Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 67: Bắt Gian Tại Trận Và Bữa Cơm Của Tình Chị Em

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:08:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy Kiều Diệp, hai mắt bác Trương sáng rực lên.

 

Bác Trương cái vẻ mặt gì thế ?

 

Kiều Diệp chút dở dở , móc một gói đậu phộng đưa qua: “Bác Trương, Kỹ sư Vương ở trong xưởng ạ?”

 

Bác Trương híp mắt nhận lấy: “Tiểu Kiều , cháu cứ khách sáo quá, nào cũng mang đồ ăn cho bác, thế thì bác nhận nhé.”

 

mà cháu đến đúng lúc , hôm qua Kỹ sư Vương thành phố họp, bác cũng hôm nào mới về nữa.”

 

Kiều Diệp lập tức : “Không , ạ, cháu chỉ tìm chú chút việc thôi. Đợi chú về , cháu đây.”

 

“Ấy , cháu cứ yên tâm, Kỹ sư Vương về là bác sẽ với chú ngay, bảo là cháu tới.”

 

“Đa tạ bác!”

 

Đã đến đây , Kiều Diệp quyết định thăm Kiều Mỹ Phương.

 

đến thăm hai , mà còn thăm cô nào.

 

Đi tay thì kỳ quá, Kiều Diệp quyết định mua chút đồ mang sang.

 

khi cô đến cửa Cung tiêu xã, ngờ tình cờ thấy hai

 

“Anh Chí Cường, kiểu dáng ?”

 

“Đẹp, da em trắng, mặc lên chắc chắn là .”

 

Trên tay Kiều Lệ đang cầm một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ hoa hồng, vẻ mặt e thẹn Vương Chí Cường bên cạnh.

 

“Sao da em trắng?”

 

“Em xem, chỗ nào của em mà thấy chứ?”

 

“Anh Chí Cường, đừng bậy, ở đây đông thế , lỡ để thấy thì xảy chuyện lớn đấy!”

 

Kiều Lệ dậm chân, Vương Chí Cường hì hì: “Sợ cái gì? Kẻ nào dám quản chuyện của ông đây, ông đây g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”

 

Nếu Khí Tiên Công của Kiều Diệp tiến tầng thứ hai, hai nhỏ như , cô cũng chẳng rõ bọn họ đang cái gì.

 

bây giờ, cô chỉ thấy, mà còn thấy rõ mồn một.

 

Lấy điện thoại di động từ trong gian , nhân lúc ai chú ý, cô chụp liên tiếp mấy tấm, đó cũng chẳng mua đồ gì nữa mà thẳng về nhà.

 

Về đến nhà, các đồng chí công an tới .

 

ông cụ đưa ông , liền , nháo, ăn vạ đất.

 

Hết cách, Lưu Tú Quyên đành giữ ông hai ngày, nghĩ rằng kiểu gì cũng sẽ đến tìm.

 

Kiều Kiến Quân Kỹ sư Vương nhà, bèn cùng mấy em của lên núi nhặt hạt dẻ.

 

Kiều Diệp lẻn gian, in mấy tấm ảnh , đó mang theo ít hạt dưa, đậu phộng đến Bưu điện.

 

“Kiều Diệp, tới đây?”

 

Nhìn thấy cô, Kiều Mỹ Phương vô cùng ngạc nhiên vui mừng.

 

phụ trách công việc phân loại báo chí, sáu giờ sáng , mười hai giờ trưa tan tầm, lúc vặn đang đợi tan .

 

“Có rảnh ?”

 

Gặp bạn , Kiều Mỹ Phương thật sự vui: “Đương nhiên là rảnh , sắp tan đây, lát nữa về nhà ăn cơm với tớ nhé.”

 

Ăn cơm gì đó, Kiều Diệp thật sự quan trọng.

 

“Tớ kiếm tiền , lát nữa tớ mời ăn tiệm.”

 

“Hả?”

 

Kiều Mỹ Phương kinh ngạc tột độ: “Cậu bán hạt dưa kiếm tiền ?”

 

Kiều Diệp gật đầu: “ . Kiếm , kiếm cũng kha khá, bởi vì tớ bán công thức cho nhà máy thực phẩm huyện.”

 

mà tớ chỉ với thôi đấy, khác . Nhà máy thực phẩm huyện đưa cho tớ một ít tiền, còn sắp xếp cho hai tớ một công việc chính thức.”

 

Trời ơi, trời ơi, chị em phát tài ?

 

Đôi mắt Kiều Mỹ Phương sáng rực như trời: “Tốt quá ! Tớ cũng tin với : Công việc của tớ sắp chuyển thành chính thức !”

 

“Thật ?”

 

Kiều Mỹ Phương hưng phấn gật đầu: “Thật đó, nhưng mà đây là tin nội bộ, vẫn thể với ngoài, tớ chỉ cho thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-67-bat-gian-tai-tran-va-bua-com-cua-tinh-chi-em.html.]

 

Ha ha, đúng là chị em , tin tưởng lẫn ghê.

 

Kiều Diệp quyết định bây giờ vội, đợi ăn cơm xong hãy , cô sợ ảnh hưởng đến khẩu vị của bạn .

