Bạch Vu chằm chằm Hùng Bình với vẻ đầy thú vị: "Tộc trưởng Hùng Bình, ông còn lời nào ?"
Da mặt Hùng Bình cứng đờ, ngập ngừng hồi lâu mới thốt một câu: "Có lẽ... lẽ là bà đ.á.n.h cược một ván..."
Giọng lão nhỏ dần, ngay cả bản lão cũng tin nổi sự thật của câu đó.
Tộc nhân bộ lạc Hùng Lư xôn xao, họ ngờ tộc trưởng của chuyện hèn hạ như ! Hùng Bình cảm nhận những ánh mắt khác lạ từ phía , cảm thấy mặt nóng rát.
Lão ở vị trí cao lâu , chịu nổi việc khác bằng ánh mắt khinh miệt như thế.
Bây giờ lão chẳng cần đầu cũng , mấy vị cựu thành viên trong bộ lạc nhất định đang vô cùng bất mãn, thậm chí là thế vị trí tộc trưởng của lão.
"Phải," Hùng Bình thể biện minh thêm nữa, đành thừa nhận: "Là . Ta tìm một dị thú để bà giả mạo Bạch Đình với mục đích là dụ và Thánh cái về bộ lạc Hùng Lư."
"Chỉ thôi ?" Bạch Vu hỏi: "Tộc trưởng Hùng Bình từng nghĩ đến việc liên thủ với các bộ lạc khác để phân chia Lang Dực ?"
Lời dứt, trong các bộ lạc đang xem náo nhiệt, vài vị tộc trưởng của các bộ lạc lớn, trung và nhỏ đều lộ vẻ lúng túng, ánh mắt né tránh.
Hùng Bình lớn: " như Thiếu tộc trưởng Bạch Vu , tìm sẵn đồng minh, chỉ đợi và Thánh cái gia nhập Hùng Lư là sẽ cùng họ tay." Tiếp đó, Hùng Bình phớt lờ những ánh mắt đe dọa của mấy vị tộc trưởng , lượt gọi tên họ cho Bạch Vu .
Bạch Vu đầu , quét mắt qua từng . Cảm nhận thiên phú cấp 11 đầy áp đảo của Bạch Vu, họ dám nhúc nhích, chỉ thể thầm c.h.ử.i rủa trong lòng rằng Hùng Bình là thứ lành gì.
Hùng Bình giấu giếm ý đồ : "Thiếu tộc trưởng Bạch Vu định gì? Tiêu diệt họ để trút giận ? Với thực lực của Lang Dực, chuyện đó chắc dễ dàng lắm nhỉ?"
Mấy vị tộc trưởng , ánh mắt căm hận như phóng d.a.o về phía Hùng Bình. Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , Hùng Bình lúc là một con gấu c.h.ế.t .
"Tộc trưởng Hùng Bình là sai …" Thẩm Lạc bỗng nhiên tươi rói: "Bỏ qua kẻ chủ mưu mà tìm những bộ lạc ông dụ dỗ, kịp phạm sai lầm để trả thù, đó là cái lý đạo gì chứ? A Vu, theo em thấy, oan đầu nợ chủ, cứ tìm bộ lạc Hùng Lư mà báo thù mới đúng."
" đúng đúng!!!" mấy vị tộc trưởng đang lo sốt vó vội vàng phụ họa: "Thánh cái chí lý. Thiếu tộc trưởng Bạch Vu, chúng là Hùng Bình ép buộc và dụ dỗ, chứ hề ý định đối đầu với Lang Dực."
Bạch Vu , thấy Thẩm Lạc nháy mắt với , mỉm tán đồng: "Lạc Lạc đúng. Vậy Lang Dực sẽ truy cứu trách nhiệm của các bộ lạc khác ngoài Hùng Lư." Nói xong, liếc Vu y một cái. Vu y , đến lúc sân .
"Thiếu tộc trưởng." Vu y sa sầm mặt: "Thánh cái tâm địa lương thiện, nhưng họ dù cũng từng ý đồ đó. Vạn nhất khác xúi giục, chẳng Lang Dực của chúng sẽ gặp nguy hiểm ?"
