Ngô Tích Nguyên chỉ cây nấm ở đằng xa cho nàng xem: "Ta hái nấm, chạy lung tung ."
Tô Cửu Nguyệt lúc mới buông tay đang kéo , dặn dò: "Chàng đừng chạy xa quá, tìm đường về nhà ."
Ngô Tích Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Ta ở ngay bên cạnh nàng, tuyệt đối chạy lung tung."
Tô Cửu Nguyệt hái nấm và rau dại mặt đất, đầu Ngô Tích Nguyên ở cách đó xa, thấy quả thực chạy lung tung, lúc mới yên tâm hơn một chút.
Nơi hiếm dấu chân , thể hái rau dại quả thực nhiều hơn xung quanh thôn nhiều.
Không bao lâu , chiếc giỏ nhỏ nàng mang theo đựng non nửa giỏ, thậm chí còn đào mấy củ khoai tây dại, công sức một lát bằng thu hoạch cả một buổi sáng ngày thường của nàng .
Nàng hưng phấn đào rau dại mặt đất, nghĩ thầm coi như cần kẻ ăn bám nữa, một giỏ rau dại đủ cho cả nhà nhai nuốt một ngày nhỉ?
Đột nhiên lưng truyền đến một trận tiếng sột soạt, nàng đầu , liền thấy Ngô Tích Nguyên giẫm lên lớp lá cây vàng rực đầy đất chạy về phía nàng. Trên mặt mang theo nụ , dùng vạt áo bọc thứ gì đó.
Người còn tới, vui vẻ gọi to: "Nương t.ử, nàng mau xem, hái cho nàng cái gì ?!"
Tô Cửu Nguyệt tò mò, cũng lên: "Cái gì ?"
"Nàng xem! Ăn một quả ? Cái ăn ngon lắm."
Tô Cửu Nguyệt vươn cổ ghé sát , khóe mắt giật giật, bộ dạng " tháo vát mau khen " của , nhất thời nên khen .
Thứ coi như bảo bối mang về, thực chất là một ít sơn tra dại, thứ ăn mau đói, bây giờ phần lớn đều ăn no, ai ăn thứ chứ?
Cố tình Ngô Tích Nguyên cứ nằng nặc đòi chia sẻ với nàng, Tô Cửu Nguyệt đầu : "Ta ăn, cũng ăn ít thôi, lát nữa đói gì cho ăn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-10-linh-chi-an-ngon-khong.html.]
Ngô Tích Nguyên hiểu những thứ , thấy nàng ăn, miệng lập tức bĩu .
Tô Cửu Nguyệt bộ dạng ủ rũ của , chút đành lòng, do dự một lát: "Vậy nếm thử một quả?"
Ngô Tích Nguyên như biến sắc mặt, lập tức lấy tinh thần, hai mắt sáng ngời, cầm lấy một quả sơn tra chà chà lên quần áo, liền đút cho nàng.
Tô Cửu Nguyệt mới ăn một miếng, vị chua chát lan tỏa trong khoang miệng, ngũ quan của nàng đều nhăn nhúm thành một đoàn.
Cố tình tên ngốc Ngô Tích Nguyên còn mong ngóng nàng: "Ngon ?"
Tô Cửu Nguyệt mím môi, động tác chậm chạp gật đầu một cái, Ngô Tích Nguyên vui vẻ ném tất cả sơn tra trong chiếc giỏ nhỏ của nàng: "Ngon thì tặng hết cho nàng!"
Tô Cửu Nguyệt lặng lẽ xoay , vứt nửa quả sơn tra còn trong tay , hoảng hốt dường như thấy thứ gì đó trong lớp lá cây rụng đầy đất.
Nàng cất bước tới, Ngô Tích Nguyên cũng đuổi theo: "Nương t.ử, nàng tìm gì ?"
Trong lúc chuyện, Tô Cửu Nguyệt xổm xuống, đưa tay gạt lớp lá cây dày cộm , c.ắ.n môi vẻ mặt rối rắm cây nấm nhỏ mọc gốc cây khô mặt, hỏi Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, xem cái , giống linh chi ?"
Ngô Tích Nguyên hiểu cái ? Hắn tới xổm xuống bên cạnh nàng, tò mò cây nấm nhỏ kỳ lạ mặt, hỏi: "Linh chi là gì a?"
Tô Cửu Nguyệt một tay kéo bàn tay tội đang vươn về phía linh chi của : "Đừng chạm , cái thể là linh chi, cẩn thận chạm hỏng mất."
Ngô Tích Nguyên ngược lời nàng, vội vàng thu tay về.
"Linh chi ăn ngon ?" Hắn vẫn tò mò.