Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 1020: Đừng Không Coi Trẻ Con Ra Gì
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:34:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Lâm Gia tự nhiên là từng về Ngô Tích Nguyên, tuổi còn trẻ là Kim khoa Trạng nguyên, còn quan mấy năm trực tiếp leo lên vị trí Tam phẩm đại viên. Cha lúc ở nhà ít khen ngợi , nhân tiện còn hận sắt thành thép mà răn dạy hai câu.
Lâu dần, Điền Lâm Gia đến tên Ngô Tích Nguyên liền theo bản năng bỏ chạy.
Lần cũng ngoại lệ, định dậy, chợt nhận với về Ngô Tích Nguyên là Anh T.ử ca của . Nếu Ngô đại nhân lợi hại như , ngay cả kén chọn như cha cũng khen ngợi ngớt miệng, lẽ vị Ngô đại nhân thật sự thể giúp bọn họ thì ?
Cái đầu nhỏ của lúc cũng xoay chuyển, xoa cằm gật đầu, mới ngẩng đầu về phía Vương Khải Anh: "Anh T.ử ca, cảm thấy khả thi!"
Vương Khải Anh bật : "Chọn ngày bằng chạm ngày, phủ các kéo dài thêm một ngày thì thêm một phần nguy hiểm, là chúng bây giờ một chuyến đến phủ Tích Nguyên?"
Hắn cũng là lo lắng đêm dài lắm mộng, nếu tiểu t.ử lén bỏ trốn, thì lẽ bây giờ Điền đại nhân mất tích đang tìm khắp nơi ?
Điền Lâm Gia cũng lo lắng cho gia đình, thấy Vương Khải Anh suy nghĩ cho phủ bọn họ như , trong lòng cũng vô cùng cảm động.
Liền một ngụm đáp ứng: "Được, chúng ngay bây giờ."
Nói xong liền lên, còn tiện tay nhét cây đậu điểu côn Vương Khải Anh đưa cho trong tay nải nhỏ của .
Lại nghĩ đến đôi chim bách linh Vương Khải Anh , vẻ mặt nỡ : "Anh T.ử ca, đôi chim bách linh tạm thời lấy nữa, hiện giờ mang theo tiện..."
Vương Khải Anh bộ dạng xót xa của , trong lòng loáng thoáng chút buồn : "Không , đợi khi an bài thỏa, tự nhiên sẽ sai đưa đôi bách linh đó qua cho ."
Trẻ con chính là như , ngươi đối xử với nó một chút, nó liền hận thể m.ó.c t.i.m móc phổi cho ngươi.
Điền Lâm Gia ngẩng đầu hướng về phía Vương Khải Anh một tiếng: "Vương đại ca, thật a! Nếu thật sự là ca ca thì mấy!"
Nếu thật sự là ca ca , lúc cha c.h.ế.t như , chúng chẳng sẽ cùng xong đời ?
Trong lòng nghĩ như , ngoài miệng sẽ như thế.
Hắn hướng về phía Điền Lâm Gia , : "Bây giờ cũng là ca ca ? Tiểu t.ử ngốc, đừng những lời nữa, theo ca ca, ca ca sẽ để xảy chuyện ."
Điền Lâm Gia hướng về phía hắc hắc, ôm tay nải nhỏ của theo Vương Khải Anh khỏi cửa.
Vương Khải Anh khỏi cửa liền hướng về phía Vương Thông dặn dò: "Vương Thông, sai chuẩn xe ngựa, chúng một chuyến đến Ngô gia."
Vương Thông đáp ứng, cũng hỏi nhiều.
Thiếu gia nhà đêm hôm khuya khoắt Ngô gia, nhất định là chuyện gì khẩn cấp.
Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt đều ngủ, thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, Tô Cửu Nguyệt dậy ấn xuống: "Ta là , nàng ."
Nói xong, liền dậy khoác áo ngoài khỏi cửa.
Ngoài cửa là Lan Thảo đang hầu ở đó, thấy liền vội vàng bẩm báo: "Đại nhân, Vương đại nhân tới ."
Dạo Vương Khải Anh và Tống Khoát đám luôn thỉnh thoảng đến thăm đêm khuya, Ngô Tích Nguyên cũng chút quen , liền gật đầu: "Bảo A Hưng đưa đến thư phòng , y phục sẽ qua."
"Vâng."
Ngô Tích Nguyên đóng cửa một nữa trở về nội thất, Tô Cửu Nguyệt giường , trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn, vẻ mờ ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-1020-dung-khong-coi-tre-con-ra-gi.html.]
