Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 72: Nhà Họ Vương

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:08:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy nhận đồ, Vương Thanh Sơn nóng mặt, lập tức cầm lấy đồ tay Kiều Diệp: “Kiều Diệp, mau , ngoài trời lạnh.”

 

Phó sảnh trưởng Vương năm nay năm mươi tám tuổi, dáng một lãnh đạo thực thụ.

 

so với vợ là Từ Quyên, ông nhiệt tình hơn một chút: “ đúng, ngoài trời lạnh, cháu là tiểu Kiều ? Mau mau, mau đây.”

 

Nhà họ Vương là gia đình lãnh đạo, ở trong một căn nhà lầu kiểu Tây hai tầng.

 

Thời gạch men, sàn nhà trát xi măng sơn, màu sơn đỏ trông trang trọng và nghiêm túc.

 

Trong nhà ngăn nắp gọn gàng, thể so sánh với môi trường ở nông thôn.

 

Đặc biệt là phòng khách lớn, kê một bộ sofa màu đen.

 

Là da thật giả da, Kiều Diệp quan tâm.

 

chiếc tivi màu lớn trong phòng khách, tuy thể so với tivi màn hình phẳng đời , nhưng nhà tiền.

 

Phó sảnh trưởng Vương chỉ chiếc sofa bên cạnh lò sưởi: “Mau mau, tiểu Kiều đây sưởi ấm . Mấy hôm nay lạnh, xem sắp tuyết !”

 

Kiều Diệp vội xuống, tháo khăn quàng cổ, mỉm lễ phép đáp: “Tục ngữ câu: Vân Giang tuyết Tết, sắp Tết , tuyết rơi là ạ!”

 

Còn hơn một tháng nữa là đến Tết, đúng là nên một trận tuyết.

 

Phó sảnh trưởng Vương chút kinh ngạc về cô gái mà con trai đưa về, ngoại hình chỉ xinh , điều khiến ông ngưỡng mộ hơn là cô giống một cô gái nhỏ từ nông thôn đến, mà giống một trí thức nhanh nhẹn, tháo vát.

 

“Tiểu Kiều, đây là đầu cháu đến thành phố tỉnh ?”

 

Kiếp đầu.

 

Kiếp Kiều Diệp từng đến thành phố tỉnh vài , nhưng đều là ngang qua, từng tham dự hai hội thảo ở khách sạn lớn nhất ở đây, nên thật sự quen thuộc.

 

“Vâng ạ, bác Vương.”

 

Phó sảnh trưởng Vương hứng thú hỏi: “Nghe cháu nghiệp cấp ba, nghĩ đến việc ôn thi ?”

 

Nguyên chủ từng nghĩ đến, nhưng nhà tiền.

 

Kiều Diệp bây giờ thì , cô lắc đầu: “Cháu nghĩ đến ạ, lúc là do điều kiện gia đình cho phép.”

 

“Bây giờ thì xa trường lớp quá lâu , kiến thức học cũng còn nhớ nữa.”

 

Phó sảnh trưởng Vương tỏ vẻ tiếc nuối: “ học đại học thì thoát khỏi nông thôn , con gái mà, vẫn nên tìm một công việc định thì hơn.”

 

Thời đại công việc định chính là bát cơm sắt.

 

mười năm , công chức bỏ việc ngoài kinh doanh nhiều kể xiết.

 

Kiều Diệp sống cuộc sống sáng chín giờ tối năm giờ về nữa, kiếp thực hiện tự do công việc, tự do tài chính là tiếc nuối lớn nhất của cô.

 

Bây giờ, ở thời đại đầy cơ hội , khả năng tương lai, cô còn công việc sáng chín giờ tối năm giờ về, trễ vài phút cũng sắc mặt lãnh đạo ?

 

Câu trả lời là: Cô tìm ngược!

 

Kiều Diệp e thẹn với Phó sảnh trưởng Vương: “Bác sai, nhưng với trình độ của cháu thì khó lắm ạ.”

 

Nghe cô gái cha, cũng là một phụ nữ nông thôn.

 

Lại là hộ khẩu nông thôn, ô dù mà chuyển hộ khẩu, tìm việc định, quả thực là quá khó.

 

Cô gái tệ, tiếc là học vấn thấp.

 

Ngay lúc Phó sảnh trưởng Vương đang thở dài, giúp việc bưng đến, Kiều Diệp vội dậy nhận lấy: “Cảm ơn dì!”

 

Người giúp việc đáp một tiếng gì, , lúc Vương Thanh Sơn cất đồ xong cũng tới.

 

“Bố, xe của bố hôm nay ở nhà ?”

 

Phó sảnh trưởng Vương ngẩng đầu: “Con định ?”

 

Vương Thanh Sơn chỉ Kiều Diệp: “Kiều Diệp gửi mấy bài cho tòa soạn, phó tổng biên tập Đường của phụ san ‘Nhật báo Văn học nguyệt san’ bảo cô đến bàn chuyện sửa bản thảo, chiều nay hẹn gặp ở ‘Tòa soạn Nhật báo Vân Giang’.”