 

Rất nhanh Kiều Mỹ Phương tan , công việc của cô buổi chiều , cho nên khóa cửa xong hai liền rời .

 

Thời đại ngoại trừ nhà khách, thì chính là mấy quán cơm nhỏ, loại nhà hàng cao sang quyền quý gì.

 

Vào một quán cơm nhỏ, lúc đang là giờ cơm, cũng khá đông, Kiều Diệp gọi ba món mặn một món canh.

 

Một gà kho tàu, một thịt xào, một đậu phụ xào cần tây.

 

Thấy cô gọi nhiều như , Kiều Mỹ Phương thật: “Kiều Diệp, xem thật sự phát tài , gọi nhiều thế !”

 

Kiều Diệp : “Đại tài thì , tiểu tài thì một chút, mấy món vẫn ăn , mau ăn !”

 

Hai hào hứng ăn uống, quán cơm tuy nhỏ nhưng mùi vị thức ăn cũng khá , ăn xong cũng hơn một giờ chiều.

 

Trong quán cơm nhỏ chẳng còn mấy .

 

Kiều Diệp mở lời: “Mỹ Phương, tớ hỏi một chuyện, thể thành thật trả lời tớ ?”

 

Kiều Mỹ Phương ngẩn : “Kiều Diệp, cái gì thế? Tớ chắc chắn sẽ lừa , chúng ngủ chung một giường từ nhỏ đến lớn mà.”

 

Kiều Diệp bèn thẳng: “Cậu và tên Vương Chí Cường , hiện tại qua ?”

 

Hỏi đến cái , mặt Kiều Mỹ Phương đỏ lên: “Có xem phim hai , còn bờ sông An Giang tản bộ hai , đều là hẹn tớ.”

 

Gã đàn ông , đúng là đồ cặn bã!

 

Kiều Diệp cũng nhiều, trực tiếp lấy ảnh chụp : “Cậu xem , xem xong tự quyết định, hai ngủ cùng một chỗ .”

 

Vừa thấy ảnh chụp, mặt Kiều Mỹ Phương chuyển thành màu gan heo.

 

“Bọn họ quá đáng ghét! Quá khốn nạn!”

 

Thấy bạn tức đến phát run, Kiều Diệp nắm lấy tay cô : “Đừng giận đừng giận, vì loại mà tức hỏng thì đáng.”

 

“Dù hiện tại các cũng đính hôn, càng kết hôn, trai vợ gái chồng, tức giận lớn như cần thiết.”

 

“Thật theo tớ nghĩ, bây giờ phát hiện còn may, nếu đợi đến lúc kết hôn mới phát hiện, lúc đó mới thật sự là thiệt thòi!”

 

“Gã đàn ông chẳng thứ lành gì, gả cũng .”

 

Gả thì chắc chắn là sẽ gả .

 

Bản sắp chuyển chính thức, đến lúc đó công việc đàng hoàng, hộ khẩu thành thị, cô còn sợ tìm đàn ông ?

 

Chỉ là Kiều Mỹ Phương phẫn nộ: “Tớ buông tha cho bọn họ như !”

 

Đương nhiên thể buông tha, các cô cũng thánh mẫu, ngay cả tra nam tiện nữ cũng thể dễ dàng bỏ qua.

 

Kiều Diệp liên tục gật đầu: “Tớ đồng ý. mà chuyện vẫn nên giao cho dượng xử lý , dù mối hôn sự cũng là do dượng và bố của Vương Chí Cường tác hợp.”

 

“Tớ tin rằng, dượng sẽ để chịu uất ức .”

 

, dượng nuôi cô như con gái ruột, ông tuyệt đối sẽ để cô chịu loại uất ức .

 

Mắt Kiều Mỹ Phương đỏ ngầu: “Được, tớ , lát nữa về tớ sẽ với cô.”

 

“Kiều Diệp, đúng là phúc tinh của tớ, nếu phát hiện , còn chụp , e rằng tớ gả cho tên cặn bã !”

 

“Còn cả con Kiều Lệ nữa, tớ sẽ để nó cầu ước thấy !”

 

Nhà Vương Chí Cường , chắc chắn sẽ để cưới Kiều Lệ, một cô gái nông thôn.

 

Điểm , Kiều Diệp thể khẳng định.

 

Không Kiều Lệ xứng với Vương Chí Cường, mà là thành phố cưới gái nông thôn, sinh con thể nhập hộ khẩu thành thị.

 

Người bây giờ hộ khẩu tương lai chẳng tác dụng gì mấy, cho nên coi trọng hộ khẩu vô cùng.

 

Kiều Diệp vỗ vỗ tay Kiều Mỹ Phương: “Đây cũng là vận may của , nếu vận may, tớ cũng chẳng gặp bọn họ.”

 

“Được , đừng giận nữa, mau về tìm cô .”

 

“Ừ.”

 

Hai khỏi quán, đến bên cầu thì chia tay, chỉ là khi Kiều Diệp qua cầu, chuẩn đường tắt qua con ngõ nhỏ về nhà thì…

 

“Cứu !”

 

 

Loading...