Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Được Kỷ Quân Chương nắm tay dẫn , Cảnh Lê dần quen, đó trái tim bình tĩnh hơn, mười mấy giây là một diễn viên chuyên nghiệp.

Kỷ Quân Chương cũng nhận thấy sự đổi cảm xúc của , đến bên ngoài phòng khách nhỏ, buông tay , dịu giọng hỏi: "Ổn chứ?"

Các ngón tay quen với ấm, đột nhiên buông , Cảnh Lê theo bản năng khẽ rụt , chớp mắt, ngẩng đầu nở nụ : "Ổn ạ."

Cậu : "Cảm ơn ."

Kỷ Quân Chương bảo : "Đừng khách sáo như ."

Quá khách sáo ngược sẽ mang cảm giác xa lạ.

Cảnh Lê ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."

Hai họ bên ngoài phòng khách nhỏ thì thầm với , hai cụ già thấy từ lâu.

Ban đầu Kỷ Quân Chương yêu đương, ông nội Kỷ tin, cảm thấy Kỷ Quân Chương ông lưu tiếc nuối nên mới lừa dối ông, lúc tận mắt thấy dáng vẻ mật của hai , ông mới yên tâm.

Tô Mạn Chi vỗ nhẹ mu bàn tay chồng, ông nội Kỷ đầu bà, hai .

Thấy hai vẫn , cuối cùng ông nội Kỷ nhịn lên tiếng: "Hai đứa còn dính lấy đến bao giờ?"

Giọng ông vẫn còn to, nhưng phát âm chút rõ ràng.

Cảnh Lê tiếng đột ngột giật , góc vị trí của tường chắn ngang, hai cụ già bên trong thực thể thấy họ.

Cậu thu tâm trạng, Kỷ Quân Chương một cái, định bước thì nắm lấy cánh tay.

"?" Cậu nghiêng đầu, "Thầy Kỷ?"

"Cổ áo lệch." Lúc đến Cảnh Lê đeo khăn quàng cổ, nhà mới cởi .

Cảnh Lê "" một tiếng, cúi đầu , định chỉnh thì tay Kỷ Quân Chương vươn tới, liền im.

Cảnh Lê chút quen, nhưng mặt lộ , để chuyển hướng sự chú ý, chằm chằm mặt Kỷ Quân Chương, vẽ từng đường nét khuôn mặt một cách tỉ mỉ, càng càng cảm thấy, đàn ông thật quá trai.

Cậu theo bản năng buột miệng : "Thầy Kỷ, thật sự trai."

Kỷ Quân Chương khựng một chút, ngước mắt lên.

Nhận gì, Cảnh Lê hổ đến mức đào lỗ chui xuống vì giọng điệu si mê của , lấy tay che mặt, lưng : "Thầy Kỷ, đừng em nữa."

Kỷ Quân Chương nhịn : "Được, ."

Hai chậm trễ một lúc mới bước phòng khách nhỏ.

Ông nội Kỷ gầy, nhưng sắc mặt hồng hào, tỉnh táo, Tô Mạn Chi bên cạnh ông, bà mặc chiếc váy dài màu nhạt, khoác chiếc khăn choàng màu tím, khí chất tao nhã.

Ông nội Kỷ thấy họ : "Dính lấy thế , ."

Lời là , nhưng vẻ vui mừng của ông lộ rõ.

Kỷ Quân Chương : "Ông nội, ông dọa Cảnh Lê ."

Cảnh Lê trai, hôm nay ăn mặc trông ngoan, bên cạnh Kỷ Quân Chương, liếc mắt một cái là thể thấy còn trẻ tuổi. Chẳng lẽ thật sự dọa sợ ? Ông nội Kỷ Cảnh Lê, chút áy náy.

Người già gần như hết suy nghĩ lên mặt, Cảnh Lê nhịn , tự nhiên chen : "Thầy Kỷ trêu ông đấy, cháu nhát gan đến thế ."

Cậu thẳng một cách hào phóng, rạng rỡ, như mặt trời xua tan mây mù, sáng sủa và rực rỡ.

Ông nội Kỷ thích, cũng hài lòng.

Lúc , Kỷ Quân Chương mới chính thức giới thiệu: "Ông nội, bà nội, đây là Cảnh Lê, yêu của cháu."

Rồi với Cảnh Lê: "Đây là ông bà nội của , em thể gọi là ông bà nội."

Cảnh Lê hề rụt rè, đôi mắt cong cong, thuận theo gọi: "Ông nội, bà nội."

Cậu đưa món quà cầm tay cho họ.

Quà mở , ông nội Kỷ cầm bộ cờ vây bằng bạch ngọc, v**t v* mãi rời tay, Tô Mạn Chi cũng thích chiếc bình hoa và khăn lụa, bà trực tiếp quàng khăn lên cổ, hỏi ông nội Kỷ: "Đẹp ông?"

Ông nội Kỷ bà, tình yêu trong mắt vẫn rõ ràng: "Đẹp, hợp với bà."

