Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:19:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ấn ấn mạch đập nhanh hơn bình thường của , Cảnh Lê nhanh ch.óng đổi quả dừa, cúi đầu hút một thật mạnh.
"Khụ khụ khụ..."
Bị sặc.
Giọng Kỷ Quân Chương bất lực, "Em đó."
Rồi đưa khăn giấy cho , vặn nắp chai nước đưa cho , cuối cùng vỗ nhẹ lưng , "Đỡ hơn ?"
Cảnh Lê ngoan ngoãn thẳng lưng , "Đỡ ạ."
Ho sù sụ một hồi, sự chú ý của Cảnh Lê chuyển hướng, còn để ý đến "nụ hôn gián tiếp" bất ngờ nữa, thấy Dương Dịch chỗ khác, bên cạnh vỉ nướng trống một chỗ, liền chạy đến nướng thịt ba chỉ.
Thịt nướng xong, Trần Hiểu Hàm bưng đĩa lân la đến gần, ánh mắt rơi xiên thịt trong tay .
Vừa cô và Chu Thi cũng thử nướng, nhưng danh hiệu sát thủ nhà bếp quả hư danh, bất kể nguyên liệu gì cũng thành công một nào, nướng đến cháy đen thì cũng nửa sống nửa chín.
Để tránh họ lãng phí nguyên liệu, từ chối cho cô và Chu Thi đến gần vỉ nướng nữa.
Cảnh Lê chia cho cô một nửa xiên thịt ba chỉ, lúc Thẩm Như cũng đến, cũng chằm chằm xiên thịt trong tay , Cảnh Lê liền đưa nốt nửa còn cho cô .
Lang Nhan và Dư Mễ Duyệt đến, Cảnh Lê tưởng họ cũng , liền đưa cho họ xem chiếc đĩa trống của , Dư Mễ Duyệt mím môi , lắc đầu, chia cho mấy lát khoai tây nướng.
Trên tay Lang Nhan còn một đĩa tôm nướng, hỏi , "Có ăn ?"
"Muốn!"
Cậu nhớ Kỷ Quân Chương thích ăn tôm.
Trong lúc nướng tôm, Cảnh Lê tiện thể nướng thêm chút rau củ.
Lang Nhan cũng đang nướng, cô nướng chuyện với Dư Mễ Duyệt, tay còn vẫn nắm tay Dư Mễ Duyệt, Cảnh Lê ở bên cạnh, lặng lẽ ăn cả tấn cơm ch.ó.
Cậu yên lặng nền vài phút, Kỷ Quân Chương đến.
Đĩa tay Kỷ Quân Chương đựng ít đồ ăn chín, đều là đưa cho .
Một miếng thịt ba chỉ nướng cháy cạnh đưa đến bên môi, Cảnh Lê đầu , Kỷ Quân Chương mỉm .
Liếc thấy camera, há miệng ăn miếng thịt nướng, tay còn vô thức sờ lên vành tai, đôi mắt cụp xuống tự giác cong lên.
Có miếng đầu tiên, liền miếng thứ hai, miếng thứ ba... Kỷ Quân Chương cứ bên cạnh , từng chút một đút hết đồ ăn trong đĩa, cuối cùng còn ân cần đưa cho một ly nước ép trái cây tươi.
Uống xong nước ép, Cảnh Lê l**m môi, xoa xoa bụng, cảm thấy no.
Tôm và rau củ nướng cũng xong , chia cho những khác một ít, phần còn để đĩa, cùng Kỷ Quân Chương trở về chỗ .
Chu Thi ngang qua mấy con tôm nhưng từ chối, Cảnh Lê giữ c.h.ặ.t, "Không , đây là em đặc biệt nướng cho thầy Kỷ."
Rồi đưa cho mấy xiên thịt bò và thịt cừu.
Đưa đĩa tôm nướng cho Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê cong mắt , còn hơn cả vầng trăng trời lúc , "Thầy Kỷ, nếm thử xem."
Nghe thấy cuộc trò chuyện của và Chu Thi, Kỷ Quân Chương đĩa tôm, khóe miệng cong lên càng sâu, "Được."
Nướng hơn một tiếng đồng hồ, đều no, than vẫn còn cháy, nhân viên dọn dùng, họ vẫn ăn tối.
Một ăn, một tiếp tục phụ trách phim, trung tâm ống kính, khách mời quây quần bên , nhàn nhã trò chuyện.
Mọi trò chuyện một lúc, chia mấy chai bia, những chai bia rỗng mặt đất, Dương Dịch lên tiếng, đề nghị chơi thật thách.
"Đầu chai chỉ ai, đó chọn thật thách, yêu cầu do đưa ." Dương Dịch luật chơi.
"Được." Mọi đồng ý.
Vu Gia Viễn hỏi: "Ai đầu tiên?"
"Lang Nhan , ưu tiên con gái, cô gần nhất." Dương Dịch xong, đặt chai bia tay Lang Nhan, Lang Nhan , "Vậy đây."
Dương Dịch là khởi xướng trò chơi, thật sự là vận may chút nào, khi chai bia dừng , đầu chai vặn chỉ , dở dở , "Được thôi, ."
Anh nghĩ nghĩ, " chọn thách ."
Người đầu tiên chọn thách, dũng cảm thật .
Mọi nín thở tập trung, đều chằm chằm Lang Nhan, cô sẽ đưa yêu cầu gì, nhưng đây mới ván đầu, cô thiện, "Ôm Chu Diễm thực hiện hai mươi cái squat ."
Quá đơn giản.
Dương Dịch bế Chu Diễm theo kiểu công chúa, nhẹ nhàng hai mươi cái squat, khi Chu Diễm thả xuống, chỉ thở nhẹ hai tiếng.
Ván thứ hai tiếp theo, miệng chai chỉ Vu Gia Viễn.
Vu Gia Viễn vui vẻ, "Thật."
Dương Dịch suy nghĩ vài giây, hỏi: "Đến giờ phút , ngày nào là ngày vui nhất của ?"
Vu Gia Viễn nắm tay Thẩm Như, "Ngày cô trở thành cô dâu của . Ngày đó là ngày vui nhất, hạnh phúc nhất, khó quên nhất trong cuộc đời ."
Anh dùng liền ba chữ "nhất", nghiêm túc : "Về , bất cứ chuyện gì cũng thể so sánh với ngày ."
Thẩm Như rạng rỡ và hạnh phúc, má ửng hồng.
Bầu khí quá ngọt ngào, đều chìm đắm trong đó, cho đến khi Vu Gia Viễn dời ánh mắt đang Thẩm Như, kéo chủ đề trở trò chơi.
Anh lộ nụ tinh nghịch, cảnh báo : "Ván thứ ba, mức độ sẽ tăng lên đó."
"Vậy, tiếp theo là ai đây?"
Đến lượt Cảnh Lê.
Nhìn chằm chằm chiếc chai xoay đến mặt dừng , Cảnh Lê im lặng vài giây, nở nụ , "Thật."
Vu Gia Viễn sờ cằm, mức độ thật sự tăng lên, "Điểm mẫn cảm của thầy Kỷ ở ?"
Mọi bắt đầu ồn ào, ánh mắt tò mò đồng loạt đổ dồn về phía Cảnh Lê.
Cảnh Lê: "..."
Mức độ là nhảy vọt quá lớn !
Hơn nữa mà ?
Cảnh Lê cố gắng tỏ bình tĩnh, tùy tiện bịa một câu trả lời khá đại : "Eo."
Cậu xong, liếc Kỷ Quân Chương, Kỷ Quân Chương tao nhã đó, bốn mắt , trong mắt là nụ nhàn nhạt.
Mọi hài lòng, "Tiếp theo tiếp theo!"
Bầu khí trở nên náo nhiệt.
Tiếp theo, những khác cũng lượt chỉ , chỉ sót Kỷ Quân Chương, vận may thật sự đến quá mức.
Cảnh Lê một nữa chỉ , khi trả lời thật thứ hai, buồn bực chọc cánh tay Kỷ Quân Chương, ghé sát tai , "Thầy Kỷ, bàn một chuyện."
Kỷ Quân Chương nghiêng đầu, cũng nhỏ giọng với : "Chuyện gì?"
"Cho em mượn chút may mắn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-47.html.]
Kỷ Quân Chương sự đáng yêu của cho ngẩn , , khẽ một tiếng, trêu chọc hỏi: "Mượn thế nào, một nụ hôn may mắn?"
"..."
Cảnh Lê suýt chút nữa sặc, trách móc liếc một cái.
Mặc dù đây hôn, nhưng lúc đó nhiều như , hơn nữa còn lý do chính đáng!
Kỷ Quân Chương giở trò thành công, nhịn , nhẹ nhàng vỗ lưng , lòng bàn tay xòe hướng lên , đưa đến mặt , "Anh nắm tay em nhé?"
Cái thì , dù họ cũng nắm tay nhiều .
Cảnh Lê chút gánh nặng tâm lý đặt tay lên, năm ngón tay Kỷ Quân Chương khép , nắm lấy tay .
vận may là thứ huyền diệu.
Sau đó Kỷ Quân Chương liên tục chỉ hai .
Rồi đó nữa, Cảnh Lê chỉ .
Cảnh Lê... Cảnh Lê chỉ thể tự an ủi là xui xẻo nhất, xui xẻo nhất vẫn là Chu Thi, thứ năm ! Cậu mới ba thôi, nhiều nhiều.
Đã sự so sánh, lập tức cảm thấy sảng khoái, rạng rỡ Dư Mễ Duyệt, "Thách!"
Hai thật, suýt chút nữa những câu hỏi quá táo bạo tiễn luôn, vẫn là thách an hơn.
" nghĩ ." Dư Mễ Duyệt bưng cốc nước ép lên, chậm rãi uống, Cảnh Lê cô , thấy ánh mắt cô liếc về phía Kỷ Quân Chương, đèn đỏ trong lòng nhấp nháy liên tục, nảy sinh dự cảm lành.
Hình như nên chọn thách, dù thật cũng chỉ là suông.
Quả nhiên—
Dư Mễ Duyệt tươi rói, "Vậy thì hôn thầy Kỷ một cái !"
Cô nghĩ đến gì đó, bổ sung một câu, "Không hôn má, chạm môi."
"..."
Cả Cảnh Lê đều .
Đối với khác mà , "hôn Kỷ Quân Chương" đối với Cảnh Lê thực tính là một thử thách lớn, dù họ cũng là một đôi chồng chồng thật, hôn là chuyện bình thường và tự nhiên.
Giống như mấy vòng , Trần Hiểu Hàm hôn Chu Thi, Dư Mễ Duyệt hôn Lang Nhan. Lại ví dụ như tập đầu tiên xe buýt lên núi tuyết, Dương Dịch cũng hôn Chu Diễm.
Cho nên Cảnh Lê thể để lộ vẻ bồn chồn, căng thẳng, diễn xuất của bùng nổ, sự theo dõi của tất cả , tự nhiên tiến gần Kỷ Quân Chương.
Trong tầm mắt , và vật khác đều biến mất, chỉ khuôn mặt Kỷ Quân Chương càng lúc càng gần.
Hàng mi khẽ run rẩy, ngại dám mắt Kỷ Quân Chương, ánh mắt đó quá dịu dàng, dễ đắm chìm đó, bộc lộ hết tâm tư, liền xuống một chút, môi Kỷ Quân Chương.
Hơi thở của họ hòa quyện , ch.óp mũi chạm .
Vô thức nhắm mắt , Cảnh Lê tiến lên một chút nữa, môi chạm môi Kỷ Quân Chương, nhẹ như lông vũ, nhẹ đến mức dường như chỉ là ảo giác.
Duy trì tư thế vài giây, Cảnh Lê lùi , trở về chỗ , mỉm với : "Hôn xong ."
Nói xong, cầm lấy đồ uống bên cạnh, mượn động tác uống nước che giấu tình cảm sắp trào dâng trong đáy mắt.
...
Sau đó chơi thêm vài nữa, mười giờ, dọn dẹp sân xong, ai về phòng nấy.
Cảnh Lê vứt rác thùng rác xong, về nghỉ ngơi, cảm thấy cần để đầu óc bình tĩnh , đừng tiếp tục nhớ nụ hôn nữa, liền nhờ phim đừng theo, một về phía bờ biển.
Đến bờ biển, bệt xuống cát, nhặt một cành cây, mượn ánh sáng yếu ớt của đèn đường xa, tùy ý chữ cát.
Viết một lúc, phát hiện vô thức tên Kỷ Quân Chương, vội vàng xóa .
Xóa xong, chột trái , thấy ai, mới thả lỏng.
Lúc điện thoại trong túi reo lên một tiếng, lấy xem, là tin nhắn WeChat của Kỷ Quân Chương, hỏi đang ở . Cảnh Lê do dự vài giây, cuối cùng vẫn trả lời.
Cậu vẫn bình tĩnh mà, Kỷ Quân Chương mà đến, để gió biển thổi coi như công cốc .
quên mất, của chương trình ở .
Cho nên lâu , Kỷ Quân Chương tìm thấy .
"Cảnh Lê."
Kỷ Quân Chương gọi .
Cảnh Lê thấy tiếng gọi đầu , nghi hoặc chớp mắt, hai giây , đột nhiên nhớ : , quên mất của chương trình chứ!
Vài bước đến bên cạnh , giọng Kỷ Quân Chương lẫn trong tiếng gió biển, nhẹ nhàng, "Để ý nụ hôn đó ?"
Cảnh Lê thừa nhận: "Không ."
Kỷ Quân Chương , hỏi thêm nữa, chỉ thử thăm dò đến đó dừng.
Anh bước lên vài bước, đến bãi biển khi thủy triều rút, dừng bên một gò cát, vẫy tay gọi Cảnh Lê, đợi Cảnh Lê đến, chỉ gò cát hỏi : "Em đoán xem bên trong là gì?"
Cảnh Lê nhất thời phản ứng kịp, ngơ ngác .
Kỷ Quân Chương : "Bên trong thể là nghêu, thể là ốc, cũng thể là cua, em nghĩ là con gì?"
Sự chú ý luôn đặt nụ hôn chuyển hướng, Cảnh Lê xổm xuống, cùng Kỷ Quân Chương nghiên cứu cái gò cát đó, ánh sáng đủ, bật đèn pin điện thoại lên.
Bên cạnh dấu vết phun nước, trầm ngâm : "Nghêu?"
"Đào lên xem." Anh .
Không dụng cụ thích hợp bên cạnh, Cảnh Lê nhặt cành cây vứt, dùng nó đào cát, một con nghêu lông to bằng bàn tay lộ .
Đây là đầu tiên thấy con nghêu lông to như , khỏi kinh ngạc, "To quá."
Lấp cát cho nó, Cảnh Lê hứng thú, ngước mắt hăm hở tìm những gò cát khác, thấy một cái ở xa, kéo Kỷ Quân Chương qua.
"Thầy Kỷ, đoán ." Trong mắt ánh lên ánh sáng điện thoại, lấp lánh như hồ nước đầy .
Nhìn đôi mắt sáng ngời của Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương cùng chơi.
"Cua." Anh đoán.
Cảnh Lê đào lên, là nghêu vàng, "Đoán sai ."
Đổi một chỗ khác, "Thầy Kỷ, cái thì ?"
"Nghêu."
"Không đúng, là cua."
"Ốc."
"Lại sai , vẫn là cua."
Hai chậm rãi dọc theo bãi cát, tiếng vui vẻ của Cảnh Lê gió biển thổi xa, Thẩm Như và Vu Gia Viễn thấy họ lâu vẫn về nên tìm, thấy cảnh thì bật .
Họ phiền, về đường cũ.