Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:20:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cảnh Lê cởi giày, trèo lên giường, cùng Kỷ Quân Chương và rúc lòng .

Thời tiết nóng, nhưng nhiệt độ điều hòa trong phòng điều chỉnh thấp, nên ôm trong chăn dễ chịu. Hành lý lầu và đồ mua Cảnh Lê quên sạch, chỉ vùi sâu hơn lòng Kỷ Quân Chương.

Kỷ Quân Chương hôn lên má và khóe môi trong bóng tối, "Mệt ?"

"Cũng tạm, mệt lắm." Cậu ngẩng mặt lên, hôn nhẹ cằm Kỷ Quân Chương, "Còn ? Bị em tỉnh giấc ."

"Không ."

Nói xong, thở của Kỷ Quân Chương gần nữa.

Môi chiếm lấy, Cảnh Lê theo bản năng hé mở, như một lời mời gọi. Lưỡi và môi đều nếm thử hết, cho đến khi gần như chịu nổi nữa mới buông .

Cách lớp áo ngủ mỏng, Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng v**t v* lưng của Cảnh Lê, kiên nhẫn đợi thở đều.

Eo Cảnh Lê vốn nhạy cảm, chạm như đang gảy đàn, nhột đến mức nhịn , cứ cựa quậy chăn.

"...Em nhột." Cậu khẽ khàng xin tha.

Kỷ Quân Chương mỉm , ngón tay rời khỏi eo , v**t v* lưng .

Cảnh Lê tựa , cảm thấy thoải mái với những cái chạm đó.

Thật kỳ lạ, rõ ràng hề buồn ngủ, nhưng bao bọc trong thở của Kỷ Quân Chương, ngón tay chạm , bỗng cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ.

Có lẽ vòng tay của Kỷ Quân Chương quá ấm áp và an , khiến cả thể xác và tinh thần thư giãn, an tâm vô cùng, giống như một con thuyền lênh đênh lâu nay tìm bến cảng.

Khép mắt , giọng Cảnh Lê mang theo ý , "Thầy Kỷ, lẽ khả năng thôi miên."

Kỷ Quân Chương thắc mắc, "Hửm?"

"Em vốn hề buồn ngủ, nhưng bây giờ buồn ngủ quá." Âm cuối kéo dài đầy vẻ nũng nịu.

"Vậy thì ngủ ." Kỷ Quân Chương hôn lên trán , giọng trong đêm tĩnh mịch càng thêm dịu dàng.

Cảnh Lê dụi cổ , "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon, bảo bối."

Cảnh Lê rúc sâu hơn lòng , vẻ mặt thư thái, khóe môi cong lên.

Giấc ngủ cả hai đều ngủ sâu và ngon lành, đến khi tỉnh dậy, mặt trời lên cao.

Cảnh Lê mơ màng trao cho Kỷ Quân Chương một nụ hôn chào buổi sáng, râu cằm mới mọc của Kỷ Quân ân Chương chạm thấy nhột, mở mắt tỉnh dậy, "Thầy Kỷ, chào buổi sáng."

Ánh mắt Kỷ Quân Chương dịu dàng: "Chào buổi sáng."

Cảnh Lê ôm chăn, vẫn ườn giường. Kỷ Quân Chương bật , v**t v* má , thương lượng với , "Có với đến một nơi ?"

Cảnh Lê lăn lòng , "Đi ?"

"Hôm nay là sinh nhật bà ngoại của Dư Bác Hải, bà là bạn cũ của ông bà nội ," Kỷ Quân Chương xuống giường, cũng kéo Cảnh Lê dậy, "Trong nhà chỉ tương đối rảnh, ông bà nội nhờ giúp họ mang một món quà đến đó."

Cảnh Lê chút ngần ngại, "Em ?"

Trong gia đình họ Dư, chỉ Dư Bác Hải và Hứa Hạ , kỳ lạ ?

