Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:20:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phải phim bốn đêm liên tục, mỗi ngày thức đến ba, bốn giờ sáng, nghỉ ngơi vài tiếng, ngày hôm tiếp tục , dù Cảnh Lê còn trẻ cũng chút chịu nổi, lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Trước khi xuất phát, đeo khẩu trang, đội mũ cẩn thận, chằm chằm đôi mắt trong gương vài giây, lấy một lọ kem che khuyết điểm bỏ ba lô dự phòng.

Lạc Hiểu Tiêu lái xe đưa đến sân bay.

Khi Cảnh Lê lên xe, đầu Cảnh Lê một cái, ánh mắt dừng ở quầng thâm mắt , "Thật cần sớm như , thể đổi thành chuyến bay buổi chiều."

Tối qua Cảnh Lê đến ba giờ sáng, bây giờ mới hơn tám giờ rưỡi, chỉ mới ngủ vài tiếng.

"Không sớm , bây giờ thì đến hai, ba giờ chiều mới đến nơi." Cảnh Lê cong khóe môi , ý tan ánh mắt, đẽ và ngọt ngào, "Hơn nữa em nhớ thầy Kỷ ."

Lạc Hiểu Tiêu thu ánh mắt, đạp ga: "... Anh hiểu nổi hai ."

Cảnh Lê lấy chăn, đắp cho , "Ban đầu em cũng hiểu, thấy tiểu thuyết phim ảnh miêu tả nỗi nhớ đều quá khoa trương."

"Bây giờ thì hiểu ?"

Cảnh Lê suy nghĩ một chút, chậm rãi : "Vì thích, nên bầu bạn, gặp mặt, ở bên mãi mãi."

"Chỉ cần thấy đối phương là sẽ thấy mãn nguyện, ôm lấy sẽ cảm thấy an tâm, dù gì cả, chỉ cần yên lặng dựa , trong lòng sẽ lấp đầy bởi niềm vui, sẽ cảm thấy thế giới thật tươi sáng và đẽ."

Lạc Hiểu Tiêu: "..."

Thôi , sáng sớm nhét đầy miệng kẹo ngọt chịu nổi, răng của sắp hư .

Thấy vẻ mặt Lạc Hiểu Tiêu rõ ràng lên sự buồn bực vì " khoe tình cảm", Cảnh Lê , thêm nữa: "Em ngủ bù một chút."

Lạc Hiểu Tiêu gật đầu, "Cậu ngủ ."

Hai tiếng , xe đến sân bay, Lạc Hiểu Tiêu đỗ xe, gọi Cảnh Lê dậy.

Đợi Cảnh Lê tỉnh, Lạc Hiểu Tiêu vặn nắp bình giữ nhiệt, rót một ly sâm cho , "Uống , cho tỉnh táo."

Cảnh Lê mơ màng nhận lấy uống xong, cuối cùng cũng tỉnh táo, vứt ly giấy túi rác, hỏi : "À mà, ?"

"Thành phố X, hôm nay bạn kết hôn, tối ăn tiệc, ở đó chơi hai ngày."

"Được." Cảnh Lê lấy điện thoại , chuyển cho mười ngàn tệ.

Chuyển khoản xong, đeo ba lô xuống xe, bước chân nhẹ nhàng sân bay, vẫy tay với Lạc Hiểu Tiêu, híp mắt: "Chơi vui vẻ nhé, thứ Ba gặp."

...

Hai giờ chiều, máy bay hạ cánh. Cảnh Lê tắt chế độ máy bay, nhanh nhận điện thoại.

Là Kỷ Quân Chương gọi đến.

"Đến ?"

"Đến , sắp ngoài."

Giọng Kỷ Quân Chương dịu dàng, "Anh ở cổng, em sang bên trái, sẽ thấy ."

Cảnh Lê , mắt sáng rực lên, bước chân tăng nhanh, chạy nhanh, nhanh ch.óng khỏi sân bay, quả nhiên thấy Kỷ Quân Chương ở xa, .

