Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Bị Trêu Ghẹo, Kiều Nữ Thập Niên 80 Đỏ Bừng Mặt - Chương 58: Tôi Đến Để Cầu Thân

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:08:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong nháy mắt, tiếng động bên lập tức thu hút sự chú ý của ít , nhanh đông đảo bà con vây quanh…

 

lúc , đội trưởng Kiều Lâm Sinh chạy tới.

 

Thấy tình hình căng thẳng, ông lập tức bước lên: “Đồng chí, là đội trưởng đội sản xuất , Kiều Lâm Sinh. Chuyện , hiểu lầm gì ?”

 

Đồng chí công an Kiều Diệp khiêu khích sớm nổi nóng, giọng điệu tệ: “Hiểu lầm cái gì? Chúng thi hành công vụ, thể vu oan cho cô ?”

 

“Chính là tố cáo cô phạm tội lưu manh, chúng thể đến ?”

 

“Hơn nữa, chúng cũng chỉ mời cô về đồn cho rõ ràng, là bắt giam cô . Là cô chống đối pháp luật, trách chúng ?”

 

Nghe thấy lời , Kiều Lâm Sinh nhớ tới lời đồn đại mấy hôm , lập tức do dự: “Kiều Diệp, là chú cùng cháu một chuyến lên đồn cho rõ ràng?”

 

Kiều Diệp đời nào chịu !

 

Đến cái nơi đó, việc gì cũng thành việc.

 

Kiều Lâm Sinh : “Chú Bảy, kiện cháu thì cháu , nếu cháu cũng tùy tiện kiện luật phạm luật, cũng giải trình với cấp ?”

 

“Hơn nữa, cháu giở trò lưu manh, cháu giở trò với ai?”

 

“Có chứng cứ thì cháu , chứng cứ chính là vu khống! Ít nhất cho cháu , cháu giở trò lưu manh với ai!”

 

Kiều Lâm Sinh cảm thấy lý, ông thỉnh cầu đàn ông mặc cảnh phục: “Đồng chí, cháu gái cũng đúng, ít nhất hãy cho con bé đối tượng nó giở trò lưu manh là ai chứ?”

 

Người đàn ông lạnh lùng liếc Kiều Lâm Sinh một cái: “Không ngờ ông đội trưởng mà giác ngộ thấp như ! Cô giở trò lưu manh , trong lòng tự ?”

 

Kiều Diệp nổi giận: “ , ! Nếu là , nhận tội!”

 

Người đàn ông lạnh lùng : “Vậy chuyện cách đây lâu cô thương từ nhà họ Dương là thế nào?”

 

Lời dứt, Kiều Diệp tức quá hóa : “ thương từ nhà họ Dương trở về là do ngã, chẳng lẽ ngã một cái cũng là giở trò lưu manh?”

 

“Vậy ý của là, ai ngã cũng đều phạm tội lưu manh hết ?”

 

“Các bác, các chú, các thím, từng ngã bao giờ ?”

 

ai gây khó dễ với , ai đang bôi nhọ danh dự của , nhưng thề ở đây: Kẻ vu khống , tuyệt đối sẽ kết cục !”

 

Trong đội sản xuất đa phần là họ Kiều, chuyện của Kiều Diệp nếu truyền ngoài, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến các cô gái họ Kiều.

 

Lập tức hưởng ứng: “ đấy, ngã một cái mà thành lưu manh, thế còn phép ngã nữa ?”

 

“Các là công an ở thế, quản cũng rộng quá đấy!”

 

, bắt gian bắt tang vật.”

 

“Nói Kiều Diệp giở trò lưu manh, bảo xem nào, xem đáng để Kiều Diệp nhà chúng giở trò lưu manh .”

 

Mọi nhao nhao lên tiếng, mặt đàn ông đen sì .

 

cần các thế nào, hôm nay nhất định đưa cô về đồn công an, còn việc cô giở trò lưu manh , về đồn !”

 

Kiều Kiến Quân nổi nóng: “Ông dám!”

 

Người đàn ông nheo mắt: “Thằng nhãi, thực sự trong đó vài ngày đúng ? khuyên tránh , nếu đừng trách bắt cả luôn!”

 

“Ông thử xem!”

 

Ngay lúc đang tranh cãi thể vãn hồi, phía đám đông hô to: “Các bác các chú các thím, xin nhường đường, nhường đường một chút!”

 

Nghe thấy tiếng , lập tức đầu , chỉ thấy một đàn ông mặc quân phục, dáng cao lớn trai đám đông, hai tay xách đồ đang chen trong…

 

“Bố, bắt cô!”

 

Lúc Miêu Miêu cũng chẳng màng đến việc thích ông bố nữa, mếu máo lóc lao tới.

 

Dương Viễn Phong bước đám đông, đàn ông lớn tuổi : “Xin chào, tên là Dương Viễn Phong, đội sản xuất Lương Bình, đây là giấy tờ của .”