"Có gì mà ?" Anh nâng mặt lên và hôn nữa, "Em là bạn đời của , chúng là một, vốn dĩ nên cùng tham dự."

Cảnh Lê rộ lên, đúng ! Tự suy nghĩ phức tạp quá .

Tỉnh dậy vệ sinh cá nhân xong, Cảnh Lê gặp khó khăn khi chọn quần áo, hỏi Kỷ Quân Chương, "Thầy Kỷ, đây là buổi tiệc trang trọng hả ?"

"Không , chúng tham gia tiệc tối."

"Vậy em mặc bộ ?" Cậu chọn một chiếc áo sơ mi màu be quá trang trọng, kết hợp với quần dài đen, ướm thử lên .

"Được." Kỷ Quân Chương , "Em cần băn khoăn, cần câu nệ như , mặc T-shirt cũng ."

"Thế thì ngại lắm, đầu gặp mặt, ấn tượng ban đầu quan trọng," Cảnh Lê ôm quần áo, "Hơn nữa mặc trang trọng như ."

Kỷ Quân Chương mặc vest, cúc tay áo cài chỉnh tề, dáng thẳng tắp. Vẻ mệt mỏi đêm qua biến mất, khôi phục vẻ thanh lịch, điển trai.

"Cái quen , em cần giống ."

" nếu em mặc T-shirt, sẽ sự khác biệt lớn với ." Cảnh Lê nghiêng đầu, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch, "Khoảng cách tuổi tác sẽ rõ ràng ngay lập tức."

Hơi cạn lời, Kỷ Quân Chương nhéo tai , cưng chiều : "Đừng nghịch nữa." Rồi nhẹ nhàng đẩy một cái, "Đi đồ ."

Mặc quần áo xong bước , Cảnh Lê nhét vạt áo quần, xắn tay áo lên, để lộ cổ tay trắng nõn. Kỷ Quân Chương chọn cho một chiếc đồng hồ đeo tay, tự tay đeo cho .

Cảnh Lê nhớ điều gì đó, khỏi bật .

"Cười gì thế?" Đeo đồng hồ xong, Kỷ Quân Chương hỏi .

Cảnh Lê vòng tay ôm eo , ngẩng đầu, "Chúng thế coi là dùng chung tủ quần áo ?"

Kỷ Quân Chương cong môi, "Quần áo của em mặc sẽ hợp, sẽ giống," dừng , ghé sát tai Cảnh Lê, giọng điệu trêu chọc và dịu dàng, "em quyến rũ ."

Giọng cố tình hạ thấp như móc câu, khiến tim Cảnh Lê run lên, tai nóng bừng. Cậu liếc một cái, "Thầy Kỷ, đắn gì hết."

Kỷ Quân Chương hôn lên tai , bật thành tiếng, đó cuối cùng cũng trả lời nghiêm túc: "Đương nhiên là ."

Buông Cảnh Lê , chuyển sang nắm tay , "Xuống lầu thôi, chúng ăn sáng hẵng ."

Họ định ăn bữa trưa, nhưng giờ muộn, nên ăn quá nhiều, nên chỉ nướng vài lát bánh mì nguyên cám.

Cảnh Lê thích ăn, thích đồ ăn ngon, nhưng món ăn kết cấu đối với là một cực hình.

Cậu nhăn mặt ăn, : "Em ghét viền bánh mì."

Cậu bướng bỉnh xé viền bánh mì , nhưng chịu vứt , đòi đút cho Kỷ Quân Chương.

Kỷ Quân Chương luôn cạn lời với , ăn nhưng dùng câu "Không lãng phí thức ăn" khiến đành nuốt.

Tất nhiên, Cảnh Lê cũng nhận lợi lộc gì, đó hôn đến mức tay chân mềm nhũn, mặt và môi đều đỏ bừng, nghỉ một lúc mới hồn.

