Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cảnh Lê cúp điện thoại, chạy bếp mở tủ lạnh xem, phát hiện còn bao nhiêu rau củ, gom góp nhiều nhất cũng chỉ hai món, đến canh cũng , chủ nhà mời khách như chút thất lễ.

Cậu liếc đồng hồ, đến năm giờ, chợ mua đồ vẫn kịp, cầm chìa khóa và túi mua sắm ngoài.

Lúc đến giờ tan của đa , chợ sẽ quá đông.

Bây giờ Cảnh Lê gần như là ngoài giới, nên đeo khẩu trang, đường hoàng lộ khuôn mặt xinh , quen thuộc chọn rau trả giá với bán hàng, tỷ lệ vốn là một trăm phần trăm.

Các bà các cô dùng ánh mắt thưởng thức và xem xét , dường như đang rục rịch giới thiệu đối tượng cho .

Cảnh Lê để ý đến những ánh mắt , chọn rau lên thực đơn cho buổi tối trong đầu, nhớ Kỷ Quân Chương thích đồ ngọt, dị ứng với xoài và dứa, ăn rau mùi, ăn cà chua, ăn nội tạng...

Đang nghĩ thì điện thoại trong túi đột nhiên rung lên, dòng suy nghĩ của kéo về, lấy điện thoại .

Là Kỷ Quân Chương.

"Anh đến ạ?" Cảnh Lê nhận lấy rau bán hàng đưa, sang bên mua thịt. Tiếng ồn ào ở đây cũng truyền đến đầu dây bên .

"Sắp đến ."

Kỷ Quân Chương hỏi: "Em đang ở ?"

"Chợ ạ."

Kỷ Quân Chương sống ở đó hơn ba năm gần bốn năm, đây là đầu tiên gần đó chợ, dừng vài giây mới : " qua đó tìm em."

Cảnh Lê giật : "Thầy Kỷ, đừng đùa."

Khuôn mặt đó của Kỷ Quân Chương, nếu thật sự đến, liệu họ còn khỏi chợ ?

Kỷ Quân Chương khẽ một tiếng: "Không , đợi em ở cửa."

Như cũng .

"Vậy em gửi định vị cho , qua đó tìm chỗ đỗ xe, lẽ đợi em một lát." Cậu đoán Kỷ Quân Chương từng đến cái chợ , đường .

"Được."

Cảnh Lê để Kỷ Quân Chương đợi lâu, Kỷ Quân Chương đến mấy phút thì xách đồ ăn mua . Hôm nay Kỷ Quân Chương lái chiếc xe coi là rẻ, nhưng trong một loạt xe cao nhất quá năm mươi vạn, vẫn nổi bật quá mức, Cảnh Lê liếc mắt một cái thấy.

Cậu tới, định gõ cửa sổ xe nhắc đến , Kỷ Quân Chương mở cửa một bước.

Cảnh Lê , ngẩng đầu với Kỷ Quân Chương.

Cậu vốn xinh , khi mắt cong cong, ánh lên ánh cam của hoàng hôn, thật sự đến nao lòng.

Ánh mắt Kỷ Quân Chương dừng mặt mấy giây mới , lùi xe khỏi chỗ đỗ, thản nhiên hỏi: "Sao siêu thị mua?"

Ngay cửa khu dân cư một siêu thị.

"Rẻ hơn, còn thể trả giá."

Tâm lý tiết kiệm.

Trước một trăm triệu "từ trời rơi xuống" của Kỷ Quân Chương, tiền gửi trong thẻ ngân hàng của Cảnh Lê quá hai mươi vạn, đầu tháng trừ chi phí sinh hoạt và tiền gửi cho bố hàng tháng để trả ơn sinh thành thì càng ít hơn, thật sự nghèo.

Để kiếm tiền, đây thỉnh thoảng dạy kèm, đó còn lập một tài khoản lộ mặt chơi đàn, cũng dạy vẽ những hình đơn giản.

Tiếc là lộ mặt, độ hot luôn cao.

Mục tiêu của 30 tuổi đạt tự do tài chính và nghỉ hưu sớm, tiền đề bạc đãi bản , mỗi khoản tiền đều tính toán chi li.

Kỷ Quân Chương nghiêng đầu Cảnh Lê, mỉm : "Em trả giá?"

"Biết ạ, còn giỏi lắm , hơn nữa các cô thấy em trai, còn chủ động bớt cho em tiền lẻ nữa." Cảnh Lê chút đắc ý lắc đầu.

Giống như trẻ con , Kỷ Quân Chương nghĩ.

đáng yêu.