"Tích Nguyên, ai tới ?"
Ngô Tích Nguyên lấy y phục đặt ở mép giường mặc , một bên trả lời: "Vương Khải Anh, ước chừng chuyện gì gấp gáp! Nàng ngủ , gặp ."
Tô Cửu Nguyệt mới kéo chăn xuống: "Được, việc , về ngủ sớm một chút, thời gian còn sớm nữa."
"Biết ." Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng, lúc mặc xong y phục, liền đến mép giường giúp Tô Cửu Nguyệt đắp chăn: "Mau ngủ , đừng đợi ."
Hắn tiện tay tắt ngọn đèn ở đầu giường, mò mẫm bước khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa , lúc mới đến thư phòng.
Đợi đến thư phòng xem, mới phát hiện đợi trong thư phòng ngoài Vương Khải Anh thế mà còn một Điền Lâm Gia.
Thấy tới, Vương Khải Anh vội vàng lên: "Tích Nguyên!"
Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng, xuống chiếc ghế bên cạnh , mới hỏi: "Sao hai tới đây đêm hôm khuya khoắt thế ? Còn dẫn theo Điền thiếu gia?"
Vương Khải Anh vốn dĩ chính là vì chuyện mà đến, liền trực tiếp đem sự tình báo cho Ngô Tích Nguyên: "Điền đại nhân ngay trong đêm đưa Điền thiếu gia , Điền thiếu gia dự cảm trong nhà dường như xảy chuyện lớn, liền tìm đến chỗ , nhờ giúp đỡ phủ bọn họ, nhưng liên quan đến chuyện của Điền gia thật sự một chút phong thanh cũng từng qua."
Hắn một bên chuyện, một bên hướng về phía Ngô Tích Nguyên nháy mắt.
Ngô Tích Nguyên hiểu ý, liền về phía Điền Lâm Gia: "Điền đại nhân đưa Điền thiếu gia rời kinh khi nào?"
"Hôm qua." Điền Lâm Gia ngoan ngoãn trả lời.
Hôm qua cũng chính là ngày Điền Lâm Gia dẫn Trâu phu nhân về, xem hẳn là cha chê vướng bận , chỉ là chủ ý là ai bày cho Điền đại nhân, thật đúng là một chủ ý cao minh.
"Điền thiếu gia, phủ các quả thực gặp chút rắc rối, mà rắc rối còn liên quan đến Tĩnh Vương." Ngô Tích Nguyên .
Hắn hiện giờ tính kế một đứa trẻ tự nhiên thành vấn đề, cũng một chút cảm giác tội cũng .
"Tĩnh Vương biểu ca?!" Điền Lâm Gia trố mắt: "Huynh ? Là trêu chọc nào ? Vậy tại cha là Trâu đại nhân trêu chọc kẻ thù nào đó, đối phương mới đến phủ chúng tìm thù?"
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh đều đột ngột đầu về phía Điền Lâm Gia, đột nhiên hai đôi mắt chằm chằm, Điền Lâm Gia trong lòng run lên, nuốt nước bọt, mới cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Sao... ? Anh T.ử ca, Ngô đại nhân, là sai lời gì ?"
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh Trâu đại nhân, ước chừng hẳn là Trâu Triển.
Vương Khải Anh xong lời của Điền Lâm Gia dẫn đầu bật : "Không , đừng sợ, chuyện gì cứ với ca ca, ca ca nếu thể giúp nhất định sẽ giúp!"
Điền Lâm Gia lúc mới thở phào nhẹ nhõm, xuất phát từ sự tin tưởng đối với Vương Khải Anh đem chuyện của Trâu thúc thúc cho Vương Khải Anh.
"Cha cũng thật là, dẫn Trâu phu nhân về ông đều sợ trêu chọc kẻ thù nào đó, ông còn dẫn Trâu thúc thúc về?" Điền Lâm Gia bất mãn .
Ngô Tích Nguyên : "Trâu thúc thúc mà là Trâu Triển ?"
Điền Lâm Gia gật đầu: "Là thúc ."
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh một cái, ai cũng ngờ bọn họ tìm khắp nơi thấy thế mà trốn ở Điền gia.
Mà Điền gia hổ là cùng một thuyền với Tĩnh Vương, lúc thế mà còn thu nhận .
"Trâu Triển là của Tĩnh Vương, nhà các hiện giờ gặp rắc rối, kỳ thực chính là Tĩnh Vương gặp rắc rối ."