Được nắm tay đến hành lang, Cảnh Lê thấy vali, mới nhớ dọn hành lý, đồ mua tối qua cũng cất . Kỷ Quân Chương lấy giày cho , nhận thấy ánh mắt , dịu dàng : "Về dọn."

"Hôm nay chú Vương đến ?" Hôm nay là thứ Ba. Mỗi thứ Ba, quản gia đều đưa giúp việc đến tổng vệ sinh.

"Có đến, chắc sắp tới ."

Nếu để những đó thấy những thứ , sẽ cân nhắc việc dùng một trăm triệu mua tên lửa bay thẳng lên trời mất.

Tai Cảnh Lê nóng bừng, vội vàng cầm lấy vali và chiếc túi đen bên cạnh, "Em mang lên lầu hai , đợi em một chút." Nói xong, chạy đầu .

Ban đầu Kỷ Quân Chương chỉ thấy vali, lúc mới để ý đến chiếc túi đen. Khi , hỏi một câu: "Trong túi đựng gì ?"

Cảnh Lê trả lời, ho một tiếng, nhanh ch.óng mang giày, kéo ngoài, "Gần mười một giờ , chúng nhanh lên."

Nhìn ánh mắt lảng tránh và vẻ ngượng ngùng của Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương suy tư, lát , đoán đại khái là gì, khẽ cong môi im lặng.

Chiếc Porsche rời khỏi khu chung cư, lên cầu vượt. Cảnh Lê ở ghế phụ, cầm máy tính bảng xem "Chuyến Du Lịch Lãng Mạn" tập 4, xem chuyện với Kỷ Quân Chương.

"...Hóa hôm đó Lang Nhan và Dư Mễ Duyệt cãi , thảo nào khi về cả hai đều vẻ vui."

Đó là chuyện họ ghi hình ở tỉnh Y. Lần ghi hình đó là duy nhất họ ở nhà dân, giúp nông để trả tiền chỗ ở. Trần Hiểu Hàm và Thẩm Như giúp hái ; Vu Gia Viễn, Chu Thi hái Sơn Trà; Lang Nhan và Dư Mễ Duyệt cùng chợ bán nấm; cuối cùng , Kỷ Quân Chương, Dương Dịch và Chu Diễm thì giúp nấu cám và cho lợn ăn, tiện thể dọn dẹp chuồng lợn.

Đó là đầu tiên trong đời tiếp xúc với lợn, thực sự là một kỷ niệm , đặc biệt là việc dọn chuồng lợn.

{Edit:má ơi mới coi út Hiếu hốt sí rịt heo. }

Ký ức thực sự quá sâu sắc.

Màn hình chuyển sang cảnh của họ, thấy trong ống kính ánh mắt Kỷ Quân Chương luôn dõi theo , giọng Cảnh Lê vui vẻ, "Thầy Kỷ, em kìa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-63.html.]

Kỷ Quân Chương mỉm , "Vì thích em."

Cảnh Lê mím môi, cố nén nụ , nhưng mắt cong lên.

Vô tình bật bình luận lên, cả màn hình đều là "Ha ha ha ha ha ha", rõ ràng sự chật vật của bốn họ trong chuồng lợn là niềm vui của khán giả. Đối với hâm mộ cũng .

Cảnh Lê: "..."

Cậu nhanh ch.óng tắt bình luận , tiếp tục xem.

Lái xe một giờ, họ đến nơi. Chờ xe dừng hẳn, Cảnh Lê tắt máy tính bảng và cùng Kỷ Quân Chương xuống xe.

Dư Bác Hải và Hứa Hạ về phía họ. Hứa Hạ chào Kỷ Quân Chương, sang Cảnh Lê, "Phim đóng máy ?"

"Đóng máy hôm qua ."

"Tiếp theo nghỉ ngơi ở thành phố A?"

"Ừm, chắc là sẽ ở đây."

"Vậy thể giúp một việc ?"

Cảnh Lê cũng quen với , nhướng mày, "Câu mới là trọng điểm ?"