_

Buổi tối chỉ hai họ, Cảnh Lê định nhiều, ba món một canh là . Cậu cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo len dệt kim màu be bên trong, bếp, bồn rửa rửa rau.

Nghe thấy tiếng bước chân từ phía , đầu , thấy Kỷ Quân Chương xắn tay áo sơ mi lên, dáng vẻ tay giúp đỡ.

"Thầy Kỷ giúp ?"

Cảnh Lê , ánh mắt lóe lên, thêm vài phần trêu chọc: "Anh ?"

Gia thế của Kỷ Quân Chương gì để chê, từ nhỏ đến lớn đều hầu hạ, nghĩ Kỷ Quân Chương cần tự xuống bếp, lẽ đến nguyên liệu nấu ăn cũng từng chạm .

Thái độ của Cảnh Lê quá tự nhiên, Kỷ Quân Chương : "Biết."

Biết Kỷ Quân Chương cần dối, Cảnh Lê khỏi ngạc nhiên, giơ bàn tay ướt đẫm lên, giơ ngón tay cái với Kỷ Quân Chương: "Không hổ là thầy Kỷ, năng."

Cậu sang một bên, nhường một chỗ: "Mời ."

Kỷ Quân Chương đến bên cạnh , liếc con cá ném tới: " xử lý cá?"

Cảnh Lê cong mắt : "Làm phiền ."

Kỷ Quân Chương nào tâm tư nhỏ nhặt của , cong khóe môi: "Em ?"

"Biết thì , nhưng em thích , tay sẽ tanh." Cảnh Lê rửa từng cọng rau xanh, ngón tay linh hoạt v**t v* những chiếc lá nước.

Màu xanh chỉ tôn màu đỏ, mà còn tôn màu trắng.

Đôi tay những chiếc lá xanh tôn lên trắng ngần.

Ánh mắt Kỷ Quân Chương dừng ngón tay , giọng điệu mang theo ý : "Đôi tay của em, quả thật thích hợp những việc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-9.html.]

Cảnh Lê ha hả hai tiếng, nhấc ngón tay lên vẫy vẫy những giọt nước, đưa đến mặt , hếch cằm: "Thầy Kỷ, thật thể trực tiếp khen nó mà."

Kỷ Quân Chương liền : "Tay em ."

Cảnh Lê rộ lên: "Ừm, em cũng thấy ."

Không gian bồn rửa lớn, chỉ chừng đó chỗ, hai đàn ông trưởng thành cạnh thật sự quá chật chội, nên vai họ chạm vai, cánh tay cũng thỉnh thoảng đụng .

Lại một nữa vô tình chạm , Cảnh Lê nghiêng đầu, thấy Kỷ Quân Chương để ý, vẫn chăm chú xử lý con cá , khóe miệng nhếch lên, gì.

Đối với Cảnh Lê, việc nấu ăn phiền phức nhất chính là sơ chế nguyên liệu, nhưng hôm nay Kỷ Quân Chương giúp, nhanh chuẩn xong rau củ cho bữa tối, tìm tạp dề đeo , chuẩn nấu bữa tối.

Phát hiện Kỷ Quân Chương vẫn đó , cầm xẻng lật : "Thầy Kỷ cũng nấu một món ?"

Lần Kỷ Quân Chương động đậy, dựa đảo bếp, hai tay đút túi quần, mỉm lắc đầu: "Hôm nay là em mời khách."

Không đợi Cảnh Lê phản ứng, : "Lần mời em, để em thử tay nghề của ."

Cảnh Lê xong chút mong đợi, ngẩng mặt Kỷ Quân Chương, mắt sáng long lanh: "Em sẽ mong chờ đó."

Kỷ Quân Chương mỉm : "Sẽ em thất vọng."

Không nhiều thời gian, Cảnh Lê món gì cầu kỳ, chỉ đơn giản nếu nhanh vài món ăn gia đình, canh là canh mướp đắng thịt băm, nhanh xong.

Cơm nước bày lên bàn, cởi tạp dề, phòng bộ quần áo dính dầu mỡ , khi ngoài, là chiếc áo thun dài tay rộng rãi, chỉ cần giơ tay lên là thể lộ nửa vai, làn da ánh đèn trắng đến phát sáng.

Ánh mắt Kỷ Quân Chương tự chủ mà dời sang.

chỉ một giây, , chống trán, chút bất đắc dĩ vì sự mất tự chủ khó hiểu của .

Thấy chống trán, Cảnh Lê chút lo lắng : "Không khỏe ?"

Kỷ Quân Chương thu tâm trạng, thẳng : "Không ."

Cảnh Lê một lát, xác định , mới thở phào nhẹ nhõm, kéo ghế xuống: "Hôm nay muộn, chỉ thể mấy món đơn giản, cơ hội em sẽ mời thầy thử món tủ của em."

