Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 100: Muội Cùng Tỷ Tỷ Đi Chung
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:08:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thì là thế, Hoàng Hộ Sinh thầm nghĩ.
Thảo nào hai con bọn họ vội vã chạy tới, hóa là nhờ cứu .
Hoàng Hộ Sinh cũng đưa tay đỡ bà: "Lão tẩu t.ử, bà lên ."
Lưu Thúy Hoa lúc mới mượn lực lên: "Hoàng lão gia, cứu như cứu hỏa, nương bây giờ chỉ còn thoi thóp một thôi!"
Lương y như từ mẫu, Hoàng Hộ Sinh cũng tình thế cấp bách, khoan hãy nhà họ Ngô ân với , cho dù ông đường thấy, cũng thể thấy c.h.ế.t cứu.
"Ta cùng bà một chuyến." Ông nhận lời.
Chỉ là để trở về là một vấn đề, ngựa chỉ một con, Lưu Thúy Hoa đương nhiên thể cưỡi chung với Hoàng Hộ Sinh, để một Mục Tông Nguyên ở nơi đồng m.ô.n.g quạnh , bọn họ cũng yên tâm.
Cuối cùng vẫn là Lưu Thúy Hoa quyết định: "Hai về , ở đây với Tông Nguyên, đợi Hoàng lão gia chữa trị cho lão nương xong , sẽ về ."
Hoàng Hộ Sinh về phía Mục Tông Nguyên, trưng cầu ý kiến của .
Nếu thì thôi, nhưng phận của đối phương, chính là cấp của .
Quan lớn hơn một cấp đè c.h.ế.t , đối phương là cấp bậc siêu nhất phẩm, so với chức quan bát phẩm nhỏ bé của ...
Mục Tông Nguyên gật đầu: "Ta và thẩm thẩm ở đây, cần lo lắng."
Thấy ông dường như vẫn còn chút yên tâm, Lưu Thúy Hoa : "Không còn Đại Thành ? Đại Thành ?"
"Nó đốn củi ."
"Được, hai , lát nữa Đại Thành về, sẽ bảo nó cùng ở đây đợi."
.
Trên đường về, Hoàng Hộ Sinh cũng trải nghiệm niềm vui xóc nảy lưng ngựa.
Đến nhà họ Lưu, ông còn kịp cảm thán cái eo già của , mấy hậu bối nhà họ Lưu xốc đến giường đất của lão thái thái.
"Các buông tay ! Không buông tay bắt mạch ?!" Ông bất đắc dĩ .
Mọi lúc mới ngượng ngùng, buông cánh tay ông .
Lưu Đại Lâm cũng cúi đầu khom lưng giải thích: "Lão gia t.ử, đắc tội nhiều, thực sự là lo lắng cho nương ..."
Hoàng Hộ Sinh bọn họ đây là phận của , lúc mới nhiều quy củ như , cũng so đo với bọn họ.
Lão thái thái tuổi cao, cũng liên quan gì đến nam nữ thụ thụ bất .
Ông trực tiếp xắn tay áo lên, cần cách một lớp khăn tay, liền trực tiếp bắt mạch cho lão thái thái.
Tất cả đều im bặt, vị lão gia t.ử chính là hy vọng duy nhất của bọn họ, nếu ông cũng hết cách cứu chữa, thì thực sự là hết cách cứu chữa .
Lưu Đại Lâm vội vàng hỏi: "Còn chữa ?"
"Chữa thì chữa , chỉ e tình hình dạo , các mua t.h.u.ố.c."
Lưu Đại Lâm nhíu mày, chắp tay với ông: "Lão gia t.ử ngài ban cho một phương t.h.u.ố.c , t.h.u.ố.c chúng tự nghĩ cách mua!"
Trong nhà còn b.út mực để từ lúc Trường Quý bọn họ vỡ lòng, mặc dù bảo quản ẩm, nhưng cũng thể dùng tạm để một phương t.h.u.ố.c.
Lưu Đại Lâm nhờ Hoàng Hộ Sinh hai phương t.h.u.ố.c, đó bọn họ chia hai ngả đến các trấn lân cận xem thử.
Vốn dĩ thành Ung Châu mới là lựa chọn nhất, nhưng bây giờ nơi đó đang bắt khắp nơi, đều dám .
Xuân Mai xung phong : "Cha! Mẹ! Con ! Bọn họ bắt lính cũng thể bắt một nữ nhân ."
Con trai Tào thị bắt , thể để con gái cũng mạo hiểm, trừng mắt nàng một cái: "Nói bậy bạ! Không !"
Xuân Mai khuất phục áp lực của mẫu , cũng chỉ bĩu môi, giận mà dám .
khi bọn họ hỏi thăm hết các tiệm t.h.u.ố.c ở các trấn xung quanh, luôn một loại d.ư.ợ.c liệu mua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-100-muoi-cung-ty-ty-di-chung.html.]
