Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Quân Chương câu trịnh trọng, Cảnh Lê khỏi ngẩn . Cậu hỏi lý do, nhưng nghĩ , tự hiểu , cần hỏi nữa.
Trong mắt , họ kết hôn, còn yêu , Úc lão là trưởng bối mà kính trọng, tương đương với nhà của , mặt nhà thể hiện , chấp nhận, là suy nghĩ bình thường.
Chỉ là Kỷ Quân Chương vì mà căng thẳng đến mất ngủ, điểm , chút đáng yêu?
Cậu ôm một chiếc gối tựa, khuỷu tay chống lên, lòng bàn tay đỡ má, híp mắt: "Nếu lo lắng chuyện , thì nghĩ nhiều , thầy chắc chắn sẽ thích ."
Thấy Kỷ Quân Chương lộ vẻ nghi hoặc, Cảnh Lê đáng yêu nghiêng đầu: "Vì yêu ai yêu cả đường , thầy thương em."
Giống như một đứa trẻ đắc ý khoe khoang.
Kỷ Quân Chương , xoa mái tóc mềm mại của : "Còn em, ngủ?"
"Cũng ngủ ?"
Cảnh Lê thành thật ừ một tiếng, đổi tư thế, chân đặt lên ghế sofa, hai tay đặt ngang đầu gối, má tựa cánh tay: "Có lẽ là do thời tiết đổi, đột nhiên từ lạnh sang nóng, quen."
Núi tuyết tỉnh J vẫn còn âm hai mươi độ, còn bên thành phố M nóng, hôm nay đặc biệt nóng, ban ngày nhiệt độ cao nhất hai mươi bảy độ, ban đêm thấp hơn một chút, cũng hai mươi độ.
Kỷ Quân Chương hỏi: "Vậy em xem phim ?"
Mắt Cảnh Lê sáng lên: "Xem!"
Kỷ Quân Chương thích đôi mắt của Cảnh Lê.
Đôi mắt phản ánh rõ nhất tính cách thật của một , đôi mắt Cảnh Lê trong sáng, khi cũng luôn mỉm , khi vui vẻ, khi tò mò thì long lanh, ít khi ẩn chứa sự u ám.
Nhìn đôi mắt như , cũng cảm thấy nhẹ nhàng thư giãn.
Kỷ Quân Chương mỉm , cầm điều khiển từ xa bật TV lên, giọng trong đêm càng thêm dịu dàng: "Muốn xem bộ phim nào?"
"《Gió êm nắng 》."
Đây là một bộ phim cũ, kể một câu chuyện nhẹ nhàng, nhân vật chính rời quê hương khi cha và bà ngoại đều qua đời, một đến thành phố, đường gặp nhiều , nhận nhiều sự giúp đỡ.
Họ là cha , là con cái, là chị em, đủ loại , đều là những bình thường.
Câu chuyện và cái tên của bộ phim đều như , xem xong cũng cảm thấy gió nhẹ mây tan, trời quang mây tạnh.
Cảnh Lê : "Em thích bộ phim ."
Kỷ Quân Chương với : "Anh cũng thích."
Phim thích hợp với môi trường tối một chút, Cảnh Lê tắt đèn lớn ở phòng khách, bật đèn tường, chạy phòng ngủ, ôm chăn , tự quấn chia một nửa cho Kỷ Quân Chương.
Kỷ Quân Chương từng thử quấn chăn xem phim, Cảnh Lê, Cảnh Lê híp mắt, giơ giơ chăn: "Thoải mái lắm."
Kỷ Quân Chương dựa sát .
Chăn khá lớn, nhưng đắp cho hai thì nhỏ.
Hai vai kề vai, dựa .
Không ai gì, Kỷ Quân Chương và Cảnh Lê lặng lẽ xem, nhưng lẽ bộ phim quá ấm áp, khiến xem thư giãn ; hoặc lẽ dựa như quá an tâm, rõ ràng là hai đều mất ngủ nhưng ngủ cạnh .
Kỷ Quân Chương tỉnh dậy vì tư thế đúng, phim cũng đến đoạn kết, ống kính chuyển sang cảnh bầu trời xanh mây trắng, khung cảnh sáng vô cùng.
Anh tỉnh , Cảnh Lê vẫn đang ngủ, dựa vai , ngủ say, vô cùng yên giấc.