 

Ồ?

 

Phó sảnh trưởng Vương ngạc nhiên: “Không ngờ tiểu Kiều còn là một nhà văn.”

 

Kiều Diệp đỏ mặt: “Bác quá khen ạ! Cháu chỉ mới bắt đầu vài câu chuyện nhỏ, dám nhận là nhà văn ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-72-nha-ho-vuong.html.]

 

Vương Thanh Sơn khen ngợi: “Bố, truyện của Kiều Diệp lắm, con mà thấy hấp dẫn.”

 

“Chỉ cần cô kiên trì, tương lai chắc chắn sẽ tiền đồ. Bố, chiều nay cho con mượn xe ?”

 

Nghe Vương Thanh Sơn đang đợi câu trả lời của bố, Từ Quyên bước , mặt cảm xúc chen .

 

“Thanh Sơn, bố con và đến nhà bác Hoàng của con một chuyến, xe rảnh, hôm nay chúng việc quan trọng .”

 

Kiều Diệp liền : “Kỹ sư Vương, xe buýt , cần khách sáo quá .”

 

“Lát nữa sẽ tìm một nhà khách ở gần đó, như tiện.”

 

Vương Thanh Sơn chút vui với thái độ của , dù bà thích , ít nhất đây cũng là bạn đầu tiên đưa về nhà.

 

“Chỗ đó xa lắm, xe buýt tiện, chuyển ba chuyến xe.”

 

“Mẹ cần dùng xe cũng , để con xem bạn con ở đây , nhờ đưa một chuyến. Con mốt là về , hai ngày cứ ở nhà .”

 

Ở đây?

 

“Không, , … Kỹ sư Vương, ở đó tiện lắm, thật sự phiền ạ.”

 

Lời dứt, trong lòng Vương Thanh Sơn càng vui: “Kiều Diệp, gặp chuyện, là nhờ hai của cô đấy.”

 

“Cô là con gái mà thật sự ngoài ở, xem là bạn !”

 

Phó sảnh trưởng Vương cũng chút ngại ngùng.

 

Tối hôm qua con trai gọi điện về, đưa một bạn về và cần dùng xe.

 

vợ ông là con gái, là một cô gái nông thôn, chỉ nghiệp cấp ba, bà liền vui.

 

Chuyến hôm nay vốn là hẹn đột xuất.

 

“Thanh Sơn, gọi con lái xe qua đưa các con một chuyến.”

 

Cậu của Vương Thanh Sơn tài xế cho lãnh đạo, thời tài xế là công việc chính thức, ngày nghỉ thể lái xe về nhà.

 

Kiều Diệp thấy phiền phức như , lập tức sốt ruột: “Không cần, cần, thật sự cần ạ. Kỹ sư Vương, nếu cứ khách sáo như thì ở đây nữa .”

 

Vương Thanh Sơn tính cách của Kiều Diệp, cũng cô gái nhỏ kiêu ngạo, nên đồng ý xe buýt cùng cô.

 

Trước khi , Vương Thanh Sơn bảo Kiều Diệp gọi điện thoại qua xác nhận

 

“Phải đổi thời gian ạ?”

 

Nghe giọng điệu mấy thoải mái của Kiều Diệp trong điện thoại, phó tổng biên tập Đường tỏ vẻ ngại ngùng: “Tiểu Kiều, chủ biên Lưu xem bản thảo của cô, ông đích chuyện với cô.”

 

Là chủ biên gặp cô ?

 

Kiều Diệp khẽ giãn mày…

 

Bây giờ phim truyền hình chủ yếu là phim võ hiệp, phim tình cảm ít, hiện tại một bộ phim Đài Loan “Sao ơi hiểu lòng ” đang nổi tiếng khắp nơi.

 

Hai năm nay tivi ở nông thôn vẫn nhiều, nhưng qua hai năm nữa, nhà nào kinh doanh cá thể cũng sẽ tivi.

 

Ba năm , phim của Quỳnh Dao sẽ nổi tiếng khắp Trung Quốc.

 

Kiều Diệp câu chuyện trong tay, bộ “Lại thấy hoa nở” mà cô gửi chính là dựa “Khát vọng”…

 

Câu chuyện giống, nhưng cảm động hơn.

 

Kiều Diệp ghi nhớ thời gian, địa điểm gặp mặt ngày mai, đặt điện thoại xuống.

 

“Đổi thời gian ?”

 

Kiều Diệp gật đầu: “Chín rưỡi sáng mai, tầng năm tòa soạn.”

 

Vương Thanh Sơn gật đầu: “Vậy thì mai . Chiều nay ngoài dạo một vòng ? Dù cô cũng là đầu đến đây.”

 

Kiều Diệp thật sự dạo!

 

“Có phiền ạ?”

 

Vương Thanh Sơn nghiêm mặt: “Cô ? Đi thôi, chúng .”

 

 

Loading...