Tô Mạn Chi sờ sờ chiếc khăn: "Mắt chọn đồ của Cảnh Lê ."

Bà ngẩng đầu, dịu dàng và từ ái với Cảnh Lê: "Ông bà thích món quà ."

Khóe miệng Cảnh Lê cong lên: "Ông bà thích là ạ."

Cầm bộ cờ vây nghịch một lúc, ông nội Kỷ nổi hứng chơi cờ, ông háo hức hỏi Cảnh Lê: "Cháu chơi ?"

Kỷ Quân Chương Cảnh Lê chơi cờ, đặt tách và đĩa trái cây mà quản gia mang đến mặt Cảnh Lê, với ông nội Kỷ: "Để cháu chơi với ông."

Nhớ từ Kỷ Vân Chương mười tuổi, ông từng thắng một ván nào, ông nội Kỷ trừng mắt : "Không cần cháu."

Ông Cảnh Lê, chờ đợi câu trả lời của .

"Chỉ một chút thôi ạ." Cảnh Lê .

Ông nội Kỷ vui, ông xua tay: "Không , ."

Cảnh Lê đầu Kỷ Quân Chương, vẻ mặt Kỷ Quân Chương hiếm khi lộ vài phần bất đắc dĩ, ghé sát tai nhỏ: "Ông nội chơi cờ giỏi."

"Tệ đến mức nào ạ?" Cảnh Lê cũng học theo , cũng ghé tai hỏi.

"Từ khi mười tuổi, ông thắng ván nào nữa." Anh bổ sung, "Lúc đó mới học cờ nghiêm túc ba tháng."

"……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-7.html.]

Cảnh Lê trịnh trọng gật đầu, trong lòng hiểu rõ.

Xắn tay áo lên, đến đối diện ông nội Kỷ, tươi : "Ông nội nương tay, đừng để cháu thua t.h.ả.m quá, nếu cháu dám chơi với ông nữa ."

Ông nội Kỷ vui vẻ ha hả: "Được thôi."

Bệnh Alzheimer là một bệnh thoái hóa thần kinh, cơ thể ông nội Kỷ xuất hiện những triệu chứng rõ rệt và ngày càng nặng hơn. Cảnh Lê chơi cờ với ông, phản ứng của ông chậm, chậm, đây là điều ông , chỉ là trí nhớ, tư duy logic, phân tích tổng hợp và khả năng thực hiện của ông đều suy giảm.

Kỷ Quân Chương bên cạnh xem một lúc thì Tô Mạn Chi gọi , Tô Mạn Chi : "Đi cùng bà nhà kính hái hoa ."

Hai mặc áo khoác, từ cửa , dọc theo con đường lát đá xanh, chậm rãi tản bộ, Tô Mạn Chi đột nhiên hỏi: "Quân Chương, Cảnh Lê thật sự là yêu của cháu ?"

"Vâng ạ," Kỷ Quân Chương đỡ bà, "Bà mà, cháu sẽ đem tình cảm của đùa giỡn."

"Điểm , nhưng bà cũng , ông yên tâm, luôn lo lắng cháu sẽ cô đơn cả đời, nên ông yên lòng."

"Cháu từng ý nghĩ đó, chỉ là duyên phận đến thời điểm thích hợp nhất," ánh mắt Kỷ Quân Chương dịu dàng, "Cảnh Lê thực sự là yêu của cháu, chúng cháu định qua năm sẽ đăng ký kết hôn."

Kỷ Quân Chương là một diễn viên cực kỳ xuất sắc, dễ dàng diễn vẻ thâm tình, dù là cũng thể phân biệt . Tô Mạn Chi lặng lẽ Kỷ Quân Chương một lúc, cuối cùng mỉm : "Nếu là thật thì ."

...

Thật kỹ năng chơi cờ của Cảnh Lê giỏi, cả thời thơ ấu và thiếu niên của đều bận rộn, ngoài việc học còn đủ loại lớp học, cờ vây cũng là một trong đó.

thể hiện , ngược còn khéo léo thua ông lão, còn thua liên tiếp mấy ván, khiến ông lão vui vẻ mặt, tiếng còn vọng ngoài.

Kỷ Quân Chương và Tô Mạn Chi hái hoa xong, còn nhà thấy tiếng . Sau khi chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer, Tô Mạn Chi lâu thấy chồng vui vẻ như , khi ngẩn , bà : "Cháu tìm một đứa trẻ ."

"Cháu ." Kỷ Quân Chương mỉm .

Tô Mạn Chi : "Phải trân trọng, Cảnh Lê nhỏ hơn cháu, bình thường bao dung và chăm sóc thằng bé nhiều hơn."

"Cháu hiểu , bà nội."

Vào trong nhà, Tô Mạn Chi cầm lấy bó hoa trong tay Kỷ Quân Chương, cầm chiếc bình hoa Cảnh Lê tặng, đến một bên cắm hoa.