Hoàng Hộ Sinh sửa phương t.h.u.ố.c một chút: "Trước tiên cứ uống theo phương t.h.u.ố.c , dùng kim phong bế tâm mạch của bà , đại khái còn thể trụ vài ngày. , các nhanh lên, nếu mua t.h.u.ố.c về, thì là Đại La Thần Tiên đến cũng cứu ."
Lưu Đại Lâm cầm phương t.h.u.ố.c, lông mày nhíu thành hình chữ xuyên.
Xem dù thế nào cũng thành Ung Châu một chuyến .
Xuân Mai nhảy : "Con ! Nơi cách thành Ung Châu quá xa, chân cẳng con , cha bọn họ lỡ như cũng bắt, thì ?"
Còn về phần tẩu t.ử nàng , kẻ lười biếng trốn việc đó, lúc chạy .
Tất cả đều thành Ung Châu hiện tại yên , để một cô gái như nàng khỏi cửa, càng yên tâm.
Ngay lúc đều quyết định , Tô Cửu Nguyệt đột nhiên : "Hay là, cùng tỷ tỷ chung? Cũng bạn?"
Nàng nghĩ rằng những chuyện liên quan đến nàng, ông trời luôn báo , nếu tình hình bên đó , nàng cùng, đại khái tối nay sẽ mơ.
Người nhà họ Lưu nàng đều kinh hãi, ngay cả Xuân Mai cũng kinh ngạc nàng.
"Hay là thôi , là một tiểu nha đầu lỡ như xảy chuyện gì, chúng cũng ăn với nhà họ Ngô."
Tô Cửu Nguyệt : "Trước đó mới thành Ung Châu một chuyến, để cùng tỷ tỷ chung, cũng thể dẫn đường cho tỷ ."
Mọi thấy nàng , cũng đều do dự.
Lúc , Trường Sinh cũng đột nhiên : "Cha, , con cùng các ."
Hắn dứt lời, Tào thị là đầu tiên ngắt lời : "Không !"
Hắn mà , chắc chắn sẽ về , một đứa con trai mất , tuyệt đối thể mất thêm đứa nữa.
Trường Sinh thấy tức giận đến đỏ cả mắt, vội vàng : "Mẹ, con chỉ đưa các đến gần thành Ung Châu, đợi các , trong, thấy ?"
Tào thị kịp gì, Lưu Đại Lâm trực tiếp : "Ta đưa! Con ngoan ngoãn ở nhà cho ! Không hết!"
Lưu Đại Lâm là trụ cột gia đình, ông lên tiếng thì những khác cũng còn ý kiến gì nữa.
Tô Cửu Nguyệt mấy ngày nay ở nhà họ Lưu, một là để hầu hạ sư phụ nàng, hai cũng là để chồng nàng tròn đạo hiếu.
Nàng ở chung một phòng với Xuân Mai, Ngô Tích Nguyên thì ở cùng Trường Sinh.
Ngày hôm khi nàng , dặn dặn Ngô Tích Nguyên ngoan ngoãn lời, muộn một chút sẽ về.
Tào thị cũng bày tỏ sẽ chăm sóc cho , Tô Cửu Nguyệt lúc mới yên tâm lên đường.
Trải qua chuyện , Xuân Mai càng coi nàng như tỷ ruột thịt, ngay cả lương khô và bình nước cũng đeo nàng.
Trên đường nắm tay nàng ríu rít ngừng, nếu xung quanh là cành khô lá úa, e là còn tưởng nàng đang du xuân.
Tô Cửu Nguyệt nàng chuyện, phân tâm nghĩ đến giấc mơ đêm qua.
, đêm qua nàng mơ .
Chuyến mấy suôn sẻ, nhưng thể đến, bọn họ chỉ thể cẩn thận tránh né.
Trên đường hoa mai nở rộ, Xuân Mai tiện tay ngắt hai đóa, cài một đóa lên tóc , cài một đóa lên tóc Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt mặc dù gả cho , nhưng vì nàng tuổi còn nhỏ, hai cũng chính thức bái đường thành , nàng vẫn chải kiểu tóc của thiếu nữ.
Hai bọn họ để tránh gây chuyện, cố ý bôi đen khuôn mặt nhỏ nhắn.
Lúc cài đóa hoa mai đỏ , một cái, đều nhịn bật .
Tô Cửu Nguyệt cũng an ủi: "Tỷ tỷ đừng sợ, chuyện sẽ thôi."
--
Tác giả lời :
[Xuân Mai: Tặng một bông hoa nhỏ, xin hãy yêu nó. Giấm tinh Tích Nguyên: Yêu yêu ! Chỉ yêu !]