"Ấy ," một vị tộc trưởng vội can ngăn: "Vu y, chúng chuyện gì thì từ từ thương lượng. Ở đây đông phức tạp, là đợi ân oán giữa các ông và Hùng Lư giải quyết xong, chúng bàn bạc ?" Từ "bàn bạc" ông nhấn mạnh, giọng điệu mang theo vẻ đau lòng - rõ ràng là định "phá của tiêu tai". Vu y hừ lạnh một tiếng, gì thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/full-meo-con-nhan-muon-van-sung-ai/su-phan-boi-cua-bo-lac.html.]
Bạch Vu hướng mắt về phía Hùng Bình. Anh kịp mở lời thì Hùng Bình và Đại tộc lão của bộ lạc Hùng Lư đồng thời lên tiếng:
"Thiếu tộc trưởng Bạch Vu, chuyện ..."
Đại tộc lão cướp lời : "Thiếu tộc trưởng Bạch Vu, chuyện Hùng Bình đều là tự thực hiện, liên quan gì đến bộ lạc Hùng Lư chúng . Vừa các tộc lão bàn bạc và quyết định bãi bỏ chức tộc trưởng của Hùng Bình, trục xuất khỏi bộ lạc, giao cho Thiếu tộc trưởng quyền xử lý."
Lời của Đại tộc lão vô cùng lạnh lùng, hề ý định bảo vệ Hùng Bình. Lão ngây tộc nhân phía - những từng tôn kính lão giờ lão như kẻ thù - bỗng nhiên lớn. Tiếng ngày một to, đến mức lão thẳng nổi. Bạch Vu im lặng quan sát.
Hùng Bình vốn định gánh hết trách nhiệm một để liên lụy đến bộ lạc. Tiếc , lão phản bội. Bộ lạc lão bảo vệ coi lão là nỗi nhục và giáng cho lão một đòn chí mạng. Lão nhắm mắt , trong sự kinh ngạc của , lão tự phế bỏ thiên phú của chính .
"Lỗi phạm, tự gánh," giọng Hùng Bình yếu ớt, thở mong manh: "Ta để xử lý."
Lão tự phế chỉ thiên phú mà còn là sinh mạng của chính . Bạch Vu ước tính lão chỉ sống thêm hai ngày nữa là cùng.
"Hùng Bình!"
"Phụ !"
Trong cơn mê sảng, Hùng Bình tiếng vợ và hai đứa con nhỏ (một đứa 5 tuổi, một đứa 3 tuổi) chạy đến ôm lấy nức nở. Lão yếu ớt an ủi: "Yên tâm, bộ lạc sẽ chăm sóc các con..."
"Đại tộc lão," Bạch Vu bỗng lên tiếng: "Tộc trưởng Hùng Bình nông nỗi cũng phần trách nhiệm của . Gia đình ông , Hùng Lư định xử trí thế nào?"
"Dĩ nhiên là cũng giao cho Lang Dực xử lý," Đại tộc lão lạnh lùng đáp. Hùng Bình tuyệt vọng nhắm mắt, chờ đợi cái c.h.ế.t và sự đoàn tụ cùng vợ con đường xuống hoàng tuyền.
"Đại tộc lão thật vô tình," Bạch Vu đầy ẩn ý: "Tộc trưởng Hùng Bình, đến giờ phút , ông còn một gánh vác tất cả để vợ con c.h.ế.t cùng ông ?"
Hùng Bình mở choàng mắt: "Cậu ý gì?"
"Không ý gì cả," Bạch Vu thở dài: "Dạo bộ lạc sinh nhiều thú non quá, lãnh địa của Lang Dực đủ chỗ cho chúng chạy nhảy nữa ."
Hùng Bình lập tức hiểu ý. Đây là Bạch Vu lão kéo cả bộ lạc Hùng Lư xuống nước, để Lang Dực danh chính ngôn thuận chinh phạt Hùng Lư. Đại tộc lão định lên tiếng nhưng Vân An dùng đất chôn vùi tại chỗ.
Bạch Vu bồi thêm một nhát d.a.o: “ kẻ thích ghết ch.óc. Tộc trưởng Hùng Bình nông nỗi , cũng là do sự tham lam của bộ lạc các ông mà thôi.”