Cảnh Lê nhanh ch.óng chạy đến, ngẩng mặt hôn lên cằm một cái.

Giây tiếp theo, ôm c.h.ặ.t lấy eo, mắt Kỷ Quân Chương sâu thẳm, chăm chú , nhưng kiềm chế chỉ hôn lên trán .

Ban đầu Kỷ Quân Chương ở góc, ai chú ý, nhưng Cảnh Lê chạy nhanh, thu hút ít ánh , lúc họ tháo khẩu trang, nhận họ.

Nghe thấy vài tiếng kêu kích động, Kỷ Quân Chương nắm tay , "Đi thôi."

Họ về phía bãi đậu xe.

Ngồi lên xe, Cảnh Lê chào Lâm Lợi ở ghế lái phía , hỏi Kỷ Quân Chương: "Anh đến đón em chậm tiến độ của đoàn phim ?"

Lý Phong quyết định gửi phim "Người thầy" tham gia Liên hoan phim Berlin tháng Hai năm , vì mặc dù kịch bản còn nhiều, nhưng để thêm thời gian hậu kỳ, cần đẩy nhanh tiến độ.

"Không ." Kỷ Quân Chương chạm mặt Cảnh Lê.

Xoa xoa khuôn mặt , Cảnh Lê Kỷ Quân Chương một lúc, tin tưởng , "Vậy thì ."

Từ sân bay đến địa điểm phim còn cần một thời gian, Kỷ Quân Chương mấy ngày nay Cảnh Lê nghỉ ngơi , nhẹ giọng : "Có ngủ một giấc ?"

Cảnh Lê lắc đầu, "Không buồn ngủ."

Suốt chặng đường ngủ suốt, ngủ xe, ngủ máy bay, bây giờ tỉnh táo. Cậu vốn mang theo kem che khuyết điểm để che quầng thâm, nãy định nhà vệ sinh che, phát hiện nó gần như biến mất .

Quả nhiên trời sinh xinh .

Cậu sờ mặt , nhịn tự luyến nho nhỏ.

"Vậy thì ngủ nữa." Kỷ Quân Chương nắm tay , mười ngón đan c.h.ặ.t, trò chuyện với , hỏi ở đoàn phim thế nào, dễ hòa đồng , phim mệt .

Cảnh Lê lượt trả lời, còn kể ít chuyện thú vị.

Nói một hồi, Cảnh Lê tự tự mệt.

Cậu ngửa , đầu gối lên đùi Kỷ Quân Chương, nhưng ngủ, chỉ là gối lên, dựa , bao bọc bởi thở của Kỷ Quân Chương, an tâm.

Ngón tay Kỷ Quân Chương luồn qua mái tóc mềm mại của , nhẹ nhàng v**t v*, với , "Anh với Lý Phong , chiều nay và ngày mai đều nghỉ ngơi, cảnh còn sẽ bù ."

Cảnh Lê khẽ gật đầu, kéo tay của , nghịch ngón tay , "Ngày mốt em sẽ ."

Kỷ Quân Chương cúi đầu hôn lên má , "Ừm."

Họ thẳng về khách sạn.

Tỉnh H quá nóng, hôm nay đến 40 độ, gió biển thổi qua cảm giác dính dính, Cảnh Lê phòng, thì định tắm .

"Thầy Kỷ, cho em mượn một bộ đồ."

Cậu chỉ mang theo đồ lót, mang quần áo khác, quần áo của Kỷ Quân Chương tuy sẽ rộng, nhưng , xắn tay áo, ống quần lên, thể mặc theo phong cách oversize.

Cậu từng mặc một , cũng khá .

Kỷ Quân Chương đang điện thoại, hiệu cho tự tủ quần áo tìm.

Cảnh Lê liền chọn một bộ.

Cúp điện thoại tới, Kỷ Quân Chương thấy chỉ lấy áo và quần, trong mắt mang theo nụ ôn hòa nhưng trêu chọc, ghé sát tai , "Không cần q**n l*t ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-75.html.]

Size quần của lớn quá còn gì! Rõ ràng là cố tình hỏi! Cảnh Lê lườm , tố cáo: "Anh hư ."