Rồi thắc mắc, "Việc gì?"

"Dạy chơi đàn cổ cầm."

Hứa Hạ : "Bộ phim tiếp theo đóng vai một nhạc sư, nhưng mù tịt về cổ cầm. Mặc dù đóng thế tay, nhưng đạo diễn yêu cầu cũng một chút."

Cái đơn giản, chuyên nghiệp. Cảnh Lê gật đầu, "Được thôi."

Lúc của Dư Bác Hải, Đường Mẫn, bước , ngắt lời họ, "Sao nhà?"

Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương chú ý thấy nắm tay Cảnh Lê, giới thiệu với bà: "Dì Đường, đây là bạn đời của cháu, Cảnh Lê."

"Dì ," Đường Mẫn kéo chiếc khăn choàng màu hồng nhạt, , "Dì xem chương trình của hai đứa tham gia, ngọt ngấy luôn đấy"

Bà chìa tay về phía Cảnh Lê, "Cháu thể gọi dì là Dì Đường, giống như Quân Chương."

Cảnh Lê bắt tay bà, gọi một tiếng "Dì Đường".

Đường Mẫn mỉm , chào hỏi: "Thôi , mau nhà , đừng ngoài nữa, trời nắng to lắm."

Biệt thự bật điều hòa trung tâm, nhiệt độ . Trong phòng khách, vây quanh bà cụ chuyện, khí náo nhiệt.

Kỷ Quân Chương nắm tay Cảnh Lê, trao món quà mà Tô Mạn Chi chuẩn cho bà cụ.

Bà cụ gần chín mươi tuổi, nhưng vẫn còn minh mẫn.

Bà nhận quà, hỏi thăm ông nội Kỷ, "Sức khỏe ông cháu thế nào ?"

"Chỉ quên một chuyện, còn thứ đều ạ."

Bà cụ vỗ nhẹ mu bàn tay , "Tốt là ."

Đang chuyện, bước , tiếng giày cao gót giẫm sàn gạch vang lên, tiếp theo là giọng một cô gái: "Bà ơi, cháu đến muộn."

Cảnh Lê tiếng đầu , thấy một cô gái xinh . Ánh mắt cô chạm Kỷ Vân Chương thì khựng , nhanh ch.óng như chuyện gì, đến mặt bà cụ.

cúi xuống ôm bà cụ, hôn lên má bà, "Chúc mừng sinh nhật bà, chúc bà năm mới khỏe mạnh và vui vẻ."

Đứng thẳng dậy, cô cúi đầu chào Kỷ Quân Chương, "Lâu gặp."

Rồi sang, nở một nụ với Cảnh Lê, "Chào Cảnh Lê, là Đường Văn Thư, là bạn học đại học của Kỷ Quân Chương, hiện là tổng biên tập tạp chí thời trang 'T'."

Sao vẻ quen tai nhỉ? Cảnh Lê đáp bằng một nụ , "Chào cô."

khẽ cong môi đỏ, nháy mắt với , ngay tại chỗ thúc đẩy hợp tác, "Tạp chí của chúng mời chụp ảnh bìa, hy vọng sớm trả lời nhé."

Cảnh Lê chợt hiểu , thảo nào quen tai, lời mời chụp bìa tạp chí 'T' Lạc Hiểu Tiêu từng nhắc đến.

"Vâng." Cậu .

Mọi đến đông đủ, bố Dư Bác Hải đỡ bà cụ bàn, những khác cũng lượt chỗ .

mời ngoài, bàn ăn quá câu nệ lễ nghi, ăn uống thoải mái, vui vẻ.

Sau bữa trưa, Hứa Hạ hỏi Cảnh Lê cách chọn đàn.

