Thật là thấy quỷ !
Thiếu tộc trưởng đây là điên ?!
Bạch Hồ mặt đầy kinh hãi.
Mãi một lúc mới sực nhớ lời Bạch Vu . Ồ, điên, là vui mừng đến phát ngốc thôi.
"Chúc mừng Thiếu tộc trưởng."
Bạch Hồ chân thành chúc mừng Bạch Vu thể thú con của riêng . Ở trong bộ lạc, khả năng của hùng tính đều như , việc thể sinh con phụ thuộc giống cái.
Vì , việc đây Bạch Vu thể khiến giống cái m.a.n.g t.h.a.i khiến trở thành một tồn tại dị biệt trong mắt các hùng tính khác.
Khi đó Bạch Vu còn nhỏ, mẫu bảo vệ, phụ Bạch Húc thì ngó lơ, ngày tháng của ở bộ lạc vất vả thế nào ai cũng rõ.
Bạch Hồ còn đang cảm thán, Bạch Vu vỗ vai : "Yên tâm, cứ theo , sẽ để con dưỡng già cho !"
Bạch Hồ: "..."
Cảm ơn, nhưng mà cần nha!
Khác với tâm trạng phức tạp của Bạch Hồ, Bạch Vu hiện tại vô cùng sảng khoái.
Sau cũng giống như những thú phu khác của Lạc Lạc , đều con cả, dù thêm mới, cũng lo Lạc Lạc sẽ lạnh nhạt với !
—— Một con sói đuôi lớn đang mơ mộng "phụ bằng t.ử quý" (cha sang nhờ con).
Trò chuyện một hồi, cả hai chuyển sang tình hình bộ lạc. Bạch Hồ liếc về phía nhà Vu y, với Bạch Vu:
"Thiếu tộc trưởng, để giữ chân , Vu y đến gặp cả , ám chỉ đủ đường tìm cách giữ ."
Bạch Vu thản nhiên: "Ông phí lời thôi. Đợi mùa nóng qua , sẽ cùng Lạc Lạc rời khỏi bộ lạc. A Hồ, cùng ?"
Bạch Hồ khựng , hồi lâu mới lắc đầu: "Thiếu tộc trưởng, . ở bộ lạc, còn trông chừng A Nặc của nữa. Nếu , sẽ còn ai bầu bạn với cô ."
A Nặc chính là cô nàng giống cái thanh mai trúc mã của Bạch Hồ. Bạch Vu vẫn buông bỏ nên ép buộc.
“A Hồ, hôm đó bảo Vu y và các tộc lão sớm chọn Thiếu tộc trưởng mới, nhưng họ cứ chần chừ, chẳng qua là vì vẫn nuôi hy vọng sẽ ở …”
"Thiên phú của trong bộ lạc cũng thuộc hàng nhất nhì, nếu cùng , chi bằng hãy tranh vị trí Thiếu tộc trưởng ? Một khi , dù họ cam lòng cũng thể để bộ lạc thiếu tộc trưởng mãi ."
Bạch Hồ cúi đầu suy nghĩ trịnh trọng gật đầu: "Được, sẽ tranh đấu. Nếu trở thành tộc trưởng, sẽ trấn giữ Lang Dực, luôn chờ đợi các trở về."
Hai em , tình nghĩa cần cũng đủ hiểu.
Khi mùa nóng dần đến, bất kể ngày đêm đều nóng đến mức chịu nổi. Bạch Vu hệ Băng nên thể tự điều tiết nhiệt độ cơ thể, những ngày cứ mát rượi.
Con sói đuôi to nào đó đang định tranh thủ chút chuyện “” nhưng thấy Vân An lén lút bế bé Vọng Thư lẻn phòng để hưởng “điều hòa miễn phí” thì ý định của đều dội một gáo nước lạnh!
Vân An vô cùng đắc ý, đối mặt với những tia sắc lẹm của Bạch Vu, giả vờ ngây thơ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/full-meo-con-nhan-muon-van-sung-ai/ngo-nuong.html.]