Kỷ Quân Chương bật , nhéo má , "Ừm, hư."

Anh cũng lấy một bộ đồ.

Cảnh Lê đáng yêu nghiêng đầu, "Anh ?"

Kỷ Quân Chương , ánh mắt tối sầm, đưa lời mời: "Tắm chung."

Và thế là họ tắm chung.

Tắm gần hai tiếng mới xong.

Kết quả là cả hai bộ quần áo đều dùng đến, Cảnh Lê Kỷ Quân Chương bọc trong áo choàng tắm bế lên giường, đó hai dậy nữa, ôm ấp giường.

Cảnh Lê cử động, như một con mèo lười biếng, tựa n.g.ự.c Kỷ Quân Chương, ôm eo , tai là tiếng tim đập mạnh mẽ và đều đặn của , cả thể xác và tinh thần đều thư thái.

Kỷ Quân Chương ôm , ánh mắt cúi xuống dịu dàng và thành kính.

Họ ở giường mãi cho đến tối Cảnh Lê đói bụng, hai mới dậy.

Buổi tối mát mẻ hơn ban ngày, khi mặt trời lặn, nước từ gió biển mang đến còn nóng nữa, Cảnh Lê bộ quần áo chọn đó, chỉnh tề, cùng Kỷ Quân Chương ngoài.

"Anh dẫn em ăn gì ?" Cảnh Lê nhàn nhã đung đưa bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của họ.

Thang máy đến, Kỷ Quân Chương nắm tay bước , "Gần đây một nhà hàng hải sản, ăn ?"

"Muốn!"

Cảnh Lê ngẩng đầu , đôi mắt linh hoạt đảo một vòng, hiện lên vẻ tinh nghịch, " em động tay."

Kỷ Quân Chương cong môi, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mũi một cách mật, "Em chỉ cần lo ăn thôi."

Cảnh Lê nhếch khóe môi, đà lấn tới : "Không khác, lột cho em."

Kỷ Quân Chương cúi đầu hôn , khi môi lưỡi chạm , , "Được."

Lâm Lợi đặt chỗ, khi họ đến, phục vụ liền dẫn họ phòng riêng. Nhà hàng xây dựng sát biển, ngoài cửa sổ là bãi biển và biển lớn, lúc bãi biển nhiều , náo nhiệt.

Cảnh Lê chống cằm , đợi đến khi phục vụ mang thức ăn lên, mới thu ánh mắt, ngoan ngoãn cầm đũa lên, mong đợi Kỷ Quân Chương.

Kỷ Quân Chương khỏi mỉm , đeo găng tay dùng một , "Muốn ăn gì ?"

"Cua rang me."

Kỷ Quân Chương gật đầu, lấy một con, gỡ thịt cho chén của .

Cảnh Lê ăn một cách ngon lành, ăn đến mức mày giãn mặt tươi, cảm thấy món cua rang me tối nay là ngon nhất từ đến nay từng ăn, ngọt.

Ăn tối xong, họ bộ về khách sạn.

Trên đường gặp vài hâm mộ nhận họ, các cô gái phấn khích kích động, khi chụp ảnh chung, cầm chữ ký họ liền rời , phiền họ.

Cách khách sạn còn một trăm mét, trời đang đột nhiên đổ mưa như trút nước.

Khách sạn ở bên đường, còn một phút nữa mới hết đèn đỏ, hai chỉ thể chạy đến trú mái hiên xa.

Mưa như trút nước, thế giới đột nhiên trở nên tĩnh lặng, nước lan tỏa, đường phố bao phủ trong một màn sương mù mịt, tầm trở nên hẹp.

Quần áo cả hai đều ướt, dính sát , cơ bắp của Kỷ Quân Chương rõ ràng và mắt, mặc dù thấy quá nhiều , nhưng cách lớp quần áo, thêm một vẻ mơ hồ, Cảnh Lê giơ tay sờ lên, nhéo nhéo bên , ấn ấn bên .