Nghiêng đầu, Kỷ Quân Chương mượn ánh sáng rõ ràng của cảnh , rũ mắt lặng lẽ Cảnh Lê, dịu dàng từ đáy mắt, trút xuống trong đêm tối.
...
Khi Cảnh Lê tỉnh dậy, là ngày hôm .
Cậu kéo rèm cửa sổ phòng, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu phòng, vài tia nghịch ngợm leo lên cuối giường, hôn lên mắt cá chân lộ ngoài chăn.
Cậu ngẩn , dậy, ngủ quên từ lúc nào ? Còn trở giường nữa?
Cầm điện thoại tủ đầu giường lên xem giờ, phát hiện gần chín rưỡi, vội vàng xuống giường rửa mặt, tìm một bộ đồ mùa xuân trong vali, xong liền khỏi phòng.
"Thức ." Kỷ Quân Chương thấy tiếng động, từ ghế sofa đầu .
Cảnh Lê gật đầu, đó nhận thấy vẫn cầm cuốn sách tối qua, nhưng trang lật khác tối qua là bao, chắc là cầm lên xem.
vẫn hỏi một : "Tối qua ngủ ?"
"Có." Kỷ Quân Chương , "Thực cũng mới dậy lâu."
Anh đặt sách xuống dậy, rót cho Cảnh Lê một ly nước ấm, đợi uống xong, : "Anh gọi bữa sáng , ăn xong ."
"Dạ."
Ăn sáng xong hai xuất phát, Cảnh Lê đường phố thành phố M, đối với thành phố nơi lớn lên từ nhỏ, đột nhiên cảm thấy xa lạ, chỉ bốn năm thôi, nó dường như đổi diện mạo.
"Trước đây ở chỗ một quán thịt nướng ngon, giá cả chăng, thầy từng dẫn em ăn." Cảnh Lê chỉ tòa nhà cao tầng mới xây bên trái, với Kỷ Quân Chương.
"Chỗ đây là hiệu sách Tân Hoa."
"Rạp chiếu phim."
"Cửa hàng bán đồ ăn sáng."
"Tiệm sữa."
Đi hết một con phố, Cảnh Lê đầu, con đường qua, tiếc nuối thở dài một tiếng: "Con đường , nhiều kỷ niệm của em."
"Em kể cho ?" Kỷ Vân Chương lên tiếng.
Cảnh Lê thu hồi tầm mắt, : "Ừm."
"Phía khu dân cư , chính là nhà của thầy." Cảnh Lê chỉ khu dân cư đối diện đường, lấy nó mở đầu, chậm rãi : "Thầy thường dẫn em đến con phố , thầy tiếng đàn của em cảm xúc, hơn nữa giống như một đứa trẻ, thầy bảo em học cách sống, cảm nhận cuộc sống, tận hưởng cuộc sống ."
"Thầy đối xử với em , hồi nhỏ hai nơi duy nhất em thể trốn khỏi nhà, một là trường học, nơi còn chính là chỗ của thầy."
"Ở bên thầy, em thể nũng như những đứa trẻ bình thường, ăn vặt, chơi trò chơi, thầy sẽ dẫn em xem phim, dạo, đến công viên chơi cờ chuyện với ."
"Em cần lo lắng về thứ hạng, cần suy nghĩ để giành vị trí một, tự do."
Khi Cảnh Lê nhắc đến Úc lão, giọng điệu ấm áp và mật, như đang kể về , Kỷ Quân Chương , nhẹ nhàng nắm tay , lên tiếng cắt ngang lời .
"Sau khi thi đại học, em rời khỏi nhà, chỗ nào để nên em ở nhờ nhà thầy, ở hai tháng, cho đến khi đại học A nhập học, em mới đến trường."
"Thầy xu hướng tính d.ụ.c của em, giống như bố nghĩ em bệnh, cảm thấy em mất mặt gia đình, mà với em, thích cùng giới tính gì sai, nó giống như thích khác giới, chỉ là một loại tình cảm, tình cảm thì cần phân đúng sai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-38.html.]
"Thầy luôn lo lắng cho em, vì em mà bận tâm, em kết hôn với , nên gặp ," Cậu lý do đưa Kỷ Quân Chương đến gặp Úc lão, "Em hy vọng thầy thể yên tâm, xác định em sống , mặt đều ."
