồng má nàng còn tan, mở miệng hỏi : “Tích Nguyên, đột nhiên đến đây? Có chỗ nào khỏe ? Hay là gọi thái y cho vị đại nhân nào?”
Ngô Tích Nguyên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lắc đầu, chậm rãi : “Đều .”
Tô Cửu Nguyệt nhíu mày ngẩng đầu hỏi: “Vậy đến đây gì?”
“Cửu Nguyệt, hỏi nàng, phụ nữ giặt giũ mà nàng mang từ ngoài về đây tên là La Vân ?” Hắn hỏi.
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: “ , đây với ?”
Lúc nàng , Ngô Tích Nguyên căn bản kỹ, trong mắt , cần nhớ tên của phụ nữ khác.
Ngô Tích Nguyên hỏi: “Nàng lai lịch của cô ?”