Kỷ Quân Chương đáp: "Được."

Cảnh Lê thích đồ ăn ngon, đối với đồ ăn thực kén chọn, vì tiết kiệm tiền, chỉ cần ở nhà thì đều tự nấu ăn, tay nghề , bữa cơm cố ý theo khẩu vị của Kỷ Quân Chương, Kỷ Quân Chương ăn xong, dành cho đ.á.n.h giá cao.

Cảnh Lê chống cằm, nghiêng đầu : "Vậy thầy Kỷ cho mấy điểm?"

Kỷ Quân Chương cầm khăn giấy chậm rãi lau miệng, vẻ tao nhã giữa cử chỉ lộ rõ, là thứ khắc sâu cốt tủy: "Thang mười, mười điểm."

"Em còn tưởng sẽ chín điểm." Cảnh Lê nhướng mày.

"Hửm?"

"Thêm một điểm sợ em kiêu ngạo."

Kỷ Quân Chương , xong thẳng mắt : "Vậy càng hy vọng em kiêu ngạo một chút, điều đó , em vốn để kiêu ngạo."

Cảnh Lê ngẩn .

Giây tiếp theo, khóe miệng cong lên, nở một nụ tươi rói với Kỷ Quân Chương.

"Em vẫn luôn khá kiêu ngạo mà."

Đặt chén đũa máy rửa chén, Kỷ Quân Chương rửa tay xong, từ phòng bếp thấy Cảnh Lê ôm gối ôm, khoanh chân sofa xem điện thoại, cả lười biếng.

Ngẩng đầu lên từ kịch bản, Cảnh Lê híp mắt: "Vất vả cho thầy Kỷ ."

Kỷ Quân Chương xuống bên cạnh , ánh mắt lướt qua đôi chân trần của , nhắc nhở: "Không mang vớ , cẩn thận lạnh."

"Mang liền đây."

Cảnh Lê đặt điện thoại và gối ôm xuống, nhảy xuống sofa, chạy tót phòng, lâu cầm vớ trở .

Cậu mang vớ xong, thoải mái rúc sofa: "Thầy Kỷ, em xem kịch bản ."

Kỷ Quân Chương: "Thế nào?"

"Rất ngọt, tác giả chắc chắn giỏi truyện ngọt," Cảnh Lê chống hai tay lên má, "Hơn nữa thật quá, em xem xong còn tưởng hai chúng thật sự đang yêu ."

Kỷ Quân Chương với : "Là ."

Cảnh Lê ngây : "...Hả?"

"Việc chúng kết hôn theo hợp đồng càng ít càng ."

Cũng đúng, thêm một thêm một phần rủi ro.

Cảnh Lê hồn, ánh mắt chằm chằm Kỷ Quân Chương: " , chúng gặp ở bữa tiệc kỷ niệm trường đại học A hai năm , thời gian ?"

Lễ kỷ niệm trường đại học A năm nào cũng tổ chức vô cùng náo nhiệt, nếu Kỷ Quân Chương , chắc chắn thể tìm thông tin, mà khi họ công khai, những chi tiết yêu đương chắc chắn sẽ đào bới, nhỡ đào là giả thì sẽ phiền phức.

"Lần kỷ niệm đó quả thật , cũng thấy em," Kỷ Quân Chương , đôi mắt màu nhạt ánh đèn dịu dàng phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp, "Bài 'Bên bờ hồ Baikal' em đàn ."

Quả thật lên sân khấu đàn bài hát đó, để cứu nguy cho bạn .

Đàn xong, xem tiếp mà trực tiếp rời , nên Kỷ Quân Chương nhận , gây tiếng hét vang cả hội trường.

Cảnh Lê chớp mắt: "Anh thật sự ."

Ánh mắt Kỷ Quân Chương mang theo ý : "Thật mà."

"Trước đây nhận em ." Cảnh Lê đổi tư thế, cằm gối lên gối ôm, nheo mắt, vẻ mặt thoải mái và dễ chịu như một chú mèo lười.

Kỷ Quân Chương lừa : "Thật sự nhận , để câu chuyện tình yêu của chúng , tìm một tài liệu để xem, xem video mới nhớ ."

Cảnh Lê đột nhiên thở dài một tiếng, sờ sờ mặt : "Em tưởng em đủ ấn tượng chứ."

"Là ấn tượng," khóe môi Kỷ Quân Chương ngậm ý , ánh mắt dịu dàng từ đôi mắt cụp xuống , lặng lẽ dừng khuôn mặt , "Lúc đó nghĩ, đứa nhỏ quá.”

 

 

Loading...