Kỷ Quân Chương trở phòng khách nhỏ, thấy hai vẫn đang chơi, lúc ông lão đang đắc ý, mặt mày rạng rỡ, còn Cảnh Lê thì mặt mày khổ sở, dường như đang rối rắm, hỏi nhỏ quản gia, quản gia với , Cảnh Lê vẫn luôn hỏi ý kiến ông lão, đó thua ba ván, còn khen ông lão giỏi.

Cuối cùng Kỷ Quân Chương cũng hiểu lý do ông nội vui vẻ như .

Ông nội Kỷ sở thích nào khác, chỉ thích chơi cờ, nhưng cờ của ông kém suốt mười năm, ai trong nhà cũng thể dễ dàng thắng ông, nhưng lòng tự trọng của ông cao, cố ý thua ông thì ông giận, ông chỉ thể ngoài tìm chơi, nhưng thể thua ông thật sự nhiều.

, mỗi ông đều hăm hở, lúc về mặt mày cau , hiếm khi như Cảnh Lê, thể để ông thoả lòng chiến thắng, còn chân thành khen ông giỏi, chọc ông vui vẻ, đối thủ như đương nhiên ông sẽ vui.

Ông nội Kỷ nhếch mép: "Cháu sai , đặt ở đó, cháu sắp thua nữa đấy."

Cảnh Lê chắp tay: "Cho cháu một ạ, ông xem cháu thua nhiều như , ông là trưởng bối nữa chứ."

"Không , giở trò."

"Ông lợi hại nhất ạ."

Khóe miệng ông nổi Kỷ càng ngày càng cong lên, hào phóng vung tay: "Được , cho cháu một , chỉ thôi đấy."

Nghe Cảnh Lê quen thuộc dỗ dành ông lão, dỗ cho ông lão vui vẻ mặt, Kỷ Quân Chương quấy rầy, đến xuống bên cạnh, ánh mắt dừng Cảnh Lê, khóe môi tự nhiên cong lên, ý trong mắt tràn đầy.

Ánh mắt dường như nhiệt độ, Cảnh Lê cảm nhận , mặt , lập tức rơi đôi mắt dịu dàng tràn ngập ý của .

"..."

Im lặng vài giây, Cảnh Lê hồn, nhanh ch.óng chớp mắt với một cái.

Ánh mắt trở bàn cờ, Cảnh Lê suy nghĩ một lát, cố ý sai một nước, giả vờ hối hận giở trò, chọc ông lão lớn.

"Lại thắng ?" Tô Mạn Chi cắm hoa xong , tươi hỏi.

"Thắng ." Ông nội Kỷ chút kiêu ngạo.

"Chơi đủ ? Đến giờ nghỉ ngơi ," Tô Mạn Chi gọi Cảnh Lê, "Cháu ngoan, đây ăn chút gì , cháu thích bánh gì, socola ngàn lớp mousse?"

Ngồi lâu quá, Cảnh Lê dậy vận động tay chân, trả lời: "Mousse ạ."

Tô Mạn Chi bảo chú Vương lấy.

Ăn xong bữa chiều, họ chuyển từ phòng khách nhỏ sang phòng khách lớn.

Tô Mạn Chi bật TV, chuyển sang kênh phim, bây giờ đang chiếu bộ phim "Biên Giới" Kỷ Quân Chương tham gia, ông nội Kỷ xem chăm chú, gọi Cảnh Lê cùng xem.

"Cháu xem bộ phim ?" Ông nội Kỷ hỏi.

"Xem ạ." Cảnh Lê liếc Kỷ Quân Chương đang ở ghế sofa bên , nhỏ với ông nội Kỷ, "Cháu là fan của thầy Kỷ, thích nhiều năm ."

Cậu : "Đây là bí mật đấy ạ, ông giữ bí mật giúp cháu nhé."

Ông nội Kỷ xong thì lập tức càng vui hơn, ông hai đứa cháu trai, thương nhất là Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê là fan của Kỷ Quân Chương, cảm thấy cháu trai thật tuyệt vời.

Ông nghiêm túc đưa tay , móc ngoéo với Cảnh Lê, đảm bảo tuyệt đối sẽ .

__

Đợi đến chín giờ tối, hai già chuẩn ngủ, Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương mới rời .

Trước khi , Tô Mạn Chi tặng Cảnh Lê một món quà, là một bức tranh phong cảnh thủy mặc, trị giá hàng chục triệu, khi lên xe Cảnh Lê trả bức tranh cho Kỷ Quân Chương.

Nó quá quý giá, thể nhận.

Kỷ Quân Chương ép buộc, bảo Cảnh Lê ở xe đợi một lát, xuống xe.

Lúc trở , còn ôm một bó hoa.

Đưa bó hoa cho Cảnh Lê, đôi mắt Cảnh Lê như chứa đầy trời, giọng như làn gió đêm hè, nhẹ nhàng và mềm mại: "Món quà đáp lễ , em bằng lòng nhận ?"

 

 

Loading...