Ngày thứ hai khi kết hôn với Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê lấy điện thoại, lập tức gọi điện thoại cho Úc lão, giới thiệu Kỷ Quân Chương qua điện thoại.
Họ qua đường, đến cổng khu dân cư. Bảo vệ ở cổng vẫn nhớ Cảnh Lê, dùng giọng điệu quen thuộc chào hỏi : "Về ."
Bảo vệ Kỷ Quân Chương, ông là fan của những nổi tiếng, cũng thời gian để , phim thì càng ít xem, thường chỉ xem phim truyền hình.
Ông thấy Kỷ Quân Chương quen quen, cao ráo trai, nhưng nhận , chỉ coi là bạn của Cảnh Lê.
"Dẫn bạn đến chơi ?" Ông hỏi tiếp.
"Vâng." Cảnh Lê cong mắt , "Con dẫn đến thăm thầy."
"Được đó, Úc lão nhớ con đấy." Bảo vệ giúp mở cửa, đăng ký theo quy định xong, để Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương .
"Cảm ơn chú Trương."
Bảo vệ xua tay, "Hai mau ."
Khu dân cư cả nhà cao tầng và biệt thự, khu rộng, Cảnh Lê dẫn Kỷ Quân Chương mười phút mới đến cổng biệt thự nơi Úc lão ở.
Cậu bấm chuông cửa.
Rất nhanh, cánh cổng sắt điện mở , một bóng dáng xinh chạy , cô gái mặc váy dài hoa nhí, khoác ngoài áo khoác denim, trẻ trung năng động.
"Cảnh Lê!" Cô dừng mặt Cảnh Lê, vui mừng : "Sao đến bất ngờ , ông ngoại thấy chắc chắn sẽ vui lắm."
Giây tiếp theo cô chú ý đến Kỷ Quân Chương bên cạnh, mở to mắt, nhảy cẫng lên tại chỗ: "Kỷ, Kỷ..."
"Thầy Kỷ." Cảnh Lê giúp cô hết câu, : "Thần tượng của ."
"Ừ ừ!" Cô hít sâu một , cảm xúc kích động khi gặp thần tượng dịu bớt .
Cảnh Lê mím môi , giới thiệu Kỷ Quân Chương: "Đây là cháu gái của thầy, tên là Tạ Oánh, chữ Oánh trong veo, bằng tuổi em, đang học thạc sĩ."
" lớn hơn ba tháng!" Tạ Oánh hì hì, "Gọi chị ."
"Lần nào cũng ?" Cảnh Lê bất lực gọi cô, "Chị."
Tạ Oánh thoải mái, vỗ vai : "Ngoan lắm."
Cô nghiêng , nhường chỗ: "Mau ." Cô Kỷ Quân Chương, Kỷ Quân Chương mỉm với cô, món quà tay đưa cho cô: "Quà gặp mặt, hy vọng cô thích."
Trước đó Cảnh Lê giới thiệu sơ qua về gia đình Úc lão cho Kỷ Quân Chương, vợ ông qua đời mười năm , con gái duy nhất cũng ly hôn chồng, quan hệ cha con , hai họ còn cô cháu gái sống cùng.
Vì Kỷ Quân Chương chuẩn ba món quà, cho Tạ Oánh là một chiếc vòng tay hình hành tinh của hãng A, cho cô là một chiếc vòng cổ thuộc bộ sưu tập khác, còn cho Úc lão, chọn một bức tranh phong cảnh thủy mặc.
Tạ Oánh mở hộp quà, thấy chiếc vòng tay, thích, cô đeo , với Kỷ Quân Chương: "Cảm ơn !"
"Không gì."
Vừa trò chuyện, họ băng qua khu vườn chăm sóc tỉ mỉ, nhà, lúc Úc lão từ lầu xuống.
Úc lão năm nay bảy mươi lăm tuổi, sức khỏe vẫn còn . Ông thấy Cảnh Lê liền mỉm , hiền từ vẫy tay với , "Đến , đây để xem nào."
Cảnh Lê đến mặt ông, ngoan ngoãn : "Thưa thầy, con về ."