Đang hăng say, Kỷ Quân ân Chương nắm lấy tay, giọng khàn, "Đừng nghịch."

Cảnh Lê chớp mắt, bật , "Thầy Kỷ, dễ trêu chọc quá."

Kỷ Quân Chương nhướng mày, đẩy tựa tường, cúi đầu vài giây, hôn lên, câu lấy môi lưỡi nếm thử, m*t mát.

Rồi Cảnh Lê liền phát hiện cũng chịu trêu chọc, vội vàng đẩy .

Cậu ho một tiếng.

"... Vẫn còn ở ngoài." Mặc dù gần đó ai, chỉ xe cộ qua đường xa, nhưng mưa lớn che khuất tầm , căn bản thể thấy họ.

Kỷ Quân Chương chạm trán , giọng trầm ấm dễ : "Ai mới là chịu trêu chọc?"

Cảnh Lê giơ tay đầu hàng, dựa lòng , "Em ."

Cơn mưa rào đến nhanh, cũng nhanh, nửa tiếng, mưa nhỏ , Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương đợi nữa, đội mưa nhỏ qua đường, trở về khách sạn.

Sau đó, Cảnh Lê trả "cái giá" cho việc trêu chọc tùy tiện của .

Khi ý thức mơ màng, Cảnh Lê cảm thấy bế lên, đặt nước ấm, mở mắt, đầu gối lên vai Kỷ Quân Chương, từ trong gương thấy những vết cào để lưng và vai Kỷ Quân Chương, ký ức đó tự động phát trong đầu, mặt vốn nước xông đỏ càng đỏ hơn.

Cậu ngón tay , phát hiện móng tay dài, giọng khàn khàn : "Thầy Kỷ, lát nữa cắt móng tay dùm em ."

Vai và lưng v**t v* nhẹ, Kỷ Quân Chương lập tức đoán lý do Cảnh Lê câu , nhẹ một tiếng, nghiêng mặt, chính xác bắt lấy môi Cảnh Lê, ngậm lấy m*t nhẹ, giọng dịu dàng, "Được."

Trở giường, Cảnh Lê đặt một chiếc gối thắt lưng, tựa đầu giường. Kỷ Quân Chương lấy kềm cắt móng, ở mép giường cẩn thận cắt cho .

Cảnh Lê đột nhiên : "Thật em sợ khác cắt móng tay cho ."

Kỷ Quân Chương nhẹ giọng hỏi: "Bị cắt trúng đau ?"

"Ừm." Cảnh Lê nhíu mày, bĩu môi, "Bố em cứ nhất quyết cắt cho em, cắt thịt, đau. Mà còn tiếp tục luyện đàn, cho em nghỉ ngơi."

Động tác tay Kỷ Quân Chương khựng , ngước mắt , giọng càng nhẹ nhàng, "Ngón nào?"

Bàn tay đang nắm của Cảnh Lê cử động, đưa ngón áp út cắt, kịp mở lời, Kỷ Quân Chương cầm lấy ngón áp út của đặt lên môi, nhẹ nhàng hôn lên móng tay, thổi thổi.

Nụ hôn nhẹ như lông vũ, nhưng trái tim tan chảy thành nước, mềm mại.

Cảnh Lê tựa đầu vai Kỷ Quân Chương, cọ cọ, "Thầy Kỷ, khiến thể kìm chế ."

Rõ ràng đó là chuyện quá lâu , lớn như , nhưng dỗ dành như thể đối xử với bảo vật, vẫn cảm thấy thỏa mãn.

Kỷ Quân Chương cúi đầu, môi chạm tóc ,"Sau cứ dùng ký ức , thế ký ức đau đớn đó, ?"

Cảnh Lê ừ một tiếng.

Một lúc , ngẩng mặt Kỷ Quân Chương, đưa tay mặt , đáy mắt như chứa đựng một bầu trời , lấp lánh, "Phải hôn thêm một cái nữa."

Nụ ở khóe môi rõ ràng, Kỷ Quân Chương đặt tay lên miệng, trân trọng hôn thêm một cái nữa.

 

 

Loading...