"Trời nóng quá, cha Bạch Vu của bé con chắc phiền nếu hai cha con ngủ chung phòng với hai chứ?"
"Dĩ nhiên là KHÔNG PHIỀN!" Bạch Vu nghiến răng nghiến lợi.
Nhờ lạnh từ Bạch Vu, căn phòng trở nên mát mẻ. Thẩm Lạc thẳng chân đá cả hai góc phòng. Thế là bé Vọng Thư đang mút tay gọn trong vòng tay thơm tho của , mặc kệ hai ông bố đầy ghen tị!
Khoảng mười ngày khi mùa nóng chính thức bắt đầu, các tộc lão sẽ tổ chức các thú nhân hệ Thủy và Băng để bảo quản thức ăn. Bạch Vu nghỉ ngơi, tự bảo quản đồ ăn tại nhà.
Thẩm Lạc ghế nhỏ xem truyền năng lượng những gói thức ăn bọc cỏ Hàn Băng. Thức ăn bên ngoài đổi nhưng dù nhiệt độ lên tới 50 - 60°C cũng thối rữa.
"A Vu, gian của em thể bảo quản tươi, đủ thôi, đừng quá sức." Cô Bạch Lộ nhiều thú nhân hệ Băng/Thủy khi xong việc thường kiệt sức.
"Được, nhờ Lạc Lạc mà năm nay sẽ vất vả quá mức nữa."
Đang chuyện, Thẩm Lạc bỗng biến sắc. Bạch Vu kịp hỏi thì cô biến mất ngay mặt .
"Lạc Lạc!"
Bạch Vu hoảng hốt bật dậy thì một bắp ngô đập trúng đầu.
"?"
Chưa kịp hiểu gì, ngô từ rơi xuống như mưa, đập liên tiếp khiến né kịp. Khi đất một đống ngô nhỏ, Thẩm Lạc mới xuất hiện. Thấy trán Bạch Vu đập bầm một miếng, cô chột vô cùng.
Thẩm Lạc vân vê ngón tay: "A Vu, chứ..."
Nãy cô vội quá. Không ngờ mảnh đất chọn trong gian trồng trọt ngay sát vùng hạt nhân.
Ngô khi chín hút năng lượng quá mạnh, nếu hệ thống nhắc nhở kịp thời thì độ phì nhiêu của đất gian sẽ sụt giảm nghiêm trọng.
"Lạc Lạc, đau quá ~"
Bạch Vu đáng thương ôm trán. Thẩm Lạc dỗ dành hồi lâu mới chịu thôi. Lúc mới để ý đống ngô: "Lạc Lạc, đây là cái gì ?"
"Đây là ngô, một loại thức ăn ngon."
Thẩm Lạc lột vỏ ngô, chỉ để vài lớp mỏng, bảo Bạch Vu lấy củi. Cô b.úng tay tạo một ngọn lửa châm củi. Kể từ khi đạt cấp 5 thiên phú Hỏa - Mộc, cô cảm thấy năng lượng của mạnh hơn hẳn.
Cô vùi ngô lửa nướng đến khi lớp vỏ cháy đen thui mới bảo Bạch Vu lấy . Bóc lớp vỏ cháy , bên trong là bắp ngô thơm phức, hạt ngô vàng ruộm, nửa cháy xém giòn tan, nửa mềm ngọt mọng nước. Một miếng c.ắ.n , hương thơm tràn ngập khoang miệng.
Chỉ là...
Bạch Vu nhịn lau vết đen miệng cô: "Lạc Lạc ăn chậm thôi, thành mèo hoa kìa."
"Thì em vốn là mèo mà," Thẩm Lạc chẳng quan tâm, đưa bắp ngô đang ăn dở cho : "A Vu nếm thử ."
Bạch Vu ăn một miếng là chinh phục ngay lập tức!
"Ưm, A Lạc, hai đang ăn gì mà thơm thế?"
Mùi ngô nướng bay trong phòng khiến Vân An tỉnh cả ngủ, theo mùi hương thì thấy hai đang ăn mảnh.