 

Nói xong lấy từ túi áo n.g.ự.c một cuốn sổ nhỏ bìa đỏ, đưa cho…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-anh-chong-tho-kech-bi-treu-gheo-kieu-nu-thap-nien-80-do-bung-mat/chuong-58-toi-den-de-cau-than.html.]

Đây chính là đàn ông cô gái giở trò lưu manh ?

 

Mắt đàn ông sáng lên, xem xong giấy tờ thì ngẩn .

 

Một lúc lâu mới trả cuốn sổ trong tay cho đối phương, đồng thời lập tức đưa tay : “Xin chào, đồng chí Dương Viễn Phong, là Lý Viễn của đồn công an công xã Hồng Tinh.”

 

Dương Viễn Phong gật đầu: “Xin chào, đồng chí Lý Viễn.”

 

Lý Viễn lập tức giới thiệu thanh niên bên cạnh: “Xin chào, xin chào, đây là đồng nghiệp của , Lý Giang.”

 

“Đồng chí Dương Viễn Phong, hôm nay đến chính là để xử lý vụ án của .”

 

“Anh yên tâm, chúng nhất định sẽ đưa kẻ phạm tội pháp luật, trả công đạo cho !”

 

Lời dứt, gây chuyện lớn !

 

Kiều Kiến Quân đ.ấ.m một cú tới tấp: “Được lắm cái tên Dương Viễn Phong lòng lang thú nhà ! Coi như chị mù mắt!”

 

“Muốn bắt chị đúng ? Được, bắt cả ! Kiều Lão Ngũ mà chớp mắt một cái thì !”

 

Dương Viễn Phong ngờ Kiều Kiến Quân phát điên lên như .

 

Tuy rằng tránh một chút, nhưng khóe miệng vẫn nắm đ.ấ.m của Kiều Kiến Quân quẹt trúng, lập tức m.á.u tươi từ khóe miệng chảy

 

Chỉ là kịp phát tác, thì Lý Viễn nổi trận lôi đình: “Cậu cái gì ! Dám đ.á.n.h ngay mặt công an, đúng là vô pháp vô thiên! Lý Đường, còng tay nó cho !”

 

Dứt lời, Lý Đường liền lao lên, xuất từ trường cảnh sát trong nháy mắt đè nghiến Kiều Kiến Quân xuống đất…

 

Kiều Kiến Quân quỳ một chân xuống đất nhưng chịu thua, gào lên: “Dương Viễn Phong, giỏi lắm! mù mắt , còn tưởng !”

 

“Trừ khi để tù mọt gông kiếp , nếu sẽ tha cho !”

 

Dương Viễn Phong lau khóe miệng một cái mới mở miệng: “Thả ! Đồng chí công an, các cái gì!”

 

“Xin hỏi một chút: Bản bao giờ báo án với các ?”

 

Lý Viễn há hốc mồm: “Đồng chí Dương, hôm nay cho báo án ?”

 

“Một giờ đến đồn công an báo án, đồng chí Kiều Diệp dạo giở trò lưu manh với , về, chính là để tìm cô tính sổ!”

 

“Giở trò lưu manh?”

 

Dương Viễn Phong nheo mắt: “Đồng chí Lý Viễn, tội danh là chuyện ảnh hưởng đến danh dự của đồng chí nữ!”

 

“Không đương sự báo án, qua xác minh tùy tiện bắt , đây chính là hành vi trái pháp luật!”

 

“Hơn nữa, chuyện giở trò lưu manh bắt đầu từ .”

 

“Đồng chí Kiều Diệp là đối tượng thầm thương trộm nhớ, đầu tiên thấy cô nhất kiến chung tình, nhất thời tình kìm nén nên nắm tay cô một cái.”

 

“Bởi vì sự đồng ý của cô , lúc đó cô giận nên bỏ chạy.”

 

“Vì cẩn thận vấp ngã thương ở trán, cô càng giận dỗi bỏ về nhà.”

 

“Cô lừa gạt cô , coi thường cô , vì để bày tỏ tấm chân tình của , ngay trong ngày về đơn vị nộp báo cáo kết hôn.”

 

cũng trong đơn vị chúng kết hôn dễ dàng như , báo cáo ba tháng thì phê duyệt xong.”

 

“Vốn dĩ về sớm , nhưng về nhận nhiệm vụ, mãi đến hôm nay mới về . Đây , hôm nay đặc biệt đến để cầu .”

 

Nói xong, Dương Viễn Phong giơ giơ quà biếu trong tay lên: “Đây là hai chai rượu Hạnh Hoa Thôn ủ mười năm, đây là hai cây t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn, ngoài còn mang theo năm trăm đồng tiền sính lễ.”

 

Hả?

 

Người đến để cầu ?

 

Vậy còn giở trò lưu manh cái khỉ gì nữa?

 

Lời dứt, tất cả những xem náo nhiệt đều trợn tròn mắt!

 

Chuyện quái quỷ gì đang diễn thế ?

 

 

Loading...