Phòng khách ồn ào, họ chuyển vườn chuyện. Cảnh Lê giảng giải cẩn thận cho , nhưng cảm thấy lý thuyết nhất thiết thực tế, nên giới thiệu cho một cửa hàng, "Là cửa hàng của đàn chị mở, ngay tại thành phố A. sẽ gửi danh của cô cho , thể liên lạc với cô , đến cửa hàng cô thử đàn ."

Cậu thêm, "Không nhất thiết mua ở đó, đàn chị mối quan hệ rộng hơn , thể mua đàn với giá , thể nhờ chị giới thiệu."

"Được." Hứa Hạ mở danh , gửi lời mời kết bạn.

Gửi xong, hẹn Cảnh Lê thời gian học cổ cầm: "Bắt đầu từ thứ 6 tuần ?"

"Để tháng Bảy nhé," Cảnh Lê sờ tai, khóe môi tràn sự ngọt ngào, "Đã lâu và thầy Kỷ gặp , hơn nữa sắp đoàn phim, trân trọng thời gian ở bên ."

Hứa Hạ cũng nhớ , vỗ trán , : "Xin , quên mất."

Anh lắc điện thoại, "Vậy khi nào rảnh thì với nhé."

Họ xong, định phòng khách, bên ngoài trời quá nóng. Đi vài bước, chợt thấy Đường Văn Thư chuyện với một cô gái. Cô gái cũng là em họ của Dư Bác Hải, tên là Đường Y.

Họ đang chuyện về và Kỷ Quân Chương. Cảnh Lê cố ý trộm, nhấc chân định , chợt Đường Y hỏi: "Chị, chị quên chuyện Kỷ ?"

Bước chân khựng .

Đường Văn Thư nhanh ch.óng trả lời: "Quên lâu ."

"Vậy mà khi gặp chị tự nhiên."

"Vì từ chối xong thấy cảnh lóc, mất mặt c.h.ế.t."

Cảnh Lê tiếp nữa, bước nhanh hơn, cho đến khi còn thấy tiếng .

Hứa Hạ theo , chuyện phiếm: "Quân Chương yêu thích, nhưng khi gặp , từng thấy kiên nhẫn và dịu dàng đối xử với ai như , duy nhất, là đặc biệt nhất."

Cảnh Lê hiểu ý của , cũng bận tâm Đường Văn Thư từng thích Kỷ Quân Chương, dù Kỷ Quân Chương ưu tú như , thể thích?

" mà." Cậu .

Khoảng ba giờ chiều, họ rời khỏi nhà họ Dư.

Thời gian còn sớm, Kỷ Quân Chương hỏi: "Em ? Hay về nhà?"

"Về nhà." Má đỏ, Cảnh Lê mặt ngoài cửa sổ, chủ động đề cập, "Thầy Kỷ, tối qua em mua một vài thứ."

Kỷ Quân Chương đoán chín phần mười , nhưng vẫn cố ý hỏi: "Mua gì thế?"

Tim Cảnh Lê đập nhanh, vô cùng ngại ngùng, nhưng Kỷ Quân Chương, hòa một với từ thể xác lẫn tâm hồn. Cậu nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn .

"Dụng cụ kế hoạch hóa gia đình."

(biện pháp an )

Chiếc Porsche đột ngột tấp lề đường, tay Kỷ Quân Chương vươn qua, cưỡng ép xoay mặt .

Cậu đối diện với đôi mắt sâu thẳm, tối tăm của Kỷ Quân Chương.

Ngón tay ch*m r** v**t v* cằm và cổ , giọng Kỷ Quân Chương khàn đặc, "Em chắc chắn chuẩn sẵn sàng ?"

Cảnh Lê thẳng mắt hồi lâu, đột nhiên rạng rỡ. Cậu cởi dây an , nghiêng qua, hôn lên môi Kỷ Quân Chương một cái, "Sẵn sàng từ lâu ."

Cậu thẹn, nhưng cũng vô cùng táo bạo, thẳng Kỷ Quân Chương: "Em , thầy Kỷ.”

 

 

Loading...