"Con ở mấy ngày ? Ta bảo A Văn dọn dẹp phòng con ở đây." A Văn là giúp việc trong nhà, ở nhà họ Úc gần hai mươi năm.
"Không cần ạ, ngày mai chúng con , ngày chương trình."
Úc lão , giữ nữa, ông kỹ Cảnh Lê, : "Cao hơn , trai hơn nữa," chuyển giọng, "Chỉ là gầy quá."
Ông dặn dò: "Phải ăn nhiều một chút, gầy quá cho sức khỏe."
Cảnh Lê gật đầu: "Con ạ."
"À thầy ơi," đầu , gọi Kỷ Quân Chương một tiếng, đợi Kỷ Quân Chương đến bên cạnh, mới vui vẻ với Úc lão, "Đây là bạn đời của con, Kỷ Quân Chương."
Thái độ của Kỷ Quân Chương giống như đối với nhà , thu tất cả sự sắc bén, chỉ như một hậu bối: "Chào ngài."
Úc lão , mỉm khen ngợi: "Rất trai."
Cảnh Lê hếch cằm: "Đương nhiên ạ, mắt chọn của con cao lắm đó."
Úc lão chọc : "Phải , mắt của con nhất."
"Ngồi xuống cả ." Ông bảo A Văn lấy ngon nhất pha.
Cảnh Lê gọi bà là dì Văn, bà mỉm hiền hòa với , thiện gật đầu với Kỷ Quân Chương, đặt đĩa trái cây và bánh ngọt xuống, pha .
Tạ Oánh chống cằm, ánh mắt luôn dõi theo Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương, càng càng cảm thấy tình cảm của hai siêu siêu .
Hai mà cô siêu thích ở bên !
Thật !
Bốn trong phòng khách trò chuyện. Mấy năm Cảnh Lê về thành phố M, Úc lão cũng nguyên nhân, cũng thông cảm cho .
Ông hỏi về công việc của Cảnh Lê, hủy hợp đồng với Khải Thuỵ, chuyển sang ký hợp đồng với phòng việc của Kỷ Quân Chương, Kỷ Quân Chương chi tiết về kế hoạch tương lai cho , hài lòng gật đầu.
Tuy ông quan hệ rộng, nhưng lĩnh vực chuyên môn khác , hơn nữa khi vợ mất, ông sống ẩn dật, sớm nổi tiếng bằng mấy học trò.
Ông từng nhờ họ chăm sóc cho Cảnh Lê, họ cũng giới thiệu cho Cảnh Lê vài cơ hội, nhưng Cảnh Lê là mới, Khải Thuỵ bỏ bê và quản lý lỏng lẻo , vì cho dù đạo diễn nể mặt, cũng hầu như chỉ cho những vai phụ hoặc vai bình hoa, ít cảnh .
Ông từng lo lắng, sợ viên ngọc quý như Cảnh Lê sẽ vùi lấp, lãng phí quá lâu, nhưng bây giờ Kỷ Quân Chương xong, ông yên tâm.
Tương lai của Cảnh Lê sẽ .
Ở nhà Úc lão đến tối, ăn tối xong, Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương rời .
Trước khi , Úc lão bảo Cảnh Lê đàn, ông tiếng đàn truyền niềm vui thuần khiết và sự phóng khoáng, vui mừng mỉm .
Những năm , quả thực Cảnh Lê sống , thực sự tận hưởng cuộc sống.
Tiễn đến cửa, Úc lão nắm tay và tay Kỷ Quân Chương đặt cùng : "Phải hạnh phúc, vui vẻ, sống thật , thấu hiểu , giúp đỡ ."
Ông dừng một chút, với Kỷ Quân Chương: "Cảnh Lê giao cho đấy."
Kỷ Quân Chương thuận thế nắm lấy tay Cảnh Lê, ngữ khí trịnh trọng, như đang hứa hẹn: "Con sẽ khiến em sống vui vẻ và hạnh phúc."
_________
謝瑩 (Xiè Yíng): Tạ Oánh.
晶瑩 (jīngyíng): Từ Hán Việt "tinh oánh", nghĩa là trong suốt, lấp lánh, trong veo, long lanh (như giọt sương, ngọc), giải thích rõ chữ "瑩" trong tên "謝瑩" là chữ nào, để tránh nhầm lẫn với